anh cũng thu tay, ôn nhu ngóng nhìn cô:“Tốt lắm, Phàn thư ký, em có thể ra ngoài làm việc.”
“Vâng, lão bản.” Cô mỉm cười trả lời, sau đó xoay người rời đi.
Có người thật rất kỳ quái, biết rõ núi có hổ còn đi trêu chọc.
Phàn Sở Ngữ kỳ thật vẫn biết trong công ty có mấy người không thích cô, ngoại trừ bình thường thái độ đối với cô lạnh lùng, có một lần cô ở trong toilet vô tình nghe được các cô ấy nói xấu cô.
Nội dung chính xác của cuộc đối thoại cô cũng lười nhớ lại, đơn giản là các cô ấy cảm thấy cô không xinh đẹp, làm cho mọi người ghét lại còn ỷ vào là thư kí của lão bản vênh mặt, hất hàm sai khiến các cô ấy, nghĩ là cô được lão bản coi trọng nên ra oai không ngờ là đang luyện tập làm lão bản nương linh tinh Vân Vân.
Ngay lúc đó cô thật cảm thấy kì lạ, không biết mình từng vênh mặt hất hàm sai khiến các cô ấy khi nào, nếu có nói gì thì cũng là chỉ thị của lão bản, là lão bản muốn các cô ấy đi làm, không phải là ý muôn cá nhân của cô, cô thật sự vô tội.
Nói tóm lại, đối với mấy người kia, có thể tránh được cô đều tránh thật xa, cho tới bây giờ–
“Nhìn một chút ai vậy ta? Là lão bản nương của chúng ta nha.”
“Tục ngữ nói đúng, người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, ngay cả con khỉ mặc quần áo hàng hiệu vào cũng có thể làm cho người khác không nhận ra.”
“Ha ha…… cô nói thật hay.”
“Tại sao các cô lại ở đây?” Phàn Sở Ngữ, mặt không thay đổi hỏi ba người.
“Làm việc nha, không giống như người nào đó tốt số như vậy, bay lên ngọn cây nghĩ mình có thể làm phượng hoàng, dám đến tham gia loại party này.”
“Chỉ tiếc vịt con xấu xí vĩnh viễn là vịt con xấu xí, xen lẫn trong đàn thiên nga cũng không thể trở thành thiên nga.”
“Ha ha…… cô nói hay quá.”
“Các cô nhất định phải châm chọc, khiêu khích, làm tổn thương tôi như vậy sao?” Phàn Sở Ngữ nhẫn nhịn, rốt cục nhịn không được ủy khuất mở miệng hỏi ba người.
“Vậy thì sao? Cô muốn đi mách lão bản sao, lão bản nương?”
“Dựa vào tính tình của Phàn thư ký, cô ấy sẽ không đi mách nhưng tôi.” Đang đứng ở bên cạnh ăn điểm tâm Tần Lạc Lâm đột nhiên không nhanh không chậm mở miệng nói.
Đột nhiên nghe thấy câu này, nhóm ba người mới chú ý đến nữ tân khách nãy giờ vẫn đứng không xa các cô.
“Cô là ai?” ba người không cười nữa, lên tiếng hỏi.
“Công ty Sâm Đức, tiểu muội họ Tần, Tần Lạc Lâm.” Tần Lạc Lâm xoay người, mỉm cười tự giới thiệu.
Công ty Sâm Đức? Tần Lạc Lâm?
Thái độ của ba người chợt thay đổi lớn, cô gái này là người gần đây rất hay được nhắc đến trong công ty vì cô l nhân vật mấu chốt của hợp đồng giá trị vài triệu.
Hơn nữa công ty gần đây đang cố gắng tích cực muốn giành được hợp đồng này.
“Xin chào, Tần tiểu thư, nghe danh đã lâu.”
“Chúng tôi vừa rồi thật ra là cùng Phàn thư ký nói giỡn, chúng tôi đều là nhân viên của Kình Nghĩa, cho nên……”
“Theo tôi thấy, hoàn toàn không giống như là nói giỡn.” Tần Lạc Lâm trực tiếp ngắt lời.“Nói thật ra, tôi cảm thấy thật kì lạ, tôi nghe nói công ty Kình Nghĩa cao thấp một lòng, tinh thần đoàn kết cao, nhân viên trong công ty giống như người nhà hợp tác ăn ý, hài hòa, cho nên hiệu quả làm việc rất tốt. Tôi vốn dĩ suy nghĩ không biết Sâm Đức có nên hợp tác cùng Kình Nghĩa hay không, nhưng bây giờ……” Cô không nói hết câu, lắc đầu thay cho phần cuối.
Trên mặt ba người không còn giọt máu, biết mình đã gây họa lớn.
“Tần tiểu thư, cô thật sự hiểu lầm, chúng tôi không phải…… Cái kia…… Không phải……”
“Có thể làm phiền các cô đi chỗ khác được không? Các cô ở đây sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị của tôi.” Tần Lạc Lâm không nể mặt nói thẳng.
“Chúng tôi……”
“Phiền các cô đi cho.”
“Được, thật xin lỗi. Chúng tôi…… Hy vọng cô có thể cẩn thận suy nghĩ lại một lần nữa việc hợp tác cùng Kình Nghĩa, bởi vì công ty chúng tôi thật sự là một công ty tốt.”
Nói xong, ba người lại xin lỗi,“Thật xin lỗi.” Sau đó mới cùng nhau suy sụp xoay người rời đi.
Phàn Sở Ngữ có chút đồng tình với các cô ấy, nhưng càng lo lắng lời Tần Lạc Lâm vừa mới nói.
“Tần tiểu thư, cô sẽ không thật sự muốn suy nghĩ lại một lần nữa việc hợp tác với Kình Nghĩa chứ?” Cô lo lắng hỏi,“công ty của chúng tôi thật sự là một công ty tốt, mọi người giống như người nhà đoàn kết, hòa hợp, các cô ấy…….các cô ấy xem như là ngoại lê, cho nên……cho nên …..”
Tần Lạc Lâm thấy cô lo lắng nhịn không được cười.“Cô thật đáng yêu, Phàn thư ký.”
Phàn Sở Ngữ không biết làm sao nhìn cô. Đây là khen cô sao? Cô nên cám ơn sao?
“Việc hợp tác với Kình Nghĩa không phải chỉ một mình tôi có thể quyết định, nhưng tôi sẽ bỏ phiếu tán thành, cho nên cô không cần lo lắng.” Tần Lạc Lâm nói.
“Cám ơn cô, Tần tiểu thư.” Phàn Sở Ngữ lập tức nói lời cảm ơn với đối phương.
“Tôi đại khái đã biết vì sao Hạ Tử Kình lại thích cô như vậy, cô thật sự rất đáng yêu.” Tần Lạc Lâm cười khanh khách nhìn cô nói.
Phàn Sở Ngữ sửng sốt một chút, không tự chủ được đỏ mặt, đối với việc trực tiếp được người khác khen ngợi cô hơi xấu hổ, cũng không biết nên làm sao cho đúng.
“Cô biết không? Thật ra trước đây tôi cũng từng yêu Hạ Tử Kình.” Tần Lạc Lâm nói.
Cô bất ngờ thông báo làm cho P