mất sự áy náy và đau đớn trong lòng bằng hữu và thuộc hạ cùa mình khi phải trơ mắt nhìn chàng không ngừng hi sinh.
Sau khi gầm lên một câu, Niếp Đạc lại có chút lúng túng, hai mắt ầng ậng nước, ngồi tựa trán vào tay vịn ghế ngồi của thiếu soái, còn Mai Trường Tô thì ngơ ngác nhìn hắn, vẻ mặt rất khó hiểu.
Không biết Lận Thần đã xuất hiện ngoài cửa sổ từ khi nào, nghiêng đầu nhìn cảnh tượng trong phòng, than thở: "Trường Tô, ta nhìn vẻ mặt ngươi là biết ngươi vốn không hiểu Niếp Đạc đang giận dữ cái gì.”
Mai Trường Tô còn chưa trả lời, Niếp Đạc đã nhảy dựng lên cãi lại: "Ngươi đừng nói bậy, ta đâu có giận dữ? Làm sao ta có thể giận dữ với thiếu soái chứ?"
"Tốt, tốt, tốt." Lận Thần nhún vai, nói "Coi như ta lắm chuyện. Thật sự không chịu nổi đám người các ngươi, không chịu nổi, không chịu nổi nữa. Một người phóng khoáng, phong lưu như ta sao lại chơi cùng với đám các ngươi chứ?"
Lúc này Phi Lưu đột nhiên xuất hiện, bưng một chậu nước lớn hắt về phía Lận Thần từ khoảng cách mấy bước, lập tức biến Lận Thần thành một con chim sẻ đi mưa, đồng thời lớn tiếng nói: "Thua rồi!"
Lận đại công tử quả nhiên không hổ là nhân vật phóng khoáng như lời hắn khoe khoang, chỉ ngẩn ra một lát đã bình tĩnh lại, lau nước lạnh trên mặt, tao nhã xoay người lại đối mặt với Phi Lưu, nghiêm mặt nói: "Tiểu Phi Lưu, ta nói nghiêm túc với ngươi, mặc dù vừa rồi ta và ngươi có chơi trò hắt nước nhưng chúng ta đã hưu chiến nửa khắc, mà ta lại đang đàm luận đề tài khác với Tô ca ca của ngươi, người bình thường đều nên biết trò chơi đã kết thúc. Lúc này ngươi lén đến sau lưng ta hắt nước, hành vi này là rất sai lầm, hơn nữa không được tính là kết quả, ngươi hiểu chưa?"
Hiển nhiên Phi Lưu không hiểu, bởi vì hắn lập tức giận dữ tới đỏ mặt. "Thua rồi! Chơi xấu!" .
Bị hai người này quấy rối, bầu không khí bi thương thoáng cái biến mất không còn dấu vết.
Niếp Đạc hít sâu một hơi, đứng thẳng người lên, hơi ảo não vì vừa rồi đột nhiên không khống chế được tâm tình mà làm phiền thiếu soái. May mà lúc này sức chú ý của Mai Trường Tô đã chuyển qua Phi Lưu, đang cười vuốt tóc hắn, nghe hắn lên án sự hèn hạ của Lận Thần.
Cuối cùng, dựa theo nguyên tắc giáo dục trẻ con không thể nuốt lời, chủ nhân Tô trạch ép Lận Thần thực hiện giao ước vì bị thua: mặc váy dài múa quạt. Tất cả mọi người trong Tô trạch đều tới xem, nhất thời tiếng cười đùa, hò hét quét sạch những đau thương và nặng nề mấy ngày nay.
Buổi chiều, Lận Thần xem mạch cho Mai Trường Tô, vẻ mặt coi như hài lòng.
Lúc này Lê Cương đã chuẩn bị xong cho chuyến đi chúc thọ, hai người liền cùng lên một chiếc xe ngựa, lắc lư chạy tới phủ Ngôn hầu.
Mặc dù đã nói không còn cố ý tránh mặt nhưng trước lúc Mai Trường Tô tới phủ Ngôn hầu, Tiêu Cảnh Diễm vừa tới đã vội vã đi về, cho nên hai người không hề gặp mặt.
Vì chưa hết quốc tang nên vẫn không thể tụ tập yến ẩm, cho nên Ngôn hầu mời khách với danh nghĩa đến ngắm vườn quế rộ hoa trong hậu viện, hơn nữa người nhận được thiếp mời cũng không nhiều, cả phủ đệ vẫn rất thanh tĩnh. Lúc Mai Trường Tô đi vào, trong sảnh Quế Hương chỉ có bốn, năm người. Mọi người đều biết nhau, chỉ có điều không thân quen nên sau khi chào hỏi chỉ hàn huyên dăm câu ba điều.
"Sao không thấy Dự Tân đâu?" Mai Trường Tô nhìn quanh, hỏi.
"Hôm nay nó ở đây hơn nửa ngày chiêu đãi khách cùng ta, không lâu trước lúc Tô tiên sinh đến, nó nói phải đưa một bằng hữu đi xa nên đã ra ngoài rồi."
Vẻ mặt Mai Trường Tô hơi thay đổi, nhưng lại lập tức cười, không nhắc đến chuyện này nữa.
Như hôm nay đến cũng chỉ là cho tận lễ, mục đích mời khách của Ngôn Khuyết cũng không ngoài cho thấy ông ta đã bắt đầu quan tâm đến cục diện triều đình trở lại, cho nên không có chuyện gì quan trọng cần nói, sau khi ngồi một lát, Mai Trường Tô liền đứng dậy cáo từ.
Trên đường về, xe ngựa chạy theo một đường tắt qua đường Chu Tước. Đến một ngã tư, một chiếc xe ngựa màu đen đi từ phía nam tới, vì vậy người đánh xe của Tô trạch ghìm cương ngựa tránh sang bên cạnh để cho chiếc xe kia đi qua.
"Phủ Lỵ Dương. Nhìn qua cửa sổ buông rèm, Lận Thần lẩm bẩm đọc hàng chữ trên chiếc đèn lồng phủ sa đen treo trước xe ngựa.
"Vài ngày trước, tin Tạ Ngọc chết đã truyền về đến đây." Mai Trường Tô than nhẹ một tiếng. "Bằng hữu hôm nay Dự Tân ra ngoài tiễn đưa có lẽ chính là Tạ Bật. Mặc dù đến Kiềm Châu đường xá xa xôi nhưng thân là con trai, vẫn phải đến đưa xương cốt phụ thân về mới được. Chỉ thương Lỵ Dương cô cô, bây giờ bên người không còn đứa con nào cả…”
"Chỉ cần có lệnh là bọn chúng đều sẽ về." Lận Thần trừng mắt nhìn chàng. "Thông cảm cái gì, còn tốt hơn ngươi nhiều."
Mai Trường Tô không để ý đến giọng điệu tồi tệ của hắn, ngược lại khóe miệng còn để lộ nụ cười khẽ, vỗ vỗ cánh tay Lận Thần, nói nhỏ: "Lận Thần, đa tạ ngươi..."
Người ngồi trên xe ngựa của phủ Lỵ Dương đó chính là trưởng công chúa Lỵ Dương. Bà vừa mới ra ngoài cổng thành tiễn chân đứa con cuối cùng bên người, đưa hắn vượt núi sông, đến một nơi cách xa ngoài ngàn dặm để đưa di hài của phụ thân hắn về.
Tạ Bật khác ca ca Tiêu Cảnh Duệ của hắn. Tạ