Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa

Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328191

Bình chọn: 9.00/10/819 lượt.

coi."

Diệp Tử Nam cũng không thèm nhìn tới cô liền đi thẳng vào phòng ngủ, giọng

điệu lạnh nhạt còn mang theo phần không kiên nhẫn, "Không có việc gì, em đi nhanh đi."

Như thế giống như cực kỳ chán ghét cô, không thèm nhìn lại cô một cái.

Túc Kỳ không hiểu ra sao cả nhìn anh một cái, trong lòng cũng có chút buồn

bực, kéo va li ra cửa, lúc đóng cửa cố tình đóng mạnh gây tiếng động

lớn.

Diệp Tử Nam từ phòng tắm đi ra mắt nhìn điện thoại di động,

làm như không nghe thấy, anh từ từ đi qua nghe máy, vừa nhấc máy liền

nghe giọng vô cùng lo lắng của Tô Dương, cô theo anh lâu như vậy, rất ít khi không bình tĩnh như thế này.

"Tổng giám đốc Diệp, tôi đang ở dưới lầu nhà ngài, nếu anh không đi thì không kịp chuyến bay mất."

Quả thật Tô Dương có chút nóng nảy, theo Diệp Tử Nam lâu như vậy chưa từng

thấy qua anh không đúng giờ như thế này. Đã hẹn nửa giờ sau đến nhà đón

anh và Túc Kỳ ra sân bay, kết quả cũng đã qua một giờ rồi mà không thấy

bóng người đâu, điện thoại thì không nhận, cô cũng không dám tùy tiện đi lên gõ cửa.

Diệp Tử Nam ngồi trên giường, tay xoa xoa mi tâm, nhàn nhạt nói, "Không cần, giúp tôi hủy bỏ đi, cám ơn."

Tô Dương không xác định hỏi một câu, "Là tất cả đã sắp xếp sao?"

Diệp Tử Nam không chút do dự, "Tất cả."

Nói xong liền cúp điện thoại.

Tô Dương quái lạ tắt điện thoại, chạy đôn chạy đáo suốt đêm ngày chỉ vì từ hôm nay sẽ nghỉ phép, bây giờ lại muốn hủy bỏ? Nếu không phải cô theo

Diệp Tử Nam lâu như vậy, cũng phải hoài nghi đầu óc của anh có phải bị

nhúng nước rồi không.

Lái xe nhìn vẻ mặt không thể tin của Tô Dương, mở miệng hỏi, "Tô tiểu thư, nếu không xuất phát bây giờ sợ là không kịp."

Tô Dương trả lời bình tĩnh như thường, "Không đi nữa, chúng ta về thôi."

Lúc Túc Kỳ và đám người đi tới thị trấn nhỏ đã hơn 10 giờ tối, vừa tới nhà

ga liền thấy Thẩm Ngôn Lỗi. Anh ta là người dù ném ở trong đám người như thế nào cũng sẽ không bị người khác che kín hào quang.

Cũng đã rất lâu rồi không gặp bạn học, gặp mặt liền ôm rồi kêu la, bày tỏ hưng phấn khi gặp lại sau xa cách từ lâu.

Lúc ở trường học nhân duyên của Thẩm Ngôn Lỗi rất tốt, bây giờ lại bị một

đám đàn ông phụ nữ vây quanh, cả Trần Tư Giai cũng đã đi góp vui.

"Ngôn Lỗi, sau khi tham dự tiệc đính hôn của cậu thì chưa từng gặp mặt cậu,

thế nào, phát tài rồi khinh thường bạn bè phải không?"

"Đúng vậy, mấy năm nay cũng không tin tức, chuyện gì xảy ra hả cậu?"

Thẩm Ngôn Lỗi tốt tính giải thích cho bọn họ, "Trong nhà có việc không thể

dứt ra được, giờ có thời gian liền tìm các cậu không phải sao."

"Rất nhiều năm không gặp, giữa chúng ta cậu là người đính hôn sớm nhất, chắc cũng đã có em bé, sao không mang tới cho chúng ta nhìn với hả?"

Thẩm Ngôn Lỗi có chút sốt ruột giải thích, "Không có, tớ còn chưa kết hôn,

càng không có em bé. Đúng rồi, cậu đó, cậu cùng bạn giá nhỏ thế nào

rồi?"

Đề tài câu chuyện thay đổi, từng người hỏi tình hình đối phương, Túc Kỳ đứng ngoài nhìn.

Không biết lúc nào thì Thẩm Ngôn Lỗi lui đi ra đến bên cạnh, cười với Túc Kỳ, "Anh không nghĩ tới em sẽ đến."

Túc Kỳ nhìn đám người trước mặt vô cùng sôi nổi, mặt không chút thay đổi, "Tôi tới là bởi vì bọn họ, không liên quan đến anh."

Thẩm Ngôn Lỗi nghe xong cười khổ một tiếng, "Anh biết."

Túc Kỳ mang theo dáng vẻ tươi cười chen vào trong đám người, nói chuyện

cười to với bọn họ, Thẩm Ngôn Lỗi đứng ở vị trí vừa rồi của Túc Kỳ nhìn

theo bóng dáng cô.

Vừa rồi cô đứng đây nhìn cái gì? Có phải cũng nhìn anh giống như anh bây giờ đang nhìn cô?

Đến trước biệt thự của nhà họ Thẩm ở thị trấn nhỏ, mọi người thổn thức một

hồi, tuy buổi tối tầm mắt không tốt, nhưng ngọn đèn trong hoa viên dưới

lầu vẫn chiếu rõ cho thấy phong thái biệt thự rất độc đáo.

Túc Kỳ đi theo Diệp Tử Nam vài năm nay, cái gì mà chưa từng thấy, nên có chút coi như bình thường.

Lăn qua lăn lại cả đêm, mọi người đều sớm mệt mỏi không chịu nổi, sau khi

chia phòng cũng đều đi ngủ, tất nhiên Túc Kỳ và Trần Tư Giai ở một

phòng.

Cô nằm trên giường lại tỉnh táo khác thường.

Thật

khéo, thời điểm lần trước cô tới đây cũng ngủ ở phòng này, cô không biết lúc phụ trách chia phòng Thẩm Ngôn Lỗi cố tình hay vô ý.

Đại

khái là lúc cô học năm hai đại học, Thẩm Ngôn Lỗi mời cô tới đây chơi,

đứng trước biệt thự, cô cau mày nhìn Thẩm Ngôn Lỗi, làm thế nào cũng

không chịu vào cửa.

Thời điểm đó cô cũng không biết Thẩm Ngôn Lỗi rốt cuộc có gia thế như thế nào, chỉ là thấy kỳ quái.

Lúc ấy Thẩm Ngôn Lỗi chỉ giải thích cho mình biệt thự này là thuê, tiền

thuê không hề cao, có lẽ là do Thẩm Ngôn Lỗi chưa từng nói dối với cô,

và còn có lẽ là lúc ấy cô đang ở vào thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt trong

đầu đều là người con trai này, vì vậy mà liền tin là như thế.

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó mình ngốc ghê gớm. Biệt thự xinh đẹp như vậy, chủ

nhân của nó làm sao có thể để cho người xa lạ thuê chứ? Có thể mua được

tòa biệt thự này làm sao có thể để ý đến chút tiền thuê đó? Cho dù là

thuê, tiền thuê sao lại không đắt chứ?

Túc Kỳ lăn lộn qua lại thế nào cũng đều không ngủ được, trong lòng như là đè


Disneyland 1972 Love the old s