g tán chuyện với các ngươi nữa.” Ngôn Dự Tân đứng dậy vươn vai. “Ta phải về tĩnh dưỡng để ba ngày sau đại triển thân thủ đánh lui anh hào các lộ, quyết giành được trái tim của Nghê Hoàng tỷ tỷ…”
Tạ Bật khinh thường lườm hắn. “Tên này còn chưa ngủ đã bắt đầu nói mê rồi…”
“Đến giờ về rồi, không nên quấy rầy Tô huynh nghỉ ngơi nữa.” Tiêu Cảnh Duệ cũng nói. “Phi Lưu đã ngủ hồi lâu rồi.”
Mọi người quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Phi Lưu vẫn mặc nguyên y phục nằm trên giường, cũng không buông màn, nhắm mắt ngủ rất ngon.
“Ngủ rồi mà vẫn cảm thấy giống như một tảng băng…” Ngôn Dự Tân vừa bình luận được một câu, đột nhiên Phi Lưu mở mắt ra làm hắn hoảng sợ, vội vã chỉ Tiêu Cảnh Duệ. “Câu vừa rồi là hắn nói!”
Hai mắt Phi Lưu mở ra một lát rồi lập tức nhắm lại.
Thành Kim Lăng luôn có vương khí ngút trời, trung tâm của nó đương nhiên chính là cung thành của Hoàng đế Đại Lương.
Từ cổng Nam Thắng ra ngoài, một con đường lát gạch với tường đỏ hai bên chạy thẳng tới một phủ đệ đẹp đẽ vừa độc lập lại vừa nối liền với hoàng cung. Quy mô của phủ đệ này không quá lớn, nhưng nếu lấy quy mô của phủ đệ để phán định thân phận chủ nhân thì rất dễ phạm phải sai lầm nghiêm trọng.
Cổng chính của phủ đệ quanh năm không mở, trên cổng treo một tấm biển nền đen tuyền có nạm viền vàng, viết ba chữ ngay ngắn: “Phủ Lỵ Dương.”
Trưởng công chúa Lỵ Dương là muội muội duy nhất còn tại thế của thiên tử đương triều, cũng là phu nhân của Ninh Quốc hầu Tạ Ngọc.
Những người có tuổi trong kinh đều còn nhớ như in cảnh tượng chấn động toàn thành khi trưởng công chúa xuất giá năm đó.
Hình ảnh phu thê mới thành thân đứng trên lầu Nghênh Phụng nhìn xuống bách tính quả thực là lời giải thích trực quan nhất cho bốn chữ “anh hùng mỹ nhân”.
Thời gian hai mươi tư năm thấm thoát trôi qua, phu thê hai người vẫn ân ái như xưa, quý nhau như khách, sinh hạ ba trai một gái, đều là những người có tri thức, lễ nghĩa. Trong mắt mọi người, đây tuyệt đối có thể nói là hình mẫu gia đình hoàn mỹ nhất.
Theo thông lệ của hoàng thất, sau khi công chúa Lỵ Dương thành thân với Tạ Ngọc thì Tạ Ngọc phải chuyển vào phủ công chúa, người ngoài sẽ gọi ông ta là phò mã thay vì hầu gia. Nhưng vì ý nguyện của bản thân công chúa, hơn nữa hoàng thái hậu khi đó luôn luôn phản đối các công chúa ăn trên ngồi trước, không được hưởng thụ tình cảm gia đình, cho nên sau khi làm lễ thành thân, công chúa Lỵ Dương liền chuyển đến ở phủ Ninh Quốc hầu, đối xử với cha mẹ chồng đúng theo lễ giáo trong gia đình công hầu bình thường.
Trưởng công chúa là người hiền hậu, tính tình đoan trang, chu đáo, ra lệnh cho hạ nhân khi ở trong hầu phủ thì tất cả đều phải gọi bà là phu nhân, đối với các cung nhân do chính bà đưa đến thì càng quản thúc nghiêm ngặt.
Sau đó Tạ Ngọc ngày càng giành được nhiều chiến công, trong triều đình ngày càng trở nên hiển quý, còn công chúa thì lúc nào cũng cố gắng điệu thấp, vì vậy trên dưới trong ngoài triều dần dần cũng quen coi quan hệ của hai người là hầu gia và phu nhân chứ không phải là công chúa và phò mã như vốn dĩ phải thế.
Tòa phủ Lỵ Dương này được xây dựng khi công chúa đến tuổi cập kê, sau khi công chúa thành thân thì bị bỏ không. Công chúa Lỵ Dương cảm thấy để không thì đáng tiếc nên đã sai người trồng vô số kỳ hoa dị thảo, bốn mùa ngát hương. Đến mùa hoa, các hậu phi trong cung và gia quyến hoàng thân quốc thích thường đến đây du ngoạn, nơi đây trở thành một thắng cảnh ở chốn kinh đô.
Khi trai giới, lễ Phật, hoặc là khi Thái hoàng thái hậu đến đây thì công chúa sẽ chuyển về đây ở vài ngày. Hai người Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật trở về đúng lúc mẫu thân của họ đang ở phủ công chúa.
Sáng sớm hôm đó, hai huynh đệ vâng lệnh cha đi đến phủ Lỵ Dương để hộ tống loan giá của trưởng công chúa trở lại phủ Ninh Quốc hầu.
Lúc này, lão hầu gia và thái phu nhân đã qua đời, không cần phải đi vấn an, cho nên trưởng công chúa Lỵ Dương dặn dò đi thẳng về chính phòng trong nội viện nơi bà sống hằng ngày.
Đi theo hành lang uốn khúc qua mé viện, ven tường trồng toàn là quế, lúc này mùa hoa chưa hết, vẫn đậm hương thơm, công chúa Lỵ Dương hơi chậm lại bước chân, như đang hưởng thụ hương thơm nồng nàn trong gió.
Đúng lúc này có một tiếng đàn vượt qua tường mà đến, dù nghe không rõ ràng vì khoảng cách khá xa nhưng âm vận vẫn trong vắt khiến người nghe có cảm giác như tẩy sạch bụi trần.
“Người đánh đàn là người phương nào? Ý cảnh thật phi phàm.”
Tiêu Cảnh Duệ ngẩng đầu lắng nghe một lát rồi đáp: “Đây là một người bằng hữu của hài nhi, họ Tô tên Triết, nhận lời mời của hài nhi đến Kim Lăng tĩnh dưỡng một thời gian, bây giờ đang ở Tuyết Lư.”
“Có phải mẫu thân muốn gặp người này không?” Tạ Bật vội hỏi.
Công chúa Lỵ Dương cười khẽ. “Đã là bạn của Cảnh Duệ thì hai đứa tiếp đãi chu đáo là được, cần gì phải gặp ta?”
“Nhưng ở đây nghe không rõ, hay là hài nhi mời Tô huynh vào nội viện đánh đàn cách mành cho mẫu thân có được không?” Tạ Bật đề nghị.
Trưởng công chúa Lỵ Dương hơi chau mày nhưng giọng điệu vẫn mềm mỏng: “Bật nhi, vị Tô tiên sinh này tới đây là khách, không phải l