ý, ngoại trừ việc
cô tài giỏi, đương nhiên cũng bởi vì từ khi Đinh Dục Thần nhắc đến cô, hơn nữa
lại xảy ra chuyện ở bãi đỗ xe cùng vũ hội, làm cho anh thực có hứng thú với cô.
Anh thích nhìn vẻ khổ sở
của cô, cho nên mấy ngày nay anh cố ý làm khó, hỏi cô này nọ, nhưng không ngờ
cô đúng là rất lợi hại, cái gì cũng đều biết 1 chút. Nghĩ lại, anh cũng thật
buồn cười, chỉ có 1 ly café mà cũng làm khó dễ cô cho được.
“Nếu tôi có thể làm tốt
những việc đó, ngài có tăng lương gấp 3 lần cho tôi không?” Giỏi giang, chăm
chỉ, tay nghề khá? Người này vừa muốn mua con ngựa tốt lại muốn ngựa không ăn
cỏ, khó trách cứ đổi thư ký xoành xoạch là vậy.
Quý Tiệp tao nhã nhún
vai, bộ dạng ra vẻ đồng ý, nhưng lại hỏi ngược lại cô, “Nếu tôi tăng lương gấp
4 lần cho cô, cô có ngủ với tôi không?”
Quả nhiên như anh nghĩ,
biểu tình của cô có chút ngượng ngùng, nhưng sau đó hình như là nghĩ đến đối
sách, cười như không cười nói, “Nếu tôi ngủ với Quý tổng rồi có con, tôi không
phải được Quý tổng đây thưởng luôn cả tiền thưởng cuối năm sao?”
“A….” Câu trả lời của cô
làm cho anh rất muốn cười, “Nếu cô muốn như vậy, thì tôi cũng không từ chối.”
Thấy anh cười đến đáng giận, cô không khỏi lườm anh một cái, “Nếu Quý tổng
không có gì phân phó, tôi ra ngoài trước.”
“Dáng vẻ tức giận của cô
quả thật rất đáng yêu.” Anh thật không nhìn lầm, bộ mặt tức giận bừng bừng của
cô rất thú vị.
“Quý tổng, tôi không có
tức giận.” Tự nhiên anh khen cô, khiến cho trong lòng cô run mạnh lên. Đáng
yêu? Tổng giám đốc ác ma nói cô đáng yêu, không phải quá buồn cười sao? Quý
Tiệp cũng không phản bác lại cô, chỉ ngồi đó khêu gợi mỉm cười.
“Tôi chỉ khen cô đáng yêu
thôi, cũng không bắt ép cô ngủ với tôi, cô không cần khẩn trương vậy, bất quá
nhìn cô hôm nay mặc……”
Anh theo cổ áo cô nhìn
xuống dưới, “….. là chiếc áo sơmi cổ chữ V khêu gợi, tôi thật không thể không
hoài nghi cô đang quyến rũ tôi.”
Nghe anh nói vậy, Ôn Gia
Hinh tức muốn chết. Anh có thể sỉ nhục chỉ số thông minh của cô, xem thường
năng lực làm việc, có thể ghét bỏ café cô pha, nhưng tuyệt đối không thể đụng
tới nhân cách của cô. Nhất là nói cô quyến rũ anh, đó thật sự là 1 sự sỉ nhục,
vô cùng sỉ nhục, tức chết mà!
“Quý tổng lại nghĩ nhiều
rồi, tôi bình thường cũng mặc áo sơ mi, nhưng nếu khiến Quý tổng hiểu lầm, như
vậy lần sau cho dù nóng đến cỡ nào, tôi cũng sẽ mặc áo cổ cao, không quấy rầy
Quý tổng làm việc, ngày mai tôi sẽ nhớ rõ ngài uống café không sữa và chỉ bỏ 1
viên đường.” Nói xong, cô đi thẳng ra ngoài, hơn nữa còn “thật không cẩn thận”
đóng cửa một cái rầm, bên trong còn có thể nghe được tiếng cười cao ngạo truyền
ra.
Ai có thể nói cô biết
cách nào giết người mà không phạm pháp không ?
Rốt cuộc cũng tới giờ tan
ca, một ngày chiến tranh cũng đã chấm dứt, Ôn Gia Hinh thầm mừng trong lòng,
lúc cô đi ra tới cửa công ty, gặp được chuyện không hay ho gì — nữ diễn viên
Annie Chu hay lên trang đầu của các tạp chí gần đây đang mặc bộ váy gợi cảm,
công khai đứng ở trước cửa cao ngạo liếc ngang liếc dọc. Không cần đoán thì
cũng biết rõ cô ta chờ ai rồi. Nhưng mà cô ta cũng đáng thương thật, Quý Tiệp
là đại ác ma cuồng làm việc, cho nên anh lúc nào cũng tan sở trễ hơn mọi người.
Thấy cô đi ra, Annie Chu trừng mắt nhìn cô, mà cũng kì lạ, Annie Chu hình như
chỉ trừng mắt với mấy đồng nghiệp nữ thì phải ! Nhưng chưa tới 3 giây, không
chờ cô đoán, Annie Chu đột nhiên tươi cười sáng lạn, đi đến phía sau cô, Ôn Gia
Hinh cũng tò mò xoay người theo, chỉ thấy Annie Chu như bạch tuộc lao
thẳng đến Quý Tiệp mới bước ra từ thang máy, ôm chầm Quý Tiệp rồi còn đặt một
nụ hôn lên má anh.
Không xong, lại nhìn thấy
người ta thân thiết ! Vì tránh cho mình bị phiền phức, Ôn Gia Hinh xoay người
định đi, coi như không thấy gì cả. Đáng tiếc lúc cô chuẩn bị chạy đi thì
cánh tay bỗng nhiên bị ai đó kéo mạnh, không đợi cô hỏi chuyện gì xảy ra thì cả
người đã nằm gọn trong lòng ngực rộng lớn kia. Cánh tay rắn chắc không hề giảm
đi lực mà còn ôm chặt eo cô, mùi nước hoa xộc thẳng vào mũi, không phải là mùi
nước hoa của con gái, mà là mùi nước hoa của đàn ông.
“Hinh, anh với cô gái này
không có gì cả, em đừng hiểu lầm, đừng về nhà mà bỏ mặc anh được không?” Bên
tai truyền đến giọng nói ôn nhu của Quý Tiệp, anh từ phía sau ôm cô, khuôn mặt
tuấn tú kề sát tai cô, môi thiếu chút nữa đã đặt lên má cô 1 nụ hôn. Hơi thở
đầy nam tính khiến cho lòng cô rối bời, khuôn mặt đỏ lên, đầu óc nháy mắt trống
rỗng, lòng cứ như lửa đốt.
Anh ta làm gì mà đột
nhiên thân mật vậy?
“Quý Tiệp, sao
anh ôm cô ta? Hai người có quan hệ gì, cô ta không phải thư ký của anh
sao?” Hai ngày trước lúc Annie Chu đi tìm Quý Tiệp, cũng đã gặp qua Ôn Gia Hinh
1 lần, nghĩ mình đẹp hơn Ôn Gia Hinh, Annie Chu cũng chẳng thèm để mắt tới Ôn
Gia Hinh làm gì, nhưng không ngờ tới thì ra cô lại là tình địch của mình ?!
Quý Tiệp vẫn như trước vô
cùng thắm thiết ôm Ôn Gia Hinh, nói “Tôi có khi nào nói với cô rằng cô ấy
là thư ký của tôi? Trên thực tế, tôi cùng Hinh đã yêu nhau mấy năm rồi, lúc
