rương Trí Thành làm người hành sự cẩn thận,
sợ Lâm Dược cảm thấy khó chịu, khi bàn với y, không cho Mạc Khải theo,
cho nên Mạc Khải không biết cậu cả Trương bàn với Lâm Dược những gì.
Trương Trí Công thậm chí hoài nghi anh mình có phải cho phép hạ lớn hay
không, nhưng thật ra, chỉ có hai ngàn thôi!
Mỗi tháng hai ngàn tệ!
Nghe bảo muốn mình ra mặt, Lâm Dược ban đầu quả thật cũng giả vờ giả vịt như Trương Trí Thành nghĩ. Y đứng dưới vòi sen xối nước vui vẻ, nhưng không ngừng nói mình đau tay nè đau chân nè đầu cũng đau nè. Trương Trí Thành mạnh mẽ biểu đạt sẽ bồi thường sẽ bắt Trương Trí Công xin lỗi.
Trương Trí Thành rất hàm súc. Tuy nói hắn chưa chắc hoàn toàn yên tâm đối với
Lâm Dược, cũng chưa chắc cảm thấy em trai nhà mình có gì sai. Nhưng hiện tại nếu đã cần dùng tới Lâm Dược, vậy thì nói tới bồi thường, tự nhiên
phải mạnh mẽ. Điểm này, người biết cậu cả Trương đều biết, cho dù không
biết… từ giọng điệu nói chuyện của hắn cũng có thể đoán ra.
Nhưng vào tai Lâm Dược, sự tận lực, khẳng định của cậu cả Trương, chỉ trở
thành giả tạo, mà không có thực chất. Lâm Dược kỳ cọ từ đầu tới chân, tự giác kỳ ra cả kg cát đất xong, cuối cùng nhịn không được mở miệng:
“Thật ra tôi rất thích Hạo Nhiên sơn trang, ở đây nước sạch, cơm ngon,
quần áo cũng đẹp. Cậu cả à, cậu hai có xin lỗi hay không không quan
trọng, nhưng sau này có thể đừng nhốt tôi vào phòng tối nữa được không,
cho dù muốn nhốt, cũng phải cho tôi chút rau xanh, cả tháng nay tôi chỉ
có cơm trắng, khiến răng chảy máu phân khô quéo, anh nghĩ đi, tôi từng
tuổi này còn trẻ lại không có sở thích khùng điên gì, nếu mà bị mắc bệnh trĩ thì xui xẻo cỡ nào chứ.”
Cậu cả Trương không xác định được rốt cuộc y đang châm chích hay có ý gì, chỉ nói: “Chuyện này là tiểu Công sai rồi.”
Lâm Dược thì không để ý: “Cậu hai luôn thấy tôi ngứa mắt, tôi cũng không
biết đã chọc cậu ấy ở chỗ nào, chẳng lẽ là bát tự của chúng tôi không
hợp? Bỏ đi, đợi trở về tôi đi tìm đạo sĩ tính thử, nghe nói Cúc huyện có mấy vị tính chuẩn lắm. Ừm, cậu cả à, nói ra thì trước đó tôi cũng từng
làm tản khách, lần này vẫn làm tản khách, vậy tôi chính là tản khách
đúng không, tản khách đều có tiền mà, tuy tôi ăn ở tại sơn trang, nhưng
tôi nhìn người khác đều có phong bì, như vậy, tôi cũng không nói nhiều,
sau này cậu cả mỗi tháng đều cho tôi hai ngàn đi.”
…
Cho
dù Trương Trí Thành công lực hàm hậu kinh nghiệm dày dặn, cũng xém chút
bị câu nói này đánh cho hồn phi phách tán, lúc này, hắn đã ẩn ẩn có chút hiểu rõ tại sao em trai của mình mỗi khi nói tới người này đều giống
như con mèo bị dẫm phải đuôi, lông toàn thân đều dựng đứng.
Lúc
này hắn cũng không phân rõ được Lâm Dược là cố ý, hay trời sinh đã có
chút không bình thường, thế là sau khi đồng ý, lại nói chút về Lâm Kiến
Thiết rồi nói chút về Cúc thành, sau đó để Lâm Dược đi.
Lâm Dược
trước kia đều làm khổ lực, mệt mỏi quá trời, một tháng cũng không thể
lấy được một ngàn rưỡi. Hiện tại nghĩ tới sau này mỗi ngày tắm rửa lập
luyện thân thể lại cầm được tiền lương hai ngàn, lông tơ toàn thân đều
thoải mái.
Cho nên Caesar vừa nhắc tới hai ngàn, y lập tức thu
lại lòng hiếu kỳ, thành thật làm theo những gì Caesar nói. Thấy y vì hai ngàn tệ đã thành thật như thế, Caesar càng cảm thấy không thể diễn tả,
nếu có thân thể, khó bảo đảm sẽ không ói máu__
Đảo nhỏ trên Thái
Bình Dương tài khoản tại ngân hàng Thụy Sĩ lâu đài ở Pháp của hắn, còn
không sánh nổi với hai ngàn nhân dân tệ!
“Cậu nói Caesar Từ sao?
Ý, dùng tiếng Trung Quốc để nói, thì phải là Từ Caesar? Tôi nghĩ, tại Mỹ không ai không biết anh ta, ừm, ít nhất người chơi poker Texas sẽ không thể không biết.” Daniau sải tay, “Mà như cậu thấy, tôi cũng là một bài
thủ.”
“Vậy, anh và Caesar, ai lợi hại hơn?” Lâm Dược vừa ném chip lên bàn vừa nói, đồng thời còn triển khai biện luận với Caesar, “Lạc
Lạc, anh đừng gấp, tôi chỉ muốn biết giữa các anh ai lợi hại hơn thôi.
Nếu là anh thì dễ xử, nếu là anh ta thì… hiện tại tôi đã bắt đầu ăn
chuối rồi, phải biết…”
Bốp!
Đột nhiên vang bốp một phát, Lâm Dược ngẩng đầu, thì thấy Daniau đã đứng lên.
“Người Trung Quốc, cậu rất thông minh, còn có nhãn lực, lực ghi nhớ cũng không tồi.”
“Hả…” Lâm Dược ngây ngẩn nhìn hắn, chớp chớp mắt: “Khả năng ghi nhớ của tôi
từ nhỏ đã tốt, trước kia cũng thường xuyên có người nói tôi thông minh,
chỉ là mấy năm nay, anh là kẻ đầu tiên nói tôi như thế. Vậy không biết
anh từ đâu nhìn ra thế?”
Daniau nhìn y, chậm rãi mở miệng: “Người Trung Quốc, kiểu thông minh vặt này không có tác dụng đâu. Tôi vốn nghĩ muốn kết thúc chuyện vào hôm nay, nhưng hiện tại, cứ đợi một tuần sau
đi. Cậu đã chọc giận tôi rồi, hậu quả này rất nghiêm trọng, nghiêm trọng tới mức cậu không thể gánh nổi.”
Nói xong, hắn cất kéo và xì gà đi, vỗ vỗ quần áo của mình, không thèm nhìn tới số chip trên bàn, quay người đi. Khi thấy Daniau đi ra ngoài, con mắt của Trương Trí Công xém chút rớt ra.
Cứ đi như vậy?
Chỉ vì hai câu nói đã đi rồi?
Quả thật, tất cả mọi người… được thôi, tất cả những người có chút hiểu biết
