c lâu sau, anh lấy điện thoại đi động ra gọi cho Thượng Thiên Dương, nói cho anh biết quyết định mới của mình.
“Thiên Dương, tớ muốn ở thêm vài ngày nữa mới trở về, chuyện công ty phiền cậu lo liệu giúp mình.”
“Xảy ra chuyện gì?” Đầu dây bên kia, Thượng Thiên Dương tò mò hỏi.
“Không có gì, xảy ra một chút chuyện nhỏ, chờ tớ xử lý tốt sẽ về.” Tất Ngôn
không nói tình hình thực tế cho bạn tốt nghe, mơ hồ cho qua chuyện.
“Được, cậu yên tâm mà xử lý đi.” Thượng Thiên Dương cũng không hỏi nhiều “Có việc gì gọi điện cho tớ.”
“Ừ” Tất Ngôn cúp điện thoại, thả lỏng bản thân.
Aiz, với cô ấy phải làm như thế nào mới là tốt đây?
Trong lúc Liên Ngữ nhận được sự cho phép của anh, tiếp tục sống trong nhà
anh, mà Tất Ngôn cũng không đuổi cô đi, cũng không can thiệp vào việc cô làm, cô muốn làm gì thì tùy.
Một ngày, Liên Ngữ đi chợ mua rau
xanh, lại nhẹ nhàng ca hát từ chợ trở về đây, lấy ra chìa khóa đang
chuẩn bị mở cửa thì phát hiện cửa đã mở.
Cô cảnh giác đẩy cửa đi vào, nhìn chung quanh một chút “Không có người?”
“Em lén lút làm gì?” Giọng nói của Tất Ngôn đột nhiên xuất hiện.
“Anh đã trở lại.” Liên Ngữ xoay người vừa nhìn thấy anh, trong lòng thả lỏng “Em thấy cửa mở, tưởng có trộm.”
“Cho nên sao?” Anh nhíu mày nhìn giỏ rau xanh của cô “Lấy rau xanh làm vũ khí?”
Cô sao có thể ngây thơ như thế, nếu thật là gặp người xấu, chẳng lẽ cái này sẽ giúp cô ấy đánh gục người xấu sao?
“Em....không nghĩ nhiều như vậy, sợ kẻ trộm vào trộm đồ đạc, cho nên mới....” Liên
Ngữ cúi đầu nhỏ giọng giải thích “Thực xin lỗi, anh đừng tức giận.”
“Chẳng lẽ thầy giáo không dạy em gặp người xấu chuyện đầu tiên nên làm là phải báo cảnh sát, chứ không phải đi chịu chết so?” Tất Ngôn vừa nghĩ tới
chuyện về sau cô có thể gặp lại tình huống như vậy mà còn liều lĩnh thế
này, thì tức giận ngút trời.
“Sẽ không, về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa.” Cô giơ tay đảm bảo, cười sáng lạn, anh vẫn rất quan tâm cô.
“Đi vào ăn cơm.” Anh áp chết tất cả cảm xúc, nói với cô xong liền xoay người đi vào phòng bếp.
“Nhưng mà còn chưa nấu cơm.” Đi theo phía sau anh Liên Ngữ buồn bực nói.
“Ngồi đi.” Tất Ngôn ra lệnh nói.
Liên Ngữ vội vàng đem đồ đạc cất kỹ, sau đó nghe lời ngồi xuống.
Lát sau, Tất Ngôn đi ra từ phòng bếp, trong tay bưng hai đĩa cơm rang.
“Cơm rang trứng.” Liên Ngữ ngạc nhiên kêu lên “Hôm nay anh về sớm như vậy là muốn làm cơm cho em ăn sao?”
“Không phải cho em, là cho chúng ta.” Anh tránh nặng tìm nhẹ, đem đĩa cơm để trước mặt cô “Nhanh ăn đi.”
“Ừ” Tuy rằng anh vẫn lạnh lùng như trước, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy ngọt ngào.
Liên Ngữ vui vẻ ăn từng miếng cơm rang trứng anh làm, hương vị đã lâu không
được thưởng thức khiến cô cảm thấy thỏa mãn, giống như hưởng thụ sơn hào hải vị.
Tất Ngôn không nói chuyện tự ăn cơm của mình, trong lòng mâu thuẫn rối rắm, nhưng mà nhìn bộ dáng thoả mãn cười khanh khách của
cô, trong lòng cũng vui theo.
Anh không nên tiếp tục dây dưa với
cô, còn như vậy sẽ chỉ làm chính mình hãm càng ngày càng sâu thôi, cuối
cùng không thể tự kiềm chế được.
Sau một giờ ăn cơm với cô, rốt cục anh đã mở miệng: “Em đi đi, về nhà đi thôi.”
“Anh muốn đuổi em đi?” Chiếc thìa trên tay rớt xuống, tiếng vang lanh lảnh
quanh quẩn ở nhà ăn, không phải anh đã ngầm đồng ý cho cô ở lại sao?
“Vì sao?”
“Vài ngày sau, anh sẽ quay về Mỹ.” Tất Ngôn tàn nhẫn quyết tâm nói: “Cho nên em không cần phải ở lại đây.”
“Anh....phải đi?” Tâm tình vui sướng nhất thời biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi, anh phải đi.
“Phải, chuyện ở văn phòng bên này đã bàn giao cho người khác rồi, về sau anh
sẽ không quay trở lại đây nữa.” Tất Ngôn xem nhẹ nước mắt của cô, nhẫn
tâm nói.
“Không cần, anh không cần đi, được không?” Liên Ngữ
không quan tâm anh sẽ tức giận, chạy tới ôm lấy anh “Anh muốn như thế
nào cũng được, chỉ cần anh đừng đi.” Nước mắt ào ào tuôn ra, ướt đẫm áo
sơ mi của anh, cũng ướt đẫm trái tim anh.
Tất Ngôn nhẫn tâm đẩy cô ra, không cho cô chạm vào chính mình, sợ bản thân sẽ mềm lòng.
“Liên Ngữ, em nhất định phải như vậy sao? Đủ rồi, về nhà đi.”
“Hu hu…” Liên Ngữ ngồi cạnh khóc lớn.
“Đáng chết, tại sao em muốn như vậy?” Rốt cuộc Tất Ngôn không nhịn được kéo cô ra, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô.
Dường như lý trí của anh đã bay xa rồi, bây giờ chỉ còn lại đôi môi mềm mại và cô gái dịu dàng trong vòng tay.
“Tất Ngôn……..” Níu chặt áo anh, cô không nhịn được gọi tên anh.
Tiếng gọi này như chậu nước lạnh dội lên đầu Tất Ngôn, làm anh tỉnh táo lại, tất cả lý trí quay về.
“Căn nhà này anh đã định bán, bây giờ em có đi không cũng không quan trọng.” Nói xong, anh rời khỏi phòng ăn trở lại phòng mình.
Liên Ngữ ngây ngốc khuỵu xuống tại chỗ.
Tại sao anh lại tuyệt tình như vậy, không cho cô cơ hội nào!
Thời gian vẫn vô tình trôi qua, cho dù Liên Ngữ có cầu xin ông trời thế nào, cuối cùng cô vẫn không giữ được Tất Ngôn.
Mới sáng sớm, cô đã đứng trước cửa phòng anh, cô muốn ghi nhớ khuôn mặt anh thật kĩ.
“Cần em giúp không?” Liên Ngữ khó khăn mở miệng, không hề muốn nói oạau này chút nào.
“Không cần.” Tất Ngô
