không khiến ông cảm thấy mệt.
“Hay vì đã quá lâu không thi đấu rồi.”
Cuối cùng, ông cho ra kết luận như vậy.
Nhưng hai ngày sau đó, ông mỗi ngày lại cảm thấy mệt hơn, mỗi ngày đấu xong, đều không muốn thả lỏng, trực tiếp đi ngủ.
Trong giới cao thủ Las Vegas, có một phương pháp thả lỏng công khai, không
phải xoa bóp không phải tắm cũng không phải ngủ, mà là chơi bài.
Khi bọn họ tiến hành thi đấu cường độ cao, mỗi ngày sau khi kết thúc đấu, đều sẽ tới bàn cược nhỏ chơi tiếp nửa tiếng.
Bàn cược giới hạn 15/20, không cần suy nghĩ không cần cân nhắc, chỉ đi theo cảm giác, loại thả lỏng này đối với họ thì có hiệu quả hơn ngủ.
Từ mấy chục năm trước, Hoa Hồ tử đã kiên trì phương pháp thả lỏng này, bất luận là tham gia cuộc đấu năm ngàn người, hay đấu với cao thủ khác, ông đều làm như thế, bao gồm năm đó khi đấu với Caesar, mỗi ngày ông cũng
chơi nửa tiếng rồi mới nghỉ ngơi.
Nhưng hiện tại, ông càng lúc
càng cảm thấy nửa tiếng này vô cùng khó chịu, mỗi lần đấu xong, ông đều
chỉ nghĩ tới một chuyện, ngủ!
“Tiêu Nhiên, ta quả nhiên đã già
rồi.” Ngày thứ tư, ông cuối cùng cũng cảm thán như thế với đồ đệ của
mình trong lúc ăn cơm sáng.
Tiêu Nhiên kính phục nhìn ông: “Không, không phải do thầy, chủ yếu là Lâm Dược đó…”
“Đừng nhắc tới cậu ta!” Giọng của Hoa Hồ tử gần như bén ngót, đũa trong tay
lập tức cắm lên bàn, ông trừng mắt nói: “Đừng nhắc tới người đó với ta!
Đừng nói tên của cậu ta! Đừng khiến ta nhớ tới cậu ta!”
Tiêu Nhiên gật đầu, qua một lúc, Hoa Hồ tử lại nói: “Người đó, tối mỗi ngày làm những gì?”
Tiêu Nhiên hơi ngạc nhiên, sau đó mới nói: “Lâm… ừm, mỗi ngày cậu ta đấu xong sẽ về phòng, cơm cũng gọi vào phòng ăn.”
“Về phòng? Không ra ngoài nữa?”
“Không.”
“Biết cậu ta làm gì không?”
“Chuyện này, chắc cậu ta viết bản thảo, thầy cũng biết đó, mỗi ngày cậu ta đều giao một phần bản thảo cho [Thời báo Las Vegas'>.”
Mặt Hoa Hồ tử xanh đi, mất một lúc ông mới nói: “Báo hôm nay tới rồi chứ? Lấy qua cho ta xem thử.”
Tiêu Nhiên đồng tình nhìn ông, kỳ thật hắn rất muốn nói, thầy bỏ đi, tự chịu tội như thế làm gì? Mỗi ngày thầy phải đối diện người đó bốn tiếng, có
lúc phải sáu tiếng thậm chí nhiều hơn, khi không đối mặt cậu ta, thầy
không nghỉ ngơi một chút, còn xem chuyên mục cậu ta viết làm gì? Thầy
lại không phải người khác, người khác xem báo, là để tìm vui, thầy xem…
là tự ngược!
Tuy nghĩ thế, nhưng hắn vẫn giao báo cho Hoa Hồ tử.
Cuộc đấu của Hoa Hồ tử và Lâm Dược rất thu hút, nhưng sau giai đoạn bùng nổ
ban đầu, cũng lắng xuống. Cái này giống như thi đấu Olympic, có mấy
người quan tâm vòng loại bán kết? Mọi người quan tâm nhất luôn luôn là
chung kết, vĩnh viễn là khoảnh khắc quán quân ra đời.
Huống hồ
cuộc đấu mấy hôm nay lại vô cùng nhạt nhẽo, hai bên đều không có hành
động gì lớn, tuy bên ngoài đặt cược rất sôi nổi, nhưng hứng thú của khán giả đã chuyển sang hướng khác.
À, vẫn nằm trên cuộc đấu, nhưng,
bọn họ đã từ bản thân cuộc đấu, di chuyển lên chuyên mục của Lâm Dược!
Lâm Dược ngay lúc bắt đầu cuộc đấu đã tạo đề tài như thế, thế là hôm đó
gần như tất cả báo chí đều lấy nó viết báo. Vì thế, cho dù những người
vốn không xem [Thời báo Las Vegas'>, cũng do hiếu kỳ mà đi tìm một phần,
lật tới chuyên mục của Lâm Dược, sau đó, trừ kẻ ủng hộ kiên định của Hoa Hồ tử, những người khác, cho dù đặt Hoa Hồ tử thắng, mỗi ngày cũng đều
muốn xem chuyên mục của Lâm Dược.
“Tôi cảm thấy anh Lâm có thể làm tác giả, anh ta viết rất thú vị.”
“Mỗi ngày tôi đều chờ, khinh nhờn? Tại sao lại cho rằng đó là khinh nhờn? Cờ bạc vốn không phải là chuyện cao quý gì.”
“Không lịch sự, có lẽ đi, nhưng rất thú vị.”
..
[Thời báo Las Vegas'> là báo miễn phí, nó áp dụng cách định giờ tung ra, dùng
phương thức lấy phí quảng cáo để sinh tồn, mà mấy hôm nay, mỗi ngày nó
đều lập tức bị giành sạch, Tiêu Nhiên nhất định phải phái người canh ở
điểm tung hàng mới có thể tìm được một phần.
Hoa Hồ tử tìm tới
chuyên mục của Lâm Dược, trên đó viết thế này: Thời gian trôi nhanh,
trong chớp mắt đã qua ba ngày rồi, à, tôi không phải đang tưới nước,
mong đừng bảo tôi nói năng rỗng tuếch, tôi chỉ đang cảm thán sự tàn khốc của thời gian.
Điểm này, đã được thể hiện đặc biệt rõ ràng trên
người đối thủ tôn kính của tôi, tôi cảm thấy ông ấy già hơn ba hôm trước nhiều, đây là lỗi giác của tôi sao? Bốn giờ chiều hôm nay, tôi đề xuất
nghỉ ngơi, tôi cảm thấy ông ấy rất cần nghỉ ngơi.
Tôi nghe nói
tối mỗi ngày ông ấy đều cần đi đánh bài nửa tiếng, tôi thực sự không thể nào hiểu nổi hành động này. Có người nói với tôi đây là để thả lỏng,
được rồi, vậy cứ coi như thả lỏng đi, tôi hy vọng ông ấy có thể thả lỏng thoải mái. Hôm nay tôi không dám nói chuyện luôn, vì tôi sợ ảnh hưởng
tới ông ấy thả lỏng.
Thật ra tôi vốn muốn trao đổi với ông ấy
nhiều thêm vài câu, các bạn cũng biết, có thể gặp được một người biết
nói tiếng Trung không dễ. À, đúng rồi, tôi còn muốn hỏi ông ấy, tôi nên
xưng hô ông ấy thế nào mới tốt. Mọi người đều gọi ông ấy là Hoa Hồ tử,
nhưng tôi cảm thấy như vậy không đủ lễ phép, các bạn biết đó, n