giờ còn có thể có ánh mắt gì?
Long y hoàng mỉm cười, nói: “Ân, qua một thời gian ngắn nữa thôi, mộ tử không cần lo lắng.”
“Ta đi đây, hoàng tẩu, hãy nghỉ ngơi cho tốt đi” Phượng Mộ Tử gật đầu chào nàng sau đó rời đi.
Long Y Hoàng đưa mắt nhìn nàng rời đi, sau đó mới quay qua chỗ Phượng Ly Uyên sớm đã không thấy bóng dáng nữa.
Phượng Ly Uyên…tất cả những việc ta làm..chỉ hy vọng ngươi bình yên, ngươi hôm nay chính là hy vọng lớn nhất của nàng.
Long y hoàng chậm rãi nghiêng người, ngẩng đầu, thấy Phượng trữ lan đang đợi sẵn nàng ở cửa.
“Thật sự cảm thấy rất mất mặt…Giống như tiểu nha đầu Mộ tử vậy, cũng có thể giáo huấn ta, ta thật rất thất vọng, Phượng Trữ Lan.”Nàng đi qua người Phượng Trữ Lan, cười ngốc nghếch, câu nói này thực không đơn giản nha.
Phượng Trữ Lan không nói gì.
Nàng trở về phòng mình.
Ba ngày sau….
Phượng trữ lan tăng số người bảo vệ càng nhiều, chính hắn cũng ra sức bảo vệ Long Y Hoàng, nhất định không lộ ra sơ hở.
Long Y Hoàng vừa mới ra ngoài gặp Vân Phượng Loan, hơn nữa nàng ta
có vẻ khá thích nơi này, ngày nào cũng qua,sau đó chính Phượng Ly Uyên
phải tới đưa về.
Phượng Trữ Lan nói với nàng: “Nàng khó chịu thì có thể bộc lộ ra đi, nàng có thể khóc trước mặt ta.”
“Ta đã không còn nước mắt rồi.” Long Y Hoàng trả lời hắn.
Trong lư hương tử kim, hương dược đã được đốt hết, mùi thơm bay ra,
ánh mắt nàng lướt qua Phượng Trữ Lan, thân thủ ngày càng hòa vào bóng
chiều tàn hoàng hôn.
“Yên tâm đi, ta nói không đi là không đi.” Long Y Hoàng nhìn bộ dạng khẩn trương cùng ngẩn ngơ của hắn cười, sau đó đi đến giường đọc
sách.Hai người này có cùng một thói quen, là rất thích đọc sách dù chỉ
để giết thời gian thì cũng không có ý nghĩa nào khác.
Mà bây giờ, trong thời gian hai người ở chung,tất cả mọi thứ có vẻ
như đã thay đổi rất nhiều, tất cả sách vở trong tẩm cung nàng đều bị xem xong hết rồi, hơn nữa cũng không có cảm giác, chính là đã không biết
Phượng Trữ Lan đã đi đâu,lúc trở về thì lập tức gọi thị vệ bàn chuyện,
hai người ở chung một chỗ quả thực không được tự nhiên lắm.
Chỉ chốc lát, Phượng trữ lan đột nhiên đứng lên,như người say rượu
thân thể chao đảo, lảo đảo vài bước, ngón tay vô lực chỉ vào Long Y
Hoàng nhưng không tài nào mở miệng được, sau đó người hắn mềm nhũn, rồi
ngã xuống,…Long Y Hoàng kịp thời lại gần, đỡ hắn vào giường.
“Phượng Trữ Lan ngốc nghếch, ngươi cho rằng ta nói không đi thì sẽ
không đi sao?”Long Y Hoàng cười nhạt, kéo chăn đắp lên người Phượng Trữ
Lan: “Yên tâm ngủ đi, khi ngươi tỉnh lại, có lẽ mọi chuyện đã được giải
quyết xong.”
Nàng đi ra ngoài, mở cửa, mê hương đã tràn ngập khắp phòng, không
bao lâu, tất cả lính canh bên ngoài đều ngất xỉu, khiến nàng có thể dễ
dàng ra ngoài.
Mộ Dung Hách Nguyệt là một cây gai độc, hiện tại nếu một mình tới
gặp hắn, hoặc là có thể tạm thời đè hắn xuống, không cần ảnh hưởng tới
những người xung quanh, nhưng nếu như không đi, hoặc dẫn người theo, để
hắn biết được, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Nàng đi tới chuồng ngựa, đánh thức người chăn ngựa, bảo hắn chuẩn bị xe, âm thầm đưa nàng xuất cung.Người chăn ngựa tất nhiên nhìn thấy Long Y Hoàng, hắn cũng không thể nào làm trái được lệnh nàng, lập tức nghe
lệnh nàng.
Trăng đã lên cao, thật là thời gian thích hợp.Long Y Hoàng thực rất mong chờ bữa tiệc của hắn, không biết sẽ có cái gì mới mẻ.
Trong thư nói địa điểm là một bến tàu, Long Y Hoàng xuống ngựa, nói
phu xe đợi, sau đó bỏ neo con thuỳen trước mặt,không nhanh không chậm ra ám hiệu, sau đó một người chèo thuyền đứng lên, mời nàng lên thuyền,
một mảnh tối đen tràn khắp con sông, con thuyền bắt đầu rẽ nước tiến lên phía trước.
Thời gian trôi qua thật chậm, Long y hoàng vẫn ngồi ở mũi thuyền,
mắt chăm chú nhìn phong cảnh trước mắt, rõ ràng, ngọn đèn xa kia thật
khiến nàng chú ý, trước mắt là phong cảnh phồn hoa, cùng những vằn nước
chập chờn…một tòa nhà cao lớn dần hiện ra trước mắt nàng…bốn phía là
nước bao quanh, hai bên có rất nhiều đèn lồng vàng, ấm áp mà hoa mỹ, ở
trên mái nhà cao cao đồ sộ kia có một cây cột chống rất lớn, bốn phía
bao bọc bởi ánh đèn, sa rèm khẽ động, thật như tiên cảnh..quả là mộng
ảo…
Trước cửa thành là một cái bến tàu, con thuyền dừng lại tại đây,
Long Y Hoàng vừa đứng lên bờ, chung quanh lập tức được những ngọn đuốc
chiếu sáng! Vô số hắc y nhân đứng ở hai bên đường, ai cũng cầm trong tay một cây đuốc, nghiêm trang đứng đợi nàng.
Long y hoàng đi tới, ngẩng đầu, tựa hồ thấy trên tòa nhà cao kia có
người đang chắp tay ra sau, chăm chú nhìn xuống dưới, còn có vô số thanh âm xung quanh, thanh âm diêm dúa lẳng lơ dị thường, là chuyên chúc của
Mộ Dung Hách Nguyệt, hắn vừa cười vừa nói: “Thái tử phi điện hạ, hoan
nghênh ngài quang lâm.”
Editor: Tinh Dạ Tử Yên. Editor: Âu Dương Nhược Thần Đại môn đồ sộ từ từ mở ra, Long Y Hoàng chậm rãi đi vào, hai bên đều là tử sĩ. Đi đến cuối, một một người dáng điểu kẻ tỳ nữ đi tới, hai tay đặt bên người, quỳ gối với Long Y Hoàng, chỉ có quần lụa mỏng, lễ
nghi vừa đúng điệu: “Cung nghênh Thái tử phi, minh chủ đã chờ rất