duyên phận tỷ muội giữa chúng ta đã hết.”
A Kiều ở một bên nghe, nhướng mày cười nói, “Vân Nhi nói vậy
dường như đã tham khảo Phật pháp rồi.” Thượng Quan Vân cúi đầu, ‘Đúng vậy. Những
năm trước đây khi còn là thái tử thì bệ hạ đã từng đi sứ Thân Độc. Từ đó một
tôn giáo của Thân Độc đã theo con đường giao thương giữa Đại Hán và Thân Độc mà
lưu truyền sang Đại Hán. Sư phụ đã một lần được nghe thuyết giảng và cảm thấy rất
hứng thú nên những năm qua vẫn thường đọc kinh Phật. Vân Nhi hầu hạ ở bên cạnh
sư phụ, dĩ nhiên mưa mãi cũng thấm.”
Cô ngước lên trông thấy sắc mặt trang nghiêm của A Kiều, liền
thôi không nói nữa mà nghe A Kiều niệm đều đều, “Thiện nam tử, tất cả chúng
sinh từ trước tới nay vẫn luôn điên đảo, ví như kẻ lạc đường nhận lầm phương
nam thành phương bắc, cho tứ đại[14'> là thân tướng thật của mình, cho huyễn ảnh
lục trần[15'> là tâm tướng thật của mình, ví như kẻ bị nhặm mắt, thấy quầng sáng
trên không là mặt trăng thứ hai.”
[14'> Tứ đại: Trong quan niệm nhà Phật, tứ đại để chỉ vật chất.
[15'> Trong giáo lý nhà Phật có ba khái niệm cơ bản là lục
căn, lục trần và lục thức. Lục căn là sáu giác quan của con người, lục trần là
sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Khi lục căn tiếp xúc với lục trần sẽ sinh ra
lục thức. Nếu tâm không tĩnh thì cái thức chúng ta nhận được sẽ là ảo ảnh, hay
chính là huyễn ảnh.
“Đây là Viên giác kinh mà sư phụ thường đọc. Thái hậu nương
nương cũng học Phật Sao?” Cô hơi kinh ngạc nhưng thoáng cái đã hiểu, chuyện này
xảy ra trước khi cô nhập môn và không liên quan gì đến cô cả.
Trần A Kiều nhớ lại năm Nguyên Quang thứ năm từ thời gian đó
tới giờ sao thật xa xôi cứ giống như đã qua một kiếp người. Lúc đó Mạch Nhi và
Tảo Tảo còn chưa ra đời, nàng vẫn chỉ là Nhạn Thanh. Ngày đó nàng nhìn sư phụ
chằm chằm, cười khanh khách “Gặp sư phụ thì mới biết được cái gì là ‘Quân tử
khiêm cung, sáng láng như ngọc’.”
“Thật không?” Hắn không tức giận, chỉ đáp vẻ cáu kỉnh, ngay
cả cặp mày cũng không nhướng lên.
“Đúng vậy.” Nàng gật đầu như có thật, “Khi còn bé, mẫu thân
từng đọc một đoạn kinh văn, con đọc cho sư phụ nghe: Thiện nam tử, tất cả chúng
sinh từ trước tới nay vẫn luôn điên đảo, ví như kẻ lạc đường nhận lầm phương
nam thành phương bắc, cho tứ đại là thân tướng thật của mình, cho huyễn ảnh lục
trần là tâm tướng thật của mình, ví như kẻ bị nhặm thấy quầng sáng trên không
là mặt trăng thứ hai….”
Những tháng ngày đó vui vẻ, trong trẻo như dòng suối mùa
xuân. Nếu như, nếu như không phải xảy ra những chuyện sau đó mà cứ sống như vậy
cũng là một loại hạnh phúc. Nhưng đời người nào có được bao nhiêu chữ “Nếu như”
chứ? Nếu nói trong cuộc đời này, người có lỗi với nàng nhất là Lưu Triệt, vậy
người mà nàng có lỗi nhất thì không thể nghi ngờ, chính là Tiêu Phương.
Nửa tháng sau đó, Lưu Mạch xử lý xong chính sự ở điện Tuyên
Thất liền tới cung Trường Nhạc thỉnh an mẫu thân. Cung nhân nói cho hắn biết
Thái hậu nương nương đã ra khỏi điện. Hắn thong thả bước trên hành lang cung
Trường Nhạc, bỗng nhiên dừng lại, nhìn thấy mẫu thân và sư công đang ở cùng
nhau tại sơn đình phía trước, cách nhau một khoảng không xa cũng không gần. Có
một số người trên thế gian này, ngay cả tuổi già cũng không thể lấy đi vẻ đẹp của
họ, ngược lại lắng đọng lên men qua năm tháng, ủ ra một vẻ đẹp thuần khiết. Mẫu
thân và sư công, không thể nghi ngờ là hai người trong số đó.
Ngoài đình lất phất mấy cánh hoa hạnh, lẻ loi xoáy tròn
trong không trung, Trần A Kiều bắt lấy một cánh, chầm chậm vo tròn, thở dài,
nói: “Nếu như Nhạn Nhi chỉ đơn thuần là Nhạn Nhi, chắc sẽ lựa chọn ở lại bên cạnh
sư phụ.” Chỉ tiếc rằng nàng không phải như vậy.
Tiêu Phương cảm giác một nỗi đau đớn dịu dàng dâng lên trong
lòng, nhưng ông ôm mối tình câm nửa cuộc đời, có được một câu này cũng tốt. Ông
không muốn nàng khó xử, hỏi, “Vậy kiếp sau con chỉ là Nhạn Nhi được không?
“Kiếp sau?” A Kiều nhìn ra xa, “Con vốn không tin kiếp sau,
nhưng nếu thực sự có kiếp sau, con không thể hứa hẹn điều gì. Bởi vì con sợ rằng
bản thân con ở kiếp sau sẽ tự oán hận mình. Nhưng”, nàng từ từ quay đầu lại,
nhìn Tiêu Phương, chân thành nói, “kiếp sau, sư phụ có thể sớm tới tìm con.”
Nếu ông tới gặp nàng trước Lưu Triệt, biết đâu lại có một kết
cục khác. Chẳng qua, nàng rất hoài nghi, một người có tính cách ngang tàng như
Lưu Triệt chắc chắn sẽ không để xảy ra chuyện như vậy.
“Được rồi.” Tièu Phương gật đầu.
Lại qua mấy ngày, khí trời mát mẻ. Đám cung nhân đỡ Thái hậu
nhẹ nhàng hỏi, “Người có muốn chuẩn bị ghế nằm ở ngoài điện không?”
“Không cần.” Nàng như có điều suy nghĩ lắc đầu, nói: “Ta muốn
trở về xem lại điện Trường Môn.”
Cung nhân hơi kinh ngạc. Từ sau khi Vũ hoàng đế mất đi thì
Trần thái hậu chưa bao giờ trở lại điện Trường Môn cả, chắc là sợ thấy cảnh nhớ
người. Nhưng người các cô hầu hạ là người phụ nữ tôn quý nhất triều Đại Hán, dù
cả bệ hạ đến đây cũng không phản đối nên quỳ gối đáp, “Dạ.”
Điện Trường Môn từ lâu không có người ở nhưng vẫn được quét
dọn hết sức sạch sẽ. Trần A Kiều nhắm mắt cũng có