trưởng trên đỉnh núi tuyết sơn không thay đổi , ánh sáng màu bạch, trong suốt
long lanh giống như băng, nửa cánh hoa trong suốt trắng sữa, kỳ hương,
vị lạnh lẽo trong veo… Có thể giải nóng, giảm nhiệt, dưỡng nhan và cũng
có một chút tác dụng tiêu độc. Nhưng, công hiệu của nó quan trọng nhất chính là, an thai. An thai, tẩm bổ cơ thể mẹ, chỉ cần uống một chén nước bên
trong thả vào ba đóa Ngọc Long Tuyết Lan , công hiệu an thai này không
chỉ cao hơn thuốc dưỡng thai mấy chục lần, hơn nữa còn có thể giảm bớt
nỗi đau khi sinh, kích thích ăn uống và bổ sung thể lực, phụ nữ có thai nếu như muốn an thai, rồi lại không muốn uống thuốc đắng thì đây là một lựa chọn tốt. Nàng khi đó si ngốc nhìn tờ giấy kia không đổi, đối với
miêu tả này về Ngọc Long Tuyết Lan cũng rất xinh đẹp trong lòng muốn dị thường, sau đó Vân Tẫn thúc thúc đi tới khom lưng ngón tay đập vào đầu mình, cười nói: “Tiểu nha đầu, con bây giờ còn không dùng được loại này, ngoan, đừng ở chỗ này lãng phí thời gian, nhìn Xích Huyết Lưu Sa đi, đem toàn bộ bệnh trạng này phải nhớ kỹ, hôm nào đó ta mang con đi
gặp người làm thí nghiệm, cho con thể hiện một chút.” Nàng bĩu môi nói: “Vân Tẫn thúc thúc, Ngọc Long Tuyết
Lan thật sự xinh đẹp như vậy sao? Trong suốt như băng? Vừa ngửi mùi vị thơm ngát dị thường?” “Tiểu nha đầu, ” người lại gõ một chút, nói: “Con hỏi
nhiều như vậy để làm gì, chờ thời điểm con trưởng thành mang thai hài
tử ta sẽ đưa con một ít, không phải con sẽ hiểu được ? Đợi cho con lớn
lên rồi nói đi, đúng rồi, ta bảo con đọc về Ám Lân con đọc xong chưa?” “Thúc thúc keo kiệt! Con chỉ nhìn trúng nó có công hiệu
dưỡng nhan thôi, thật đúng là cho rằng con sẽ để ý nó bởi vì công hiệu
an thai sao! Ám Lân a, con hôm trước liền đem nó bôi sau lưng, chỉ
thường thôi, còn có kỳ độc gì sao? Thúc thúc?” “Thật sự? Vậy đi, hiện tại ta tìm người cho con làm thí
nghiệm về Xích Huyết Lưu Sa cùng Ám Lân đi.” Vân Tẫn vừa kích động,
trong lòng cảm thán mình tìm được tiểu hài tử có thiên phú về phương
diện học độc như vậy, hoàn toàn đã quên Long Y Hoàng chỉ mới mười tuổi,
không nên nhìn hình ảnh máu chảy, liền lôi kéo nàng ra ngoài. Ít nhiều nhờ hắn, dưới sự bồi dưỡng đó, hiện tại Long Y
Hoàng bất luận phải nhìn… bộ dáng nửa vật nửa người cũng sẽ không cảm
thấy khủng bố hay sợ hãi, phòng ngự trong lòng dường như đã dày hơn. Nhưng… Ngày nào đó, kết cục của Vân Tẫn thúc thúc … Khụ
khụ, không nói cũng thế, tóm lại đều bị mẫu thân chỉnh vô cùng thê thảm. Suy nghĩ chấm dứt, Long Y Hoàng đắp khăn lên, trong lòng
rối rắm phức tạp không rõ , đem hộp đặt sang một bên, lại phát hiện
dưới chăn có một tờ giấy. Trên tờ giấy là nét chữ thanh tú cứng cáp, rồng bay phượng múa nhìn rất quen mắt. Trên tờ giấy viết: Một ngày ba lần, nhớ dùng đúng hạn, hảo hảo chăm sóc mình, đừng vì chuyện gì mà vất vả. Không có kí tên, nhưng Long Y Hoàng chỉ cần liếc mắt liền nhận ra bút tích đó là của ai . Bất quá, thước bổ như vậy, dặn nàng một ngày ba lần? Bình
thường nữ nhân mang thai chỉ cần một ngày một lần là đủ rồi, ba lần… Sẽ
không sợ nàng bị thuốc này làm cho no chết sao? Dược liệu trân quý khó tìm như vậy, ở chỗ Vân Tẫn thúc
thúc cũng chỉ có một ít, hơn nữa nghe nói thời điểm lúc mẫu thân hoài
thai mình và Nhị ca đều dâng toàn bộ lên rồi, sau đó lại thiên tân vạn khổ góp nhặt một ít, chỉ là số lượng còn ít hơn so với ban đầu… Hắn vậy mà lại có nhiều như vậy? Hơn nữa còn hào phóng, không keo kiệt chút
nào đưa cho mình một hộp lớn? Long Y Hoàng bất chợt cười, đem tờ giấy gấp lại thập phần quý trọng, đặt ở trong hộp. Ban ngày cầm khăn lạnh đắp lên mắt, sưng đỏ mới biến mất,
đi đến trước bàn trang điểm ngồi xuống, nhìn dung mạo mình trong gương
đồng cuối cùng cũng khôi phục không ít, Long Y Hoàng cũng an tâm . Thay đổi y phục, Long Y Hoàng chuẩn bị đi tìm Phượng Ly
Uyên tâm sự, khi đi ngang qua ngự hoa viên trong đình có người, đột
nhiên dừng cước bộ. Đầu hơi nghiêng một bên, nàng lập tức thấy rõ ràng
trong đình cách đó không xa ở trung tâm ngồi đối diện là hai người… Ánh
mắt của nàng không nhìn lầm? Dĩ nhiên là Nhan phi cùng… Oanh Nhi? Tuy rằng… Thật sự rất không thừa nhận loại cảm giác này,
nhưng Long Y Hoàng vẫn cảm thấy từng trận gió lạnh từ phía sau thổi qua
—— nhiều hình ảnh quỷ dị a! Hài hòa đến không bình thường! Trí nhớ Long Y Hoàng cho dù không tốt, cũng vẫn nhớ rõ
đoạn thời gian ngắn Nhan phi với Oanh Nhi khi ở chung ở Đông cung, khi
đó, Nhan phi chỉa mũi công kích với mình, tất nhiên ngay cả Oanh Nhi
cũng không có buông tha, Oanh Nhi đối với nàng ta là có khổ không thể
nói, tự nhiên nén giận, nhưng hiện tại… Thân phận Oanh Nhi phi thăng,
lại cùng nàng ta ngồi đối diện mà nói chuyện? Không khỏi rất kỳ quái ! Đương nhiên, không bài trừ hai người đang giương thương
múa kiếm, dùng lời nói để làm trọng thương đối phương, không cần tốn
nhiều sức mà lấy được hiệu quả toàn thắng. Lại là một trận gió lạnh thổi qua, Long Y Hoàng rùng mình, quyết định mình vẫn không nên giao du với kẻ xấu thì tốt, hơn nữa Oanh Nhi hiện có ở bên Phượng Ly Uyên hay khô