Snack's 1967
Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213001

Bình chọn: 8.5.00/10/1300 lượt.

này cư

nhiên đạp anh xuống giường."Anh hiện tại một chút cũng không nhìn ra em

trước kia có sợ anh, Cố Lạc, em thật là càng ngày càng vô pháp vô

thiên."

"Thế nào là vô pháp vô thiên? Em cho là anh sẽ nói em ỷ sủng mà kiêu."

"Em đã vượt qua giới hạn ỷ sủng mà kiêu."

Cố Lạc tham lam nhiệt độ trên người anh, cảm thụ anh đụng chạm, hồi tưởng

giấc mộng vừa rồi kia. Cũng không biết tại sao, cô kiên định tin tưởng

trong mộng đó người cô không cách nào thấy rõ chính là anh, còn cánh tay muốn bắt được tay của cô cũng nhất định là anh.

Cô tính toán

không dậy, Thi Dạ Triêu duỗi tay ra từ trên giường kéo chăn xuống đắp

lên trên người hai người, để tùy duy trì cái tư thế kia."Lại gặp ác mộng sao?"

Quên từ lúc nào bắt đầu, giấc ngủ của Cổ Lạc không hề tốt

như vậy nữa, thường gặp ác mộng, sẽ ở trong cơn ác mộng rất lâu mới thức tỉnh, cái này ngay cả Lục Kya Việt cũng biết. Chính là buổi tối lúc

trước bọn họ gây gổ, cô thậm chí ở trong mộng ướt mắt.

Nhớ tới

một đêm kia anh gọi lầm tên của cô, trong lòng Thi Dạ Triêu lại có chút

áy náy."Nằm mơ thấy cái gì làm em sợ đến như vậy?"

Cố Lạc nhìn anh, "Nếu như có một ngày em xảy ra chuyện, anh sẽ như thế nào?"

"Xảy ra chuyện gì? Mang thai sao?" Thi Dạ Triêu nhíu mày hỏi, vừa cười: "Vậy thì sinh ra là được."

Cố Lạc cúi đầu ở bên gáy anh cắn một cái, "Em mới không sinh con cho anh, vóc người sẽ thay đổi kém đi."

Thi Dạ Triêu bị đau, ở trên eo cô nhéo một cái, nhưng ngay cả tránh đều

không tránh."Tiểu Trà Diệp cũng lớn như vậy, vóc người Nguyệt Như cùng

với thời điểm anh mới quen cô ấy không có khác biệt, thậm chí tốt hơn,

Kya Kya cũng chín tuổi rồi, không thấy người em thay đổi ở chỗ nào, tiểu xử nữ."

"Chán ghét? Đừng gọi em như vậy nữa, em không phải."

Thi Dạ Triêu nhẹ giọng cười nhẹ: "Có phải sợ có đứa bé thì càng không thể rời bỏ anh hay không, cho nên mới không dám sinh?"

Cố Lạc bất chợt liền trầm mặc, Thi Dạ Triêu cho là cô đang trốn tránh cái

vấn đề này, cố chấp nâng mặt của cô. Cô nửa buổi không nói lời nào, Thi

Dạ Triêu không vui."Không ngờ để cho em sinh đứa bé cho anh thế nhưng so với gả cho anh còn khó khăn hơn."

"Còn có chuyện càng khó hơn

anh còn chưa biết." Tỷ như có một ngày rời khỏi anh. . . . . . Cố Lạc

đành phải tàn nhẫn, "Em đã có Kya Kya, tạm thời không muốn lo cái vấn đề này."

Thi Dạ Triêu vẻ mặt âm trầm, ngưng hẳn cái đề tài này.

Không khí trong nháy mắt thay đổi, trầm muộn lúng túng. Cố Lạc bị anh ôm về trên giường, hai người chỉ cách xa nhau một chút, nhưng ở Cố Lạc

nhìn ra, đây cũng là một khoảng cách cùng nhau sống chết.

"Sinh

con là cần dũng khí rất lớn." Cố Lạc vuốt bụng bằng phẳng, ảo tưởng nơi

này đã trồng một viên mầm móng sinh mạng. Mười tháng sau hạt giống này

oa oa rơi xuống đất, bé trai hoặc là con gái, có con ngươi màu hổ phách

của Thi Dạ Triêu cùng tính tình của anh, hoặc là miệng đứa bé sẽ như

chính mình ——

Cố Lạc âm thầm hít sâu một hơi, ép buộc mình không

cần lại đi ảo tưởng, nghiêng người đưa lưng về phía anh, trong lòng đau

từng chút từng chút một.

Thi Dạ Triêu tới San Francisco, dĩ nhiên phải đi thăm Cố Bạch Bùi.

Hôm đó đang lúc ăn bữa sáng, Thi Dạ Triêu tránh ra đi nhận điện thoại. Vốn

là không có khẩu vị gì Cố Lạc chỉ ăn nửa sandwich liền thấy không cách

nào nuốt xuống, nâng cằm lên thưởng thức dáng vẻ Thi Dạ Triêu ở bên kia

nghe điện thoại.

Ánh mặt trời sáng rỡ rõ ràng chiếu lên trên

người của Thi Dạ Triêu, gò má góc cạnh rõ ràng khiến Cố Lạc thật lâu

không dời được tầm mắt, mơ hồ nghe được anh đang nói tiếng Nga, một loại ngôn ngữ cô làm thế nào cũng học không được. Khóe miệng Cố Lạc hơi cong lên, chợt liền nhớ lại Lục Kya Việt nói tiếng Nga cũng giống vậy rất

trơn tru, một lớn một nhỏ điểm giống nhau ở trên người phần lớn thể hiện ở một số chi tiết: thí dụ như thiên phú ngôn ngữ, thí dụ như ham thích

đối với vũ khí, thí dụ như giống nhau không thích mù tạc. . . . . . Có

lẽ đây tất cả cũng không có quan trọng bao nhiêu, nhưng lại có thể làm

cho bọn họ dễ dàng hơn đem nhau dung nhập vào trong cuộc sống của mình.

Thì ra là trời cao đã sớm đem cuộc sống của mỗi một người an bài xong, rất

nhiều ban đầu không có để ý sau bao nhiêu năm mới giật mình đó là số

mạng sớm một chút lưu lại dự báo.

Ngày trước không cảm thấy,

nhưng làm rõ tám năm trước một đêm kia sau khi trời xui đất khiến, Cố

Lạc may mắn mình từ đầu chí cuối đều chỉ thuộc về một mình anh, chỉ là

cô còn chưa nghĩ ra muốn chọn một thời cơ như thế nào để nói việc kia

cho anh biết.

72 ở một bên an tĩnh ăn mấy thứ linh tinh, nhìn Thi Dạ Triêu một chút, lại yên lặng nhìn Cố Lạc một chút."Cố tiểu thư, có

một ngoài ý muốn, tôi có thể phải đi trước một bước, có chút việc cần

tôi thay mặt Evan trở về xử lý một chút."

Cô ý bảo đó là nội dung điện thoại của Thi Dạ Triêu, Cố Lạc hơi kinh ngạc, "Cô cũng tiếng Nga sao?"

72 bất đắc dĩ nhún vai, "Ở bên cạnh hắn công việc cũng không phải là một

chuyện dễ dàng, tiền lương cùng năng lực có liên quan trực tiếp, tôi

đang cố gắng trở thành một trợ lý toàn năng mới phù hợp yêu cầu khô