Teya Salat
Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324703

Bình chọn: 7.5.00/10/470 lượt.

ẹ ta trao đổi kinh nghiệm làm đẹp.

Vốn là phụ nữ ta cũng có thể gia nhập mặt trận làm đẹp, nhưng lại nghĩ như vậy cha Giang Ly sẽ ngồi một mình, ân ân, ta vẫn là đứa nhỏ hiểu biết, cho nên lễ phép cùng Giang bá phụ tán gẫu một hồi.

Thực bất hạnh bởi vì mẹ ta xáo trộn [ta kiên trì cho rằng vì bà xáo trộn cho nên mới hình thành hai mặt trận như vậy'>, Giang Ly bị bỏ quên.

Giang bá phụ là người rất hoạt ngôn, hơn nữa hòa ái, thích cười, hơn nữa lúc cười trông rất hiền lành, tóm lại, so với con bác tốt hơn nhiều.

Thông qua lúc nói chuyện, ta mới biết, thì ra cha mẹ Giang Ly đều là giáo viên dạy trung học, cha hắn dạy Toán, còn mẹ dạy Văn. Đáng tiếc ta thi vào cao đẳng cả toán học và ngữ văn đều chỉ được năm mươi điểm, khi đó bắt ta viết một bài văn hơn tám trăm chữ so với táo bón còn thống khổ hơn, cho nên bây giờ hễ đụng tỡi giáo viên Ngữ văn tóc gáy ta đều dựng thẳng. Cho dù trước mắt vị ngữ văn lão sư này vô cùng hòa ái đẹp đẽ, lại là mẹ chồng ta,nhưng là ta…..Kỳ thi cao đẳng thực sự đã gây cho ta một nỗi sợ không thế phá bỏ , cho nên ta cũng không trông chờ cái gì. Bởi vậy lúc mẹ Giang Ly nhìn ta, ta cũng chỉ mỉm cười lại với bà, không nói lời nào, lúc cười cơ mặt dường như còn có thể đóng băng.

Giang Ly chuyển chỗ ngồi đến bên cạnh ta, hắn đột nhiên cúi xuống bên tai ta vụng trộm nói: “Ngươi không phải đang ghen tị với sắc đẹp của mẹ ta ?”

Ta gắp một miếng thịt tẩm hạt tiêu bỏ vào bát của hắn, nghiêng đầu, hắn cũng phối hợp ghé tai lại, vì thế ta giải thích: “Ta có chứng sợ ngữ văn.”

Hắn cúi đầu nở nụ cười, vừa thấy cũng biết là giả, phỏng chừng là cố ý diễn trò yêu đương trước mặt cha mẹ hắn, ta không nói gì, tiểu tử này coi như là dụng tâm lương khổ .

Ta ngẩng đầu đang muốn cùng Giang bá phụ nói mấy chuyện ngốc nghếch trước đây của Giang Ly, để sau này lúc đấu võ mồm còn có cái mà dùng. Lúc này đã thấy ba vị phụ huynh đã ngừngói chuyện phiếm. ái muội nhìn ta và Giang Ly. Rất rõ ràng, một chiêu vừa rồi của Giang Ly dù không cần động tác quá thân thiết cũng đã khiến cho ba vị thực thõa mãn.

Tuy rằng da mặt ta dày thật, nhưng tốt xấu gì vẫn là một cái lão xử nữ, vì thế “bừng” đỏ mặt, gắp một miếng bí đao đặt vào bát của mỹ nữ ngữ văn lão sư, nói nói như muỗi kêu : “Bá mẫu, dùng bữa, thứ này rất đẹp da.” Nói xong ta lại gắp một miếng mướp đắng đến bát của Giang lão soái ca, mỉm cười một cái : “Bá phụ, dùng bữa, dùng bữa, mướp đắng chữa bệnh rất tốt.” Người già thôi mà, bình thường đều lo bệnh tật.

Sau đó mẹ ta không nói gì, nhìn chằm chằm chiếc đũa của ta, chờ ta đưa cho bà đĩa rau, ta vỗn nghĩ đem mấy miếng xương kia đưa cho bà, lại sợ bà không đủ rụt rè sẽ giáo huấn ta tại trận , vì thế trực tiếp xem nhẹ ánh mắt của bà, vùi đầu vào ăn cơm,

Lúc này, Giang Ly mới gắp một miếng thịt bò đặt vào trong bát mẹ ta, ngữ khí vừa ôn hòa lại lễ phép : “Dì à, dì nếm thứ món thịt bò nướng này xem thế nào.”

Mẹ ta lập tức tủm tỉm cười đem thịt bò đưa vào miệng, nhai mấy miếng , gật đầu cười nói: “Ngon lắm, so với ta làm ngon hơn.”

Ta cân nhắc kỹ bà thực ra là muốn nói, “So với ta làm cũng có thể chấp nhận được”,

chính là trước mặt con rể với thông gia, nên bà đành ngượng ngùng tự kỷ.

Vì thế Giang Ly nịnh nọt nói ra “tiếng lòng”của bà : “Nhất định là không thể bằng được rồi, Tiểu Yến trước mặt con còn ca ngợi tài nấu bếp của dì nha.”

Mẹ ta nhất thời tươi rói như một đóa hoa loa kèn, ban cho ta một cái liếc mắt tán thưởng : “Tiểu Yến luôn nói lung tung.”

Vã mồ hôi, ta ta ta ta…. Ta bất quá chỉ nói bà – rất – kén – ăn mà thôi…..

Tiếp theo Giang Ly còn nói: “ Dì à, nhiều năm qua như vậy , Tiểu Yến đều quan tâm đến dì đi ?” Nói xong không quên ra vẻ sủng nịch nhìn ta âu yếm một cái, làm mọi người đều lầm tưởng hết cả.

Mẹ ta vừa nói đến đây, vô cùng hứng trí, bình thường bà am hiểu nhất, không phải nấu ăn mà chính là kể xấu ta !

Lão tử lúc này thật sự không còn gì để nói.

Cũng may mẹ ta còn chưa đến mức hồ đồ, phỏng chừng là sợ người nhà Giang Ly ghét bỏ ta, hối hôn. Cho nên bà chỉ nói một hai chuyện có vẻ đại biểu, không làm cho ta mất hình tượng, bất quá cứ như vậy, mọi người bỗng nhiên tm được tiếng nói chung, nếu nói cha mẹ trước mặt người khác vạch trần con gái mình có vẻ làm cho người ta không hài lòng nhưng cũng có mặt đáng yêu, đương nhiên những chuyện rất dọa người khẳng định sẽ không nói, mọi người cũng không phải người ngu.

Vì thế trên bàn cơm vận mệnh thay đồi, ta cùng Giang Ly về một phe.

Ta cảm thấy Giang Ly quả thực rất lợi hại., hắn thật giống như là người khống chế toàn bộ cục diện, nói hai ba câu có thể thay đổi phương hường của mọi người. Không biết lúc làm việc hắn có như vậy hay không, nếu nói như vậy, BMWs kia chắc không phải là thuê đến đi ?

Ta đang miên man suy nghĩ, Giang Ly đột nhiên tiến đên bên tai ta nói: “Cha ngươi đâu ?”

Ta phát hiện mỗi lúc hắn nói chuyện với ta đều không để người khác nghe thấy. chả trách khiến cho người ngoài nhìn vào đều thấy hai chúng ta đang lời ngon tiếng ngọt liếc mắt đưa tình, tuy rằng ta không thích nhưng vẫn phải chấp nhậ