ăm mươi hạng đầu, ai sẽ ra khỏi cuộc đấu tiếp theo.
Lúc này, số chip của Lâm Dược là một trăm bốn mươi ngàn, Ngựa hoang là hai trăm năm mươi ngàn.
Hai người ngồi chung một bàn, cũng đồng thời đứng lên, đồng thời đi tới nhà ăn.
Khi sắp vào nhà ăn, Ngựa hoang liếc mắt nhìn Lâm Dược một cái, Lâm Dược lập tức đứng lại, sau đó tay trái dán lên ngực phải, thân trên hơi cong,
bước lùi nửa bước, làm một tư thế mời tiêu chuẩn.
Mặt Ngựa hoang lập tức cứng đờ, hắn muốn nói gì đó, nhưng nhịn nhịn, rồi không nói ra.
“À, Ngựa hoang chính là như thế, cậu đừng để ý.”
Lâm Dược ngẩng đầu, cười cười với người đó.
“Làm quen chút đi.” Người tới đưa tay, “Tôi là Bauer, bọn họ gọi tôi là Vua sư tử, cậu cũng có thể gọi tôi như thế.”
“Lâm Dược, bọn họ đặt cho tôi rất nhiều ngoại hiệu, tôi cũng không biết nên giới thiệu cái nào, anh cứ tùy tiện gọi.”
Bauer cười, hắn là một người đàn ông có thể hình hùng vĩ, nếu vào hai mươi
năm trước, cũng có thể nói là một người đàn ông rất đẹp trai, bờ vai
rộng, thân hình cao to, còn một mái tóc vàng lấp lánh, cũng chính vì mái tóc vàng này, hắn mới được gọi là Vua sư tử.
Đương nhiên, trừ nó ra, cũng vì tính cách của mình, trước kia, hắn thậm chí có ngoại hiệu
là “Người tốt”, không kỳ cục như những cao thủ khác, hắn luôn biểu đạt
thiện ý với người mới.
Đương nhiên, nếu trên bàn đấu cũng xem hắn là “Người tốt”, thì cảnh ngộ sẽ trở nên vô cùng thê thảm.
“Tôi tin, đợi cuộc đấu lần này kết thúc, cậu sẽ có ngoại hiệu cố định, ngoại hiệu trước kia của tôi cũng rất nhiều.”
Đây là một tín hiệu tiếp nhận, biểu rõ hắn nguyện ý tiếp nhận Lâm Dược trở
thành cao thủ, mà với nhân duyên của hắn trong số cao thủ, rất có thể sẽ khiến một đám người bằng lòng kết nạp Lâm Dược.
Tuy Lâm Dược
không hiểu rõ quy tắc ngầm bên trong, nhưng cũng biết người này đang
biểu đạt thiện ý với mình, vì thế y cười cười nói: “Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn tôi, đây là do cậu tự thắng được. Người phương đông trong
poker Texas quá ít, chúng tôi đang rất cần dòng máu mới. Từ khi cậu
thắng Hoa Hồ tử, chúng tôi vẫn luôn đợi cậu thay thế vị trí của ông ta, ở phương đông, chúng tôi cũng cần một lá cờ.”
Lâm Dược sững người, Vua sư tử vỗ vỗ vai y bước qua: “Đương nhiên, phải cần cậu lấy được một vòng tay.”
Tuy nói hiện tại vẫn chưa thể phân chia, nhưng đối với một trăm tuyển thủ,
JA đương nhiên cũng sẽ không keo kiệt, trên chiếc bàn dài bày đủ món ăn, vì có một tuyển thủ Ấn Độ, còn đặc biệt chuẩn bị chuẩn bị cà ri và cơm
thập cẩm.
Đương nhiên, thức ăn TQ cũng không ít.
Lâm Dược cầm nĩa, xiên hai con tôm hùm vào dĩa của mình, sau đó lại lấy một lồng bánh bao, hai miếng thịt bò.
Tuy cao thủ bình thường đều kỳ cục, nhưng ở đây có camera, sẽ bị ghi hình
lại thậm chí phát sóng, ai ai cũng khá tự kiềm chế, cho dù sức ăn có
lớn, cũng vẫn áp dụng phương thức lấy nhiều lần, kiểu như Lâm Dược, chất một đống vào trong dĩa của mình… thực không nhiều.
Đối với lườm nguýt của người xung quanh, Lâm Dược đương nhiên không cảm thấy, tìm một nơi hẻo lánh, rồi bưng dĩa qua.
Đang ăn vui vẻ, Ngựa hoang bưng một ly rượu tới: “Anh không cảm thấy mất mặt sao?”
Lâm Dược ngẩng đầu: “Cậu cũng muốn ăn tôm hùm? Tôi thấy không có ai ăn mới
lấy, nếu không thì một nửa này tôi vẫn chưa động, chia cho cậu.”
Khóe miệng Ngựa hoang co giật: “Lâm Dược, đừng giả ngốc với tôi.”
Lâm Dược đang cố gắng ăn tôm hùm, vừa ăn vừa nói: “Cậu rốt cuộc có cần hay
không, không cần thì tôi ăn hết đó, tôi nếu đã đụng vào rồi, thì không
tiện cho cậu nữa. Tuy tôi có thể bảo đảm sức khỏe của mình, nhưng chuyện này rất khó nói. Cậu nên biết, có lúc hai loại khuẩn có ích ghép với
nhau có thể biến thành khuẩn gây hại. Hai thứ vốn đều bổ dưỡng, ghép
lại, có thể rất độc.”
“Tôi rất khỏe mạnh, cậu chắc cũng khỏe
mạnh, vốn hai chúng ta thì không sao, nhưng khuẩn có ích thực sự quá
nhiều, nghe nói có… ừm, có vài tỷ hay vài chục tỷ đó…”
Nói tới
đây, y nghĩ nghĩ, đang định mở miệng tiếp, Ngựa hoang đã vội nói: “Tôi
thấy Vua sư tử đã tìm anh, nhưng anh đừng cho rằng, có Vua sư tử ủng hộ
thì anh nhất định có thể trở thành cao thủ.”
“Cậu thật không ăn? Vậy tôi ăn đó.”
Tay Jones nổi đầy gân xanh, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi biết anh
muốn lấy vòng tay đó, nhưng tôi dám đánh cược anh không vào được cả năm
mươi hạng đầu.”
Lâm Dược không để ý tới hắn, hắn đợi một chút,
tiếp tục nói: “Cược với tôi đi, trong bốn tiếng tiếp theo chúng ta phân
thắng bại, nếu anh thắng, tôi cũng ủng hộ anh, nếu anh thua…”
Y dừng lại, hạ giọng, lại gần tai Lâm Dược nói: “Sau này đừng để tôi thấy anh nữa!”
Lâm Dược cuối cùng cũng dừng cắt tôm, y ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt, nhìn
chằm chằm Ngựa hoang một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng: “Có chuyện này, cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Anh muốn làm gì?”
“Không có gì, chỉ là có hơi hiếu kỳ.”
“Có gì đáng hiếu kỳ?”
Nói xong câu này, Ngựa hoang liền hơi hối hận, hắn ẩn ẩn biết, không thể
nói quá nhiều với Lâm Dược, nhưng hắn lại không nhịn nổi.
Mà kèm
với không nhịn nổi, còn có không cam lòng. Trước nay, đều là hắn chọc
tức người kh
