muốn thế nào?" Người phụ nữ này cố tình gây sự , huống chi là dù sao cô ta cũng là một người phụ nữ say rượu.
Liên Ngữ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên, hai tay chống đất, lắc người đứng lên, tay nhỏ bé chỉ vào anh, "Anh, phải xin lỗi!"
Lúc này, Tất Ngôn mới nhìn rõ người phụ nữ mặc váy hồng trước mặt, sắc mặt
màu hồng đào, khuôn mặt xinh đẹp cùng cặp mắt long lanh như giọt nứơc,
cái miệng anh đào nhỏ nhắn hé ra, cô khẽ thở ra mùi vị nồng đậm tinh
khiết và mùi rượu thơm ngon.
"Hừ." Tất Ngôn lạnh lùng hừ một tiếng, không để cô vào mắt, "Dựa vào cái gì?"
"Anh không lễ phép, đụng vào người còn không xin lỗi." Hai mắt Liên Ngữ say
đắm, tính trẻ con, cô nhìn anh nhíu mày, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng lắc
vài cái, "Như vậy là không được, không phải thầy, cô giáo đã dạy làm sai thì phải xin lỗi sao?"
Vì say nên cô mơ hồ nói ra câu cửa miệng
của một người bạn ở cô nhi viện của mình, thuyết giáo với anh: "Biết sai để thay đổi, mới là đứa bé ngoan."
Mày Tất Ngôn càng ngày càng
nhíu lại, người phụ nữ uống rượu say này đang làm gì đó? Điều này càng
làm anh nghĩ, nếu mình không trực tiếp rời khỏi đây, sẽ lãng phí thời
gian, ở trong này nghe cô nói lung tung.
Đối với sự khác thường của mình, anh rất nhanh lấy lại lý trí, sải bước lướt qua cô.
"Anh đừng đi." Nhìn thấy anh định rời đi, Liên Ngữ vội vàng bắt lấy ống tay
áo của anh, ôm lấy toàn bộ cánh tay của anh, "Không được đi, phải xin
lỗi!"
Người uống rượu một khi đã cố chấp, mười đầu trâu cũng phải bất động.
"Buông tay." Không chú ý đến sức lực từ hai cánh tay mềm mại, giọng nói lạnh
lùng lại khàn khàn từ trong miệng anh nhẹ nhàng phát ra ngòai.
"Không xin lỗi sẽ không buông." Người phụ nữ bướng bỉnh liều mình lắc cái đầu nhỏ, chủ yếu cũng không biết mình đang làm cái gì.
Nếu tỉnh dậy, Liên Ngữ biết bộ dạng say rượu của mình là vậy như, cô nhất định sẽ tìm miếng "đậu hũ" để giết chết mình.
Mày Tất Ngôn nhíu chặt, cúi đầu nhìn chằm chằm cánh tay của người phụ nữ,
cũng không nhúc nhích, anh luôn luôn không thích người khác đụng vào
mình, nhất là phụ nữ.
Liên Ngữ cố gắng mở to hai mắt, muốn thấy
anh rõ ràng, nhưng càng muốn mở to hai mắt, tầm mắt của cô càng mơ hồ,
căn bản cô cũng không thể nhìn rõ diện mạo người đàn ông trước mắt.
"Anh. . . . . . Anh là ai?" Mắt say lờ đờ mông lung, Liên Ngữ nghiêng đầu, cố gắng mở to hai mắt muốn nhìn rõ ràng người đàn ông ở trước mắt, "Anh
không cần xoay đi xoay lại, tôi nhìn không rõ ."
Cô bĩu môi thở phì phò nắm chặt hai tay người đàn ông, "Không cho phép chuyển động!"
Tất Ngôn cúi đầu liếc mắt nhìn về phía cánh tay trắng nõn nhỏ bé đang nắm lấy tay mình, chau mày, "Cô say."
"Tôi. . . . . . Không say." Liên Ngữ dùng lực véo một cái lên mặt mình, "Tôi rất tỉnh táo."
"Hừ, không say?" Tất Ngôn hừ lạnh, lại nhíu này, "Vậy tránh ra."
Làm bộ ngu ngốc, phụ nữ uống rượu say tới mức này để lại gần mình rất
nhiều, chính vì thế nên anh cảm thấy phiền phức, nhiều lần thấy các kiểu say khác nhau, cho nên chiêu lừa đảo say rượu rồi làm phiền này của cô
không đựơc tính là kiểu thứ nhất .
"Không cho!" Cố bám lấy ống tay anh không cho anh có cơ hội bỏ đi, "Anh còn chưa xin lỗi tôi đâu."
"Cô. . . . . ." Lần đầu tiên Tất Ngôn cảm thấy bất lực như thế, nhưng lại
không có biện pháp gì, "Tôi nói lại lần nữa, buông tay." Trong mắt của
anh hiện lên một tia tức giận.
Bỗng, chân phải của Liên Ngữ mềm nhũn, mất trọng tâm, cô ngã về phiá bên phải, Tất Ngôn nhanh tay nhanh mắt, đỡ lấy cô.
"Anh Tiểu Phẫn, anh đến tìm em à?" Ngã vào trong lòng anh, giống như Liên
Ngữ đang nhìn thấy người đó, giọng nói nghẹn ngào, cô vùi mặt ở trong
ngực anh, "Tiểu Ngữ rất nhớ anh!"
Tất Ngôn nghe đến hai chữ "Tiểu Ngữ" thân thể đông cứng lại, ngừng thở hỏi: "Cô nói cô tên gì?"
"Tiểu Ngữ nghe lời anh nói, ăn thật nhiều cơm, bây gìơ em đã trưởng thành, nhưng sao anh còn chưa tới?"
Liên Ngữ say, căn bản cũng không nghe đựơc câu hỏi của Tất Ngôn, hoàn toàn chìm sâu vào suy nghĩ của riêng mình.
"Ô. . . . . ." Liên Ngữ xoa cái mông đau, hai tròng mắt chứa đựng hơi nước, cô vừa khóc vừa nói: "Anh phải bồi thường cho tôi!"
"Cái gì?" Đột nhiên chuyển chủ đề, khiến Tất Ngôn không biết nói gì vì anh vẫn đang chìm đắm trong nghi vấn của mình .
"Ô. . . . . . Tôi muốn hoa tường vi." Liên Ngữ đột nhiên khóc thành tiếng,
"Hôm nay. . . . . . Là sinh nhật của tôi, hu hu, nhưng không có hoa
tường vi để mua! Vì sao cửa hàng hoa chỉ bán hoa hồng, không bán hoa
tường vi?"
Nhìn thấu lòng cô, nhưng anh không dễ dàng tin tưởng người khác, đối với sự việc chỉ diễn ra một lần, vẫn phải cảnh giác.
Nhưng nhìn thấy khóe mắt cô phủ một tầng nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn ủy
khuất biểu hiện bộ dạng đáng yêu, trái tim lạnh như băng của anh cũng
hơi nóng lên.
Đúng vậy, trứơc đây tiểu thiên sứ của anh cũng như
vậy, nhiều năm qua, cũng không phải anh không để cô bé ở trong lòng,
nhưng nay gặp một người phụ nữ, sao anh lại hi vọng nhiều như thế? Nghĩ
đến đây, anh không khỏi tự giễu, cánh môi dãn ra.
"Tôi muốn thật
nhiều thật nhiều hoa tường vi, màu nào cũng