Pair of Vintage Old School Fru
Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327471

Bình chọn: 8.00/10/747 lượt.

m người như tôi đây, thì không thể nào mang tôi giấu đi cả đời được. Nhưng

mà, tôi để ý.

Cho

nên, tôi không đi. Chỉ là rửa sạch các loại rau, thái sẵn, chuẩn bị đầy đủ các

loại gia vị, sau đó lấy một cái nồi hầm bằng đất mới mua ninh một nồi canh. Bây

giờ trời lạnh, ở chỗ anh lại chẳng có lò vi sóng, muốn hâm lại, thứ nhất là

không tiện, thứ hai là vị cũng không ngon. Nền nhà cũng đã được lau sạch sẽ,

bàn ăn đã được chùi sáng bóng, ngồi trên ghế sofa nhìn đồng hồ treo tường,

trong đầu tôi xuất hiện một vấn đề, nhảy vồ qua? Hay là không nhảy vồ qua?

Khi anh

đi vào, tôi nên nhảy vồ qua chứ nhỉ, giống như trong ti vi ấy, nồng nhiệt chào

đón, sau đó trao cho anh một nụ hôn? Nhưng mà nếu tôi nhảy vồ qua, anh có chống

đỡ nổi không? Anh trông có vẻ rất khỏe mạnh, nhưng mà tôi cũng đâu có nhẹ.

Nghĩ

đến việc anh bị ngã xuống đất vì tôi nhảy vồ qua, mặt tôi trở nên hắc ám, đang

do dự, tôi nhận được điện thoại của anh: “Phiêu Phiêu, xin lỗi nhé, công ty có

việc, anh về trễ một chút, em vẫn chưa rời khỏi công ty chứ hả?”.

“... À,

chưa ạ, em cũng có chút việc.”

“Thế

thì tốt, anh sợ em đến chỗ anh trước thôi, bên anh bỗng nhiên có việc gấp, chắc

là phải một hai tiếng nữa mới về được... Em ăn cơm trước đi nhé, lúc nào bên

anh xong việc, sẽ gọi điện cho em.”

“Vâng ạ,

em biết rồi.”

Tôi

đang trả lời, bên kia anh đã ngắt điện thoại, xem ra chắc có việc thật. Tôi thở

dài một cái, tiếp tục ngẩn người ra, cũng không phải là khó chịu, nhưng có chút

thất vọng. Giống như một đứa trẻ ngóng quần áo mới để đón Tết trước đó một

tháng, nhưng mà sắp đến Tết rồi, lại nói với cậu bé rằng quần áo của con hai

ngày nữa mới đưa cho con được, mặc dù trước sau cũng sẽ có, nhưng mà tâm tư

tình cảm vốn được tích tụ chờ ngày bùng phát ngay lập tức bị đè nén lại.

Tôi lấy

điện thoại ra, đang định chơi game trên mạng, nhưng làm cách nào cũng không

chơi nổi. Đến cuối cùng, vẫn là ngồi ngẩn ngơ trên ghế sofa, ngẩn ngơ rồi lại

ngơ ngẩn, tôi cảm thấy mí mắt trĩu xuống. Tại vì ngày hôm qua nhớ Lưu Thụy Căn

suốt, chỉ ngủ được mấy tiếng đồng hồ, bây giờ đã hơi buồn ngủ rồi.

“Mình

nhắm mắt một chút, dù sao ngủ trên sofa cũng không thể nào ngủ say được.”

Tôi

nghĩ như thế, cả người tựa vào thành ghế sofa, cuối cùng tôi ngủ quên mất thật.

Tôi không biết là mình đã ngủ được bao lâu, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy trước

mặt mình hình như có cái gì đó, mở mắt ra, liền nhìn thấy Lưu Thụy Căn.

Anh quì

trước ghế sofa, đang chăm chú nhìn tôi, tim tôi bỗng nhiên đập mạnh, gần như là

nhảy lên, cố gắng kiềm chế bản thân, đang định nói gì đó, đã nghe thấy giọng anh:

“Phiêu Phiêu...”

“A...

ờ... cái gì? Cái đó, cái đó...”

“Anh

hôn em được không?”.

“Hả?!”.

Câu hỏi

này hỏi đột ngột quá, tôi chưa chuẩn bị chút nào - Mẹ kiếp, bây giờ tôi đang

suy nghĩ xem là anh về lúc nào? Làm sao mà tôi có thể ngủ say đến thế, đến

tiếng mở cửa của anh mà tôi cũng chẳng nghe thấy? Mẹ kiếp! Tóc tôi không biết

có bị rối lên không, có chảy nước miếng hay là ngáy hay là nghiến răng hay

không, điều quan trọng hơn nữa là, lúc nãy có nói mớ không!

Khóe

mắt tôi có ghèn hay không, phấn son trên mặt không biết có lem ra hay không,

trên mặt có vết lằn nào không...

Những

điều tôi lo lắng nhiều quá, câu nói này mặc dù tôi nghe thấy rồi, nhưng hoàn

toàn không thể hiểu được ý tứ trong câu nói đó, càng không thể nào mà suy nghĩ

kĩ hơn nữa, anh cũng không để cho tôi suy nghĩ kĩ hơn, bởi vì cái chữ “hả” kia,

tôi mới nói được một nửa, đã bị anh khóa môi rồi.

Hôn

nhau rồi!

Hôn

nhau rồi!

Hôn

nhau rồi!

Hôn

nhau rồi - chị đây đã nhìn thấy cảnh hôn nhau nhiều lần rồi, a, không đúng,

trước đây chị đã đọc rất nhiều cảnh hôn nhau được miêu tả trong tiểu thuyết

lãng mạn, trong khi nam chính và nữ chính hôn nhau, câu văn thường xuyên xuất

hiện chính là, đôi mắt của nam chính thường trở nên sâu thẳm, cho nên, khi tôi

ý thức được mình bị hôn, phản ứng đầu tiên, là nhìn vào đôi mắt của anh!

Con

ngươi của Lưu Thụy Căn rất đen, là màu đen thuần túy, trước đây chúng tôi đã

từng thảo luận về vấn đề này, anh từng nói điều đó chứng tỏ anh mang huyết

thống thuần chủng của người da vàng, mắt tôi hơi nâu, có nghĩa là người lai,

mới đầu tôi không tin, trở về nhà tra cứu mới biết, người phương Đông chính gốc

có da vàng tóc đen, hơn nữa lại là mắt một mí, điều này quyết định bởi huyết

thống, cho nên trước đây trong tuyết, hình dung mắt của một người, đa phần là

mắt phượng, mắt lá răm, mắt to tròn, hầu như từ trước đến nay chưa gặp tính từ

nào miêu tả về mắt hai mí, mà trước đây, bức họa vẽ tượng Phật, cũng đa phần là

mắt phượng...

Mẹ

kiếp! Vào lúc này mà tôi còn nghĩ đến điển tích gì gì đó, tôi phải nhìn vào mắt

anh, nhìn vào mắt anh chứ...

Nhưng

mà thực sự tôi nhìn không ra, cái gì mà trước mắt tối sầm lại, cái gì mà đôi

mắt mơ màng, cái gì mà ngọn lửa đỏ hừng hực cháy trong đôi mắt đen, tôi có nhìn

thấy gì đâu, có nhìn thấy gì đâu.

Tôi đang

suy nghĩ lung tung, môi anh lướt qua bên tai tôi: “Cô ngốc, nhắm mắt lại.”

Câu nói

này thoảng qua bên