ở Đông Xuyên, hai nơi này cách nhau không xa”.
Ngô Cửu Phát gật đầu, luôn miệng cảm ơn: “Gia đình này đều là người tốt. Trên đời vẫn còn nhiều người tốt...”
Hai bên lại khách sáo một hồi mới cáo từ.
Bà Tô thở dài, nói với con gái: “Ông già đó đáng thương lắm. Một mình ông
ấy nuôi mấy người con, lúc về già lại mắc bệnh Parkinson, đi ra ngoài
không tiện chút nào”.
Tô Mạt nói: “Bố mẹ nói không thích ngồi máy bay, con bảo bố mẹ mua vé
giường mềm, bố mẹ lại mua vé giường cứng, chắc cả đêm không ngủ được ạ?”
Bà Tô xua tay. “Giường mềm, giường cứng cũng chẳng có gì khác biệt hơn
nữa, phòng riêng rất bí, tốn tiền làm gì chứ?” Lúc này bà mới quan sát
kĩ con gái. “Nha đầu, bây giờ biết cách trang điểm ăn mặc rồi, từ trên
xuống dưới khác trước nhiều. Con nên như vậy, phụ nữ tội gì phải giày vò bản thân, thằng đó...”
Ông Tô chuyển sang chủ đề khác: “Con gái nhà ta không chỉ xinh đẹp hơn mà còn cao hơn thì phải...”
Tô Mạt cười: “Bố, sao con có thể cao hơn được chứ?” Cô giơ chân. “Con đi giày cao gót thôi mà.”
Thanh Tuyền cất giọng lanh lảnh: '”Con không đi giày cao gót nhưng vẫn cao lên”.
Nghe con gái nói vậy, Tô Mạt vô cùng mừng rỡ. Cô kéo con gái vào lòng hôn
hít, bất chấp con bé có bằng lòng hay không. Thanh Tuyền lập tức giãy
giụa, né tránh.
Đến bãi đỗ xe, nhìn thấy xe ô tô, bố mẹ Tô Mạt càng vui mừng. Ông Tô quan
sát một hồi: “Chiếc xe này chắc cũng phải hơn hai mươi vạn”.
Bà Tô cảm thán: “Con gái tôi nở mày nở mặt rồi”.
Tô Mạt vội nói: “Là xe của công ty, không phải con mua”.
Bà Tô lên xe, gạt nước mắt. “Nếu không phải con giỏi giang, làm việc chẳng ra gì, liệu người ta có đưa ô tô cho con dùng?” Bà tần ngần rồi lên
tiếng: “Bây giờ tình hình dần khá hơn, con cũng sắp hai mươi chín tuổi
rồi, chẳng mấy chốc bước sang ba mươi. Con cũng nên suy nghĩ đến vấn đề
riêng tư. Nơi con làm việc hoặc xung quanh có đối tượng thích hợp
không?”.
Nghe đến chuyện này Tô Mạt lại đau đầu, cô ứng phó qua loa, sau đó rút con
búp bê từ túi xách đưa cho Thanh Tuyền. Ai ngờ cô bé cầm chơi một lúc
rồi ném sang một bên. Bà Tô giải thích: “Con không hiểu con bé, nha đầu
này chỉ thích chơi mấy thứ như máy bay, tàu hỏa, chứ không thích chơi
búp bê”.
Bà Tô không có ý trách móc nhưng Tô Mạt rất áy náy. Nhìn mái tóc bạc và nếp nhăn trên mặt bố mẹ, cô càng hận bản thân.
Cả ngày hôm nay Tô Mạt không đi làm. Cô ở nhà bận rộn mua đồ nấu ăn, chiêu đãi bố mẹ, đồng thời cố gắng gần gũi với con gái. Tuy nhiên, Thanh
Tuyền vẫn không muốn ở một chỗ với mẹ, bà ngoại đi đâu là con bé đi theo đó. Buổi trưa, Thanh Tuyền không chịu ngủ ở phòng nhỏ, búp bê ném đầy
dưới đất. Cuối cùng, con bé chạy lên tầng lửng ngủ với ông bà.
Tô Mạt luôn tươi cười, nhẫn nại dỗ dành con bé nhưng hễ quay lưng đi là cô lại muốn rơi lệ.
Buổi tối, cậu mợ và Chung Minh đến chơi. Nhắc đến chuyện xảy ra ở gia đình ông Chung trong thời gian qua, mọi người lại than ngắn thở dài.
Ông Chung giấu kín chuyện của con gái út. Ông chỉ nói con bé bây giờ đang ở độ tuổi thanh xuân ngỗ nghịch, thành tích học tập không như trước, mấy
ngày nữa là đến kỳ thi đại học rồi, không chắc đã thi đỗ.
Bà mợ đi một vòng quanh căn hộ mới thuê của Tô Mạt, lạnh mặt nói với bà
Tô: “Chị cả, con gái chị ngày càng lợi hại. Công ty nó đang làm việc bây giờ chính là công ty dỡ nhà xưởng của bọn em”.
Sự cố dỡ nhà và chuyện của Chung Thanh luôn là cái dằm cắm trong lòng Tô
Mạt. Tuy thường gửi tiền cho cậu mợ nhưng cô vẫn không thể thoải mái,
càng không có lời nào để nói.
Chung Minh lên tiếng: “Chuyện này có ai muốn đâu, chẳng lẽ mẹ bảo chị xin
nghỉ việc? Nếu chị không đi làm, lấy đâu ra tiền tháng nào cũng cho mẹ?”
Bà mợ nghe nói vậy lại bắt đầu khóc lóc, trách móc con gái: “Nếu cô giỏi
giang như con nhà người ta, tôi cũng chẳng thèm mấy đồng tiền đó. Bây
giờ, một đống người nhàn rỗi đang chờ cơm ăn kia kìa”.
Buổi tối lộn xộn cũng qua đi. Tô Mạt đợi con gái ngủ say, cuối cùng cũng
được ôm con gái vào lòng như nguyện ước nhưng cô không hề cảm thấy nhẹ
nhõm.
Hai ngày sau, Vương Á Nam trở về công ty. Bà triệu tập Tô Mạt và hai đồng
nghiệp, một người ở phòng Nghiên cứu phát triển, một người họ Hồ, là trợ lý thương mại đặc biệt. Cả hai đều là “ái tướng” của Vương Á Nam,
thường cùng bà vào Nam ra Bắc.
Trợ lý Hồ phát biểu trước, truyền đạt ý của Vương Á Nam. Một doanh nghiệm
nhà nước từng tham gia cuộc triển lãm lần trước liên kết với hai tập
đoàn có tên trên sàn chứng khoán xây dựng một khu công nghiệp ô tô mới ở Giang Nam. Hiện tại, họ mời người trong ngành tham gia đấu thầu mấy dự
án.
Vương Á Nam nói với Tô Mạt: “Họ mời Vương Tổng đến đó. Họ cũng nhắc tới cô,
nói có ấn tượng tốt về cô. Cô hãy chuẩn bị tài liệu, ngày kia xuất
phát”.
Tô Mạt không ngờ xảy ra sự việc đột xuất. Người nhà cô mới đến Nam Chiêm,
cô lại phải về quê một chuyến. Vừa gặp mặt đã phải cách xa, trong lòng
cô không vui nhưng cô không thể biểu lộ ra ngoài.
Vương Á Nam nói: “Tôi định chỉ để Tiểu Hồ đi, nhưng nghĩ cô là người bản địa, tương đối hiểu rõ tình hình ở đó nên cho cô cơ hội rèn luyện.