Polaroid
Láng Giềng Hắc Ám

Láng Giềng Hắc Ám

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324565

Bình chọn: 8.5.00/10/456 lượt.

o, dây dây dưa dưa.

"Này, họ phá tường khi nào vậy?"

"Em không biết! .. Anh đến làm gì?"

"Đến đón em về."

"Em sẽ không mắc lừa đâu."

"Anh từng lừa em khi nào?"

"Rõ ràng đã giao hẹn bắt đầu lại từ đầu, nhưng anh vẫn kiểu thế, cái gì cũng phải nghe anh!"

"Anh cũng không ép em mà, em muốn ở trên thì ở trên là được."

"Không phải cái đó!... Em nói rồi, không được hôn em ở chỗ không nên hôn, anh toàn không nghe!"

"Hả? Nhưng em chẳng phải cũng rất thích ư?"

"Hoa Thành, anh!" Nghe bọn họ nói chuyện, đầu óc tôi và Hôn Hiểu lập tức sung huyết, sắp nổ tung thì điện thoại đến.

Hôn Hiểu nghe máy, một lúc sau sắc mặt nghiêm trọng, đặt điện thoại xuống: "Anh cả đưa Mộ Nhị về nhà rồi."

Tôi thất kinh: "Đưa về nhà làm gì?"

"Nói rõ quan hệ của bọn họ cho ông ngoại."

Đang kinh ngạc thành tiếng, đằng sau vang lên tiếng Chí Chí: "Hai người vừa

nói, Mộ Nhị có quan hệ với 1 người đàn ông?" Xong rồi, bây giờ, cả thiên hạ đều biết.

Bốn chúng tôi lập tức lên xe chạy về nhà Liễu Bán Hạ.

Trên đường, sắc trời vàng vọt, mây đen phủ đầy.

Nhưng tới địa điểm mới phát hiện khí áp trong nhà Liễu Bán Hạ và ngoài trời thấp như nhau.

Ông ngoại chống gậy, tức giận ngút trời chỉ Liễu Bán Hạ: "Mày, mày, mày vừa nói gì?"

"Cháu nói, cháu không xem mặt, vì cháu đã có người mình thích rồi." Ngữ khí của Liễu Bán Hạ rất bình tĩnh.

"Mày, mày, mày lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo này, mày sao có thể

thích đàn ông chứ?!" Ông ngoại đấm ngực, vô cùng đau lòng: "Bao nhiêu

đứa cháu ngoại, ông tin tưởng nhất là mày, giao toàn bộ sản nghiệp công

ty cho mày, không ngờ mày lại phụ sự kỳ vọng của ông! Mày xứng đáng với

ông không!"

Mộ Nhị cúi đầu, không nén được kéo kéo tay áo Liễu Bán Hạ: "Bán Hạ, thôi đi, em về trước."

"Đừng bị ông ấy lừa." Liễu Bán Hạ kéo Mộ Nhị lại, quay người nói: "ông ngoại, đừng diễn kịch nữa. Ông chỉ có 3 đứa cháu ngoại, Mặc Sắc cả ngày tiêu

phí thời gian trong quán rượu, Hôn Hiểu căn bản không nghe ông sai

khiến, cuối cùng chỉ còn lại một sự lựa chọn ... ông chỉ có thể giao

công ty cho cháu."

Ông ngoại ho nhẹ một cái, vẻ mặt không kịch

hóa: "Về vấn đề đó đừng nhắc tới, nhưng cháu sao có thể làm ra việc

khiến cả nhà mình mất mặt chứ! Lại muốn ở cùng 1 thằng đàn ông, việc này truyền ra ngoài, danh tiếng của nhà ta đều bị hủy hoại!" "Ông ngoại,

cháu tưởng ông quên rồi, danh tiếng nhà chúng ta trong cái ngày sinh

nhật lần thứ 60, ông vụng trộm với nữ nhân viên phục vụ trong tủ quần

áo, bị bà ngoại phát hiện, sau đó ném quần áo hai người xuống hồ, hại

ông không thể không quấn một cái khăn, thời khắc nhặt lấy dưới trăm con

mắt theo dõi đã sớm bị hủy hoại rồi." Liễu Bán Hạ kiên định nói.

Ông ngoại thẹn quá hóa giận, trách mắng: "Cho dù như vậy, ông vẫn không cho phép cháu ở với 1 người đàn ông, nếu không, ông sẽ xóa bỏ chức vị của

cháu!"

"Không sao, dù gì cháu đã lập tòa báo mới rồi." Liễu Bán

Hạ thủng thỉnh nói: "Ông còn nhớ chứ? Trong ngành gần đây đang bàn luận

về , đứng sau biên đạo chính là cháu."

"Cháu .... Đồ bất hiếu! Dám phản bội ông ngoại!" Ông ngoại giữ chặt ngực, thở gấp.

"Ông ngoại, thôi đi." Chu Mặc Sắc bên cạnh không nhịn được lên tiếng: "Lần

trước đi bệnh viện kiểm tra, tim gan của ông còn cường tráng hơn cả

cháu."

"Bệnh tim mạch cấp tính có được không?" Ông ngoại tức giận trợn mắt nhìn Chu Mặc Sắc một cái. "Ông ngoại, tự ông nhớ lại đi, bao năm nay đều là cháu quản lí công ty,

ông căn bản không hề bận tâm, hơn nữa còn thường xuyên dùng tiền của

công ty mua quà tặng những người bạn gái đó, không nói những thứ khác mà hai năm trước, còn tặng Khả Thảo đó một ngôi nhà, với những thứ đó,

cháu chưa bao giờ hỏi. Để thấy rằng cháu tưởng ông ngoại mình đã đủ rồi. Nếu ông không đồng ý chuyện cháu và Nhã Dật, vậy, cháu đành từ chức."

Liễu Bán Hạ vừa nói xong, ông trời liền hợp tác bằng tiếng sét đánh.

"Ầm ầm", một trận mưa lớn bên ngoài.

Tôi không thể không thừa nhận, tính kịch tuồng nhà họ thực sực rất mạnh.

Ông ngoại bị tướng phản mất quân, sắc mặc hết xanh lại trắng, đỏ lại xanh, rồi tím.

Sắp nổi nóng rồi, thấy tình hình vậy, tôi vội vàng nấp sau lưng Hôn Hiểu, tránh bị thương.

Nhưng một lúc sau, ông ngoại đột nhiên cười vui vẻ, nói với Liễu Bán Hạ: "Thực ra, chúng ta đều hiểu lầm, ông cũng rất thoáng."

"Không có ạ." Chu Mặc Sắc khẽ lầm bầm: "Vừa nãy ông rõ ràng phản đối mà."

"Ông vì đánh giá tình cảm bọn cháu có chân thành không, bây giờ xem ra bọn

cháu thực sự nghiêm túc, ông đương nhiên sẽ ủng hộ bọn cháu ở bên nhau." Ông ngoại cười ha ha với Liễu Bán Hạ: "Bán Hạ, cháu cũng đừng đi, tiếp

tục giúp ông quản lí công ty nhé."

"Nếu ông ngoại cho phép bọn cháu ở bên nhau, vậy cháu khẳng định sẽ tiếp tục hết sức có hiếu."

Nói xong, hai ông cháu bắt tay làm hòa.

Đồng thời, Chí Chí kéo Mộ Nhị ra, nói khẽ: "Sư ca, anh thực sự, thực sự muốn ở cùng anh ta?"

"Anh biết bọn em nhất định có rất nhiều nghi ngờ." Mộ Nhị cười dịu dàng:

"Anh và Bán Hạ ở bên nhau, chắc rất nhiều người không hiểu và không chấp nhận."

"Lúc ban đầu, anh cũng vì