Disneyland 1972 Love the old s
Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329484

Bình chọn: 9.5.00/10/948 lượt.

ỏ: “Con bé rất buồn, cậu tôi biết tin cũng rất buồn. Chẳng ai muốn xảy ra chuyện này”.

Vương Cư An làm như không nghe thấy. Điện thoại đổ chuông, anh đi vào thư

phòng nghe điện thoại. Cả buổi tối, di động của anh hoạt động không

ngừng nghỉ, toàn là những cuộc gọi chúc mừng năm mới.

Mười hai giờ đêm, tiếng pháo nổ giòn giã. Vương Cư An không biết đã lên tầng trên từ lúc nào. Sáng hôm sau, mỗi người nằm một bên giường.

Vương Cư An đi từ sáng sớm, Tô Mạt không thấy anh liền để lại mảnh giấy. cô

mua một bó hoa tươi và một lẵng quả đến chúc Tết Vương Á Nam. Nhà người

ta chẳng thiếu thứ gì, coi như cô bày tỏ tâm ý.

Mồng một Tết, biệt thự của Tống gia có vẻ lạnh lẽo. Người làm đều về nhà

đoàn tụ với gia đình, chỉ còn một người giúp việc và một bảo vệ trông

coi.

Tống Thiên Bảo rất vui khi gặp Tô Mạt. Vương Á Nam cũng để lộ ý cười, nói

người pha trà, rót nước. “Bây giờ không giống trước kia, chỉ có cô là

nhớ mà đến thăm tôi”.

Tô Mạt an ủi: “Kỹ sư Vương, là tôi đi chúc Tết hơi sớm”.

Vương Á Nam cười. “Cô không cần an ủi tôi. Sống đến từng tuổi này, tôi làm gì chẳng lẽ lại không hiểu. Những năm trước điện thoại chúc Tết kêu từ tối Ba mươi đến rằm tháng Giêng, ồn ào đến mức tôi chẳng được nghỉ ngơi,

chứ đâu có lạnh lẽo như bây giờ.”

Tô Mạt gượng cười.

Vương Á Nam cười. “Gần đây cô thế nào? Có dự định gì không?”

“Tôi muốn về Giang Nam”. Đây là câu nói thật lòng, tiếp theo là câu lấy lòng đối phương. “Ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì cả”.

Vương Á Nam có vẻ cảm động, bà ta gật đầu. “Cô rất tốt, không giống bọn họ, đều bỏ đi hoặc trở mặt…”

Trống ngực Tô Mạt đập thình thịch.

Vương Á Nam nói tiếp: “Thật ra tôi có một suy nghĩ, không biết cô có nhận lời không?”

Tô Mạt: “Chủ tịch cứ nói đi ạ!”

Vương Á Nam nói: “Ra tết tôi sẽ quay về công ty khoa học kỹ thuật Bảo Thuận

triển khai công việc, cô có bằng lòng theo tôi qua bên đó không?”

Ánh mắt bà ta vừa mệt mỏi vừa mong chờ. Tô Mạt không dám do dự, lập tức

đáp: “Đương nhiên bằng lòng. Tôi còn lo chủ tịch không dẫn tôi theo”.

Vương Á Nam cất giọng bình thản: “Cô nên biết đãi ngộ của công ty đó không thể bằng tập đoàn”.

Tô Mạt suy tư trong giây lát. Nghĩ đến chuyện xảy ra mấy ngày qua, cô cất

giọng thành khẩn: “Nếu lúc đầu không có chủ tịch, tôi cũng không thể

tiếp tục làm việc ở An Thịnh. Chỉ cần chủ tịch cảm thấy tôi còn hữu ích, cho dù tất cả mọi người bỏ chủ tịch mà đi, tôi cũng sẽ ở bên chủ tịch”.

“Rất tốt” Vương Á Nam hài lòng gật đầu. “Những lúc như thế này, người nào

không rời bỏ tôi, sau này tôi sẽ không bạc đãi người đó!”

Tâm trạng của Tô Mạt hết sức phức tạp. Tống Thiên Bảo tỏ ra sốt ruột, kéo Tô Mạt đi hát karaoke.

Vương Á Nam cười, vỗ vào tay con trai. “Được, hai đứa đi chơi một lúc đi!

Thiên Bảo rất đáng thương, cả ngày chỉ gặp mỗi bà già này, trường học

nghỉ Tết, chẳng có người chơi cùng”.

Tô Mạt vội gật đầu.

Vương Á Nam lại nói: “Từ mồng bốn, tôi sẽ đi chúc Tết một số lãnh đạo tỉnh. Cô nghỉ ngơi hai ngày, hôm đó lái xe đến đón tôi”.

Tô Mạt nghĩ, chuyện này đã quyết định, bây giờ từ chối thì không hay lắm. trong lòng có vướng mắc nhưng cô chỉ có thể chịu đựng.

Lên tầng trên, Tống Thiên Bảo thở dài. “Tết cũng chẳng thấy An An đến chơi. Mẹ tôi lại không cho tôi đi tìm anh ta”.

“Anh ở nhà cùng mẹ chẳng phải rất tốt hay sao?” Tô Mạt hỏi.

“Nhưng mẹ tôi có chơi với tôi đâu! Có lúc bà ra ngoài cả ngày, có lúc ở trong thư phòng cả ngày”.

Tô Mạt hỏi: “Mẹ anh quá mệt mỏi, sắc mặt của bà rất tệ, anh có cảm thấy không?”

Tống Thiên Bảo mơ hồ nói: “Gì cơ?”

Tô Mạt cười cười, không nói tiếp. Cô đưa một micro cho anh ta, hai người cùng hát.

Buổi trưa, Vương Á Nam giữ lại ăn cơm, cô nói khéo phải tới nhà cậu chúc

Tết. Vương Á Nam lên gác nghỉ ngơi. Tống Thiên Bảo lén lút theo cô ra

ngoài. “Cô thư ký, hãy dẫn tôi đi tìm An An!”

Tô Mạt nói: “Không được, mẹ anh sẽ lo lắng”.

Tống Thiên Bảo giơ tay ra hiệu. “Tôi gọi điện thoại cho anh ta”.

Tô Mạt đang buồn phiền vì không có thời gian về nhà thăm con gái, giờ lại

bị Tống Thiên Bảo đeo bám, cô đành rút điện thoại. “Thiên Bảo, anh tự

nói chuyện với anh ấy đi!”

Đầu kia bắt máy, Tống Thiên Bảo vội lên tiếng: “An An, Tết đến rồi, sao anh không tới chơi với tôi?”

Tô Mạt đứng xa, không nghe rõ đầu bên kia nói gì. Một lúc sau,Tống Thiên

Bảo lên tiếng: “Ừ, cô ấy ở nhà tôi. Ừ, chúng tôi hát karaoke”.

Vương Cư An ứng phó vài câu rồi cúp máy. Anh nhìn lão Trương bê một thùng hương, nến và tiền vàng từ cốp sau xe ô tô.

Lão Trương nhắc nhở: “Nhất định không được quên, loại giấy vàng này phải để đốt cuối cùng. Người xưa mê tín, nói lại giấy này là thiên la địa võng, bắt hết số tiền giấy đốt trước đó, người ở dưới suối vàng mới có thể

nhận được”.

Ông vừa lẩm bẩm vừa đi lên núi. Phát hiện bên cạnh không có người, ông liền quay đầu. Thấy Vương Cư An đứng bên cạnh xe ô tô hút thuốc, ông hỏi:

“Cậu không lên trên đó à?”

Vương Cư An lắc đầu. “Chú cứ đi đi! Hai hôm trước tôi đã đốt cho nó ở nhà. Chú hãy đốt một ít cho cả bố mẹ tôi nữa!”

Lão Trương không hỏi nhiều, trong lòng rất buồn.

Vương Cư