đến sốt
ruột, lão Tiêu cũng nhíu mày lo lắng.
Quý Tiệp lúc này mới để ý
thấy nhà gái không một ai đến hết, em gái Gia Hinh đâu? Lòng anh nóng như lửa
đốt, gọi điện thoại cho Ôn Gia Hinh thì lại tắt máy, gọi cho Ôn Gia Nhu thì
cũng tắt máy, gọi đến cửa hàng bánh thì không ai nghe!
Rốt cuộc là xảy ra chuyện
gì? Quan khách bắt đầu thấy lạ nên hỏi han, giờ này cô dâu còn chưa tới nữa,
chuyện gì xảy ra ?
Đột nhiên một đứa bé từ
cửa bước vào, Quý Tiệp vừa nhìn thấy Ôn Tiểu Khải liền thở phào nhẹ nhõm, vội
vàng bước đến, « Sao giờ này mẹ và dì con còn chưa đến nữa ?» Chỉ
thấy Ôn Tiểu Khải bất đắc dĩ nhún vai, sau đó lấy lá thư từ trong túi ra đưa
cho Quý Tiệp, « Đây là thư của dì kêu con đưa cho chú, dì ấy nói hôm nay
dì ấy sẽ không đến lễ đường. »
« Con nói cái
gì ? » Quý Tiệp nghe như sét đánh ngang tai, đau đến nổi không thở
được, anh cuống quít lấy thư ra coi, trên thư là chữ viết mà anh rất quen
thuộc :
Gửi Quý Tiệp,
Em không phủ nhận rằng em yêu anh, nhưng
em hy vọng mai sau chuyện của chúng ta chỉ còn là dĩ vãng. Lúc anh xem thư này
thì em đã ra nước ngoài rồi, đi đâu à ? Em nghĩ anh cũng chẳng quan tâm
đâu, theo tính tình của anh, anh sẽ không bao giờ để người khác trêu chọc mình,
chắc hẳn giờ anh đang rất tức giận.
Chúng ta xem như huề nhau, bởi vì em cũng
rất giận, anh vì cá cược mà theo đuổi em, rất quá đáng, thế mà anh còn lấy đoạn
ghi âm để khoe khoang với mọi người như một chiến tích của mình, làm thế nào em
còn có thể chịu được ?
Bất ngờ sao? Tưởng rằng cả đời này em sẽ
không biết ư? Anh về nhà nghe băng ghi âm trong điện thoại thì sẽ hiểu, ghê tởm
hơn là anh đã làm sai mà còn nói dối?! Anh đã không thẳng thắn với
em, thì em còn sao còn tin lời hứa hẹn của anh được ?
Có lẽ lúc anh cầu hôn em… chắc cũng lại là
một ván bài khác…
Ngày cá tháng tư vui vẻ !
Gia Hinh lưu bút.
Lá thư rơi xuống đất, Quý
Tiệp đứng tần ngần tại chỗ, quan khách trong lễ dường đều tò mò trố mắt nhìn.
« Chuyện gì
vậy ? » Một vài người bạn của Quý Tiệp quan tâm hỏi.
Quý Tiệp bỗng dưng nở nụ
cười, vẻ mặt tưởng chừng như vui vẻ nhưng lại thoáng đau đớn, « Thật xin
lỗi đã làm tốn thời gian của mọi người, hôn lễ hôm nay chỉ là trò đùa trong
ngày cá tháng tư thôi. »
Chỉ là trò đùa….
Hai tháng sau – Trước cửa
giáo đường ở Luân Đôn, một đám người tụ tập rất náo nhiệt, hoa như bay như múa
trên bầu trời xanh thẳm.
Cô dâu chú rể vui mừng
nhận sự chúc phúc của họ hàng bạn bè, nhìn bọ họ tươi cười hạnh phúc mà khiến
người ta phải chạnh lòng.
Nếu hai tháng trước cô
không trốn khỏi hôn lễ thì có phải hôm nay cô cũng sẽ hạnh phúc như vậy không?
Không, có lẽ cô còn bị tổn thương hơn nữa.
Ôn Gia Hinh nhìn hôn lễ
của người khác mà hai mắt đỏ hoe, bất giác cô càng đi càng đến gần lễ đường, đột
nhiên hoa cô dâu từ trên cao rơi xuống tay cô, cô theo bản năng chụp lấy, nhất
thời mọi người trong hôn lễ đều nhìn về phía cô.
Nhìn kỹ thì cô dâu chú rể
đều là người phương Đông, mà sao…. Chú rể đó nhìn rất quen mặt, cô tò mò nhìn
chú rể, đối phương cũng đang nhìn cô, hai người bốn mắt nhìn nhau, trên mặt đều
tỏ vẻ kinh ngạc.
Ôn Gia Hinh xoay người
định đi, không ngờ chú rể lại chạy nhanh về phía cô, “Ôn tiểu thư, chúng ta có
thể nói chuyện một chút được không?”
Cổ tay cô bị đối phương
nắm chặt, cô đứng tại chỗ xoay đầu ra vẻ bình tĩnh nhìn Đinh Dục Thần, “Tôi
không biết anh gọi tôi có chuyện gì, hay là các người cá cược gì nữa rồi muốn
tôi hỗ trợ để chứng minh phải không?”
Vẻ mặt Đinh Dục Thần buồn
thiu, áy náy nói, “Tôi hy vọng cô có thể nghe tôi giải thích, mọi chuyện
không phải như cô nghĩ đâu.”
Cô lãnh đạm nói, “Chúng
ta cũng không phải tính là quen biết, anh không cần phải giải thích gì với tôi
cả.”
“Quý Tiệp yêu cô.” Đinh
Dục Thần nghiêm túc nói, “Lúc trước ở hôn lễ cô gạt cậu ấy, chuyện này đã thành
trò đùa trong giới kinh doanh, nhưng cậu ấy không hề đổ lỗi cho cô.”
“Vì đó là do anh ta sai.”
“ Chuyện cá cược chỉ
là trò đùa của đàn ông với nhau mà thôi, Quý Tiệp cũng chính miệng thừa nhận
tình cảm của hai người không thể nào dùng 1000 tệ để so sánh được, cậu ấy cũng
không phải vì muốn thắng mà yêu cô. ”
Nhìn Đinh Dục Thần, Ôn
Gia Hinh cảm thấy cô quả thật rất vô dụng. Kỳ thật cô cũng đã sớm mềm lòng….
“ Nhưng anh ấy đem đoạn ghi âm…. ”
“ Cô còn nhớ nội
dung đoạn ghi âm đó không ? Trong đó không chỉ có lời tỏ tình của cô,
mà còn có lời tỏ tình của Quý Tiệp nữa, cô nghĩ cậu ấy lại lấy mình ra làm trò
đùa sao ? ”
Cô đúng thật đã quên,
trong đoạn ghi âm có đối thoại của hai người.
“ Đó là lúc chúng
tôi đang uống rượu, tôi giật điện thoại của cậu ấy, trong lúc vô ý nghe được
đoạn ghi âm, cậu ấy còn vì chuyện này mà xém tí nữa đã trở mặt với nhau
rồi… ” Trong nhất thời, vẻ mặt Đinh Dục Thần trở nên cam chịu,
“ Nhưng hiện tại tốt rồi, rốt cuộc cũng trở mặt, cô xem đi, đây là cậu ấy
đánh tôi đó. ”
Nhìn theo tay của Đinh
Dục Thần, cô thấy cằm anh ta có vết bầm, nhìn như còn rất mới. Hơn nữa, trên đó
còn có