Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa

Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327904

Bình chọn: 10.00/10/790 lượt.

ôi

thật sự nghiêm túc, nhưng mà em thế nào cũng không tin, em vẫn xem hôn

nhân của chúng ta như một trò chơi, bất kể tôi giải thích như thế nào,

em cũng không tin," từ nãy giờ Diệp Tử Nam chưa từng quay đầu lại, giọng nói cũng có cảm giác không còn hơi sức, mờ mịt hư vô, giống như sẽ biến mất ngay lập tức, "Nếu đã cưới em, tôi quyết định cả đời dành cho nhau

những gì tốt đẹp nhất. Còn em thế nào? Lúc trước em kết hôn với tôi là

vì cái gì? Là vì tham lam muốn có hạnh phúc? Hay là vì chạy trốn Thẩm

Ngôn Lỗi?"

Túc Kỳ không trả lời được, cô cũng không biết rốt cuộc là vì cái gì. Mấy vẫn đề này cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ qua.

Cô đấu tranh rất lâu mới hỏi ra, "Anh biết từ lúc nào?"

"Lúc nào thì biết chuyện em và Thẩm Ngôn Lỗi hả? À...rất lâu rồi." Diệp Tử

Nam nghiêng đầu giống như đang cực kỳ nghiêm túc nhớ lại, "Lâu đến bản

thân tôi cũng đã quên rồi."

"Vì sao cho tới bây giờ cũng không hỏi tôi."

"Hỏi em cái gì? Hỏi lịch sử tình yêu lưỡng tình tương duyệt của em và Thẩm

Ngôn Lỗi?" Anh khẽ cười một tiếng, nói tiếp, "Tôi không phải em, tôi có

tim có phổi, tôi biết cái gì gọi là đau lòng, tôi sợ đau."

Nói

đến câu này dường như anh có chút kích động, nhưng rất nhanh khôi phục

bình tĩnh lại, nhàn nhạt mở miệng, "Thực ra, đã quên cũng không có gì,

em luôn luôn không cần những thứ này. Không phải, là không cần những thứ liên quan đến tôi. Nhưng mà những ảnh chụp này hả? Chẳng lẽ em cảm thấy tôi dễ dàng tha thứ cho em khi đã đến nước này sao?"

Túc Kỳ cảm

thấy máu toàn thân dường như đã đông cứng, cả người rét run, nhìn bờ vai rộng lớn của Diệp Tử Nam, nghĩ muốn tiến lên ôm lấy, nhưng một bước

cũng bước không nổi.

Xung quanh rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến cho Túc Kỳ hoảng hốt, ngay lúc cô tâm phiền ý loạn Diệp Tử Nam mở miệng lần nữa.

"Túc Kỳ, trong lòng em có góc chết, chính em bỏ không được, người khác cũng

không xông vào được. Thẩm Ngôn Lỗi cắm rễ trong lòng em, em biết rõ đó

là u ác tính cũng không muốn cắt bỏ, em thà rằng ôm nó cùng chết.

Nhiều năm như vậy, tôi chờ em quên được anh ta, chờ em một lần nữa mở rộng

lòng mình, chờ em quay đầu liếc nhìn tôi, nhưng mà, trong lòng trong mắt em đầy ắp đều là Thẩm Ngôn Lỗi, cho tới bây giờ đều không dung nạp được người khác, bao gồm tôi, cho dù tôi có cố gắng bao nhiêu đi nữa."

Túc Kỳ muốn phản bác, lại tìm không thấy một câu biện bạch cho mình.

"Một lần lại một lần, tôi cảm thấy mệt mỏi, thật sự."

Trong giọng điệu Diệp Tử Nam lộ ra mệt mỏi và bất lực, "Cho tới bây giờ em

cũng không nghĩ tới cảm nhận của tôi, có phải em cũng cảm thấy tôi không quan tâm? Nói một chút, tôi không nói cũng không có nghĩa là tôi không

biết, tôi không quan tâm. Có đôi khi, không phải tôi không quan tâm, mà

là tôi để ý xem sẽ thế nào đây? Nhưng mà em thì sao? Câu muốn thoát khỏi mà dễ dàng nói ra như vậy, em có nghĩ tới cảm nhận của tôi hay không?

Ba năm này, tôi rất chân thành, lời thề lúc kết hôn, bao gồm cả câu nói

kia, tôi yêu em."

Truyện được Edit bởi hancoi và đăng duy nhất tại: Diễn Đàn Lê Quý Đôn, mọi trang khác đều là hàng coppy không xin phép.

Tứ chi Túc Kỳ cứng ngắc, trong đầu trống rỗng, mấy năm này cô trốn tránh

rất nhiều vấn đề, cô không muốn suy nghĩ, bây giờ mấy vấn đề này thành

một khối đập vào mặt, đầu óc cô như bị gỉ ăn, hoàn toàn không có cách

nào suy nghĩ, bên tai chỉ có giọng thê lương lạnh nhạt của Diệp Tử Nam,

thậm chí hành động hô hấp theo bản năng cũng không làm được.

"Túc Kỳ, đi tới đoạn này, tôi làm tất cả, nhưng không nhận được bất cứ thứ

gì từ em đáp trả lại, tôi thật sự không biết rốt cuộc em muốn cái gì.

Tôi thật sự mệt mỏi. Giống như, chúng ta thật sự không thích hợp, dừng ở đây đi. Chúng ta, tách ra một thời gian."

Túc Kỳ nghe đến đó, nước mắt, đột nhiên nước mắt không phòng ngự liên tục rơi xuống, trái tim đau đớn từ từ.

Cô muốn nói chút gì đó, mở miệng ra mới phát hiện giọng mình khàn khàn, "Không phải, không phải như thế..."

Rốt cuộc Diệp Tử Nam quay đầu nhìn cô, trên mặt mang theo nụ cười tự giễu,

ánh mắt đỏ bừng, có tơ máu, "Cũng đã đến nước này, em cần gì phải gượng

ép muốn nói em yêu tôi?"

Túc Kỳ hoảng sợ, tính cách của anh cho tới bây giờ đều là khí thế bức người, khi nào thì thành như vậy?

Túc Kỳ rốt cuộc hiểu rõ vì cái gì mà Diệp Tử Nam bình tĩnh như vậy.

Bình tĩnh là vì trong lòng đã có quyết định.

Anh quyết định sẽ xa nhau.

Xau nhau một thời gian ngắn. Một thời gian ngắn đó là bao lâu? Một tháng? Ba tháng? Hay nửa năm?

Cô muốn biết, lại không hỏi được, hỏi ra chỉ sợ tự rước lấy nhục, cái anh gọi là một thời gian ngắn đó chỉ sợ là mãi mãi.

Sau khi Diệp Tử Nam nói xong chăm chú nhìn cô, giống như đang đợi câu trả lời của cô.

Túc Kỳ tìm rất lâu mới tìm về giọng nói cho mình, phun ra một chữ "Được."

Diệp Tử Nam nghe xong toàn thân chấn động một lúc, trong mắt dần dần chứa

đầy lạnh lẽo, cả khuôn mặt cũng đã lạnh lùng vô cùng, sau đó anh cúi

đầu, cười lạnh đi ra ngoài.

Túc Kỳ không nhớ rõ sau đó làm thế

nào mà mình rời khỏi nhà họ Diệp, làm thế nào đến trường học. Cô ngồi

trong phòng


The Soda Pop