thu mình, học cách bơi lội như cá trong nước, duy
trì một khoảng cách như gần như xa, cho rằng với tính tình của mình
thì chẳng bao lâu y sẽ có trăng quên đèn, dõi mắt theo những người con
gái xinh đẹp khác. Nhưng y vẫn luôn ở bên cạnh nàng, thời gian thấm
thoắt thoi đưa thoáng một cái đã qua hết mười năm.
Nàng vật vã suy tư rồi chìm vào giấc ngủ thật say.
Đến ngày hôm sau, nàng lười biếng tỉnh giấc. Thượng Quan Linh đi vào,
xấu hổ nói: “Hôm qua Linh Nhi khiến cho phu nhân bị phiền phức. Đa tạ
ơn phu nhân cứu giúp.”
“Cũng không phải là lỗi của ngươi”, A Kiều mỉm cười nói,
“Không cần để trong lòng.”
Thượng Quan Linh an tâm, ánh mắt lại lấp lánh: “Phu
nhân thích nghe địch sao?” Nàng thản nhiên đáp, “Ta thuở nhỏ cũng có
tập, không dám nhận là giỏi nhưng cũng biết nghe.” “À”, nàng chợt
nổi hứng, bèn bảo, “Linh Nhi hãy thổi một khúc nghe cho vui đi.”
Tiếng địch của Thượng Quan Linh tinh tế, chứa đựng
tính cách người con gái nhu hòa. Nàng lắng nghe một khúc, bỗng nhiên
nói, “Ta cũng muốn học, Linh Nhi hãy dạy cho ta nhé.”
Thượng Quan Linh khá bất ngờ nhưng lập tức mỉm cười
đáp, “Phu nhân đã có lệnh, nô tỳ sao dám không tuân lời.”
Nhạc lý có những nét tương tự như nhau, nàng lại
từng xem Lưu Triệt tập thuở nhỏ, nên đến buổi tối đã có thể tập
tọe thổi được, chỉ là âm thanh rất khó lọt tai. Đám nô tỳ qua lại
đều nhíu mày, ngay cả Thượng Quan Linh cũng không còn giữ được nét
mặt nhu hòa nữa. Thành Tục ở trong viện chỉ muốn bịt tai lại. Bỗng
hắn nghe ngoài cửa có người hỏi, “Phu nhân ở đâu?” Hắn ngẩng đầu
nhìn lên, thấy thủ lĩnh đám thị vệ hộ vệ bọn hắn đang dẫn một
người đi vào.
Người đó cũng có giọng nói lanh lảnh giống hắn,
“Bệ hạ đi Hà Đông tế tự trở về, đang cho lâu thuyền dọc theo sông
Phần, sông Thuận xuôi xuống. Người viết thư lệnh cho nô tài dùng khoái
mã chạy về trước, giao cho Trần nương nương đích thân mở.”
Thành Tục mừng rỡ, vội vàng đón nhận, chạy vào
bẩm: “Phu nhân, bệ hạ có tin về.” A Kiều lặng người, đứng sững, rồi
quay đầu nhìn lại. Lúc đó, ánh trăng thanh thoát trải trên mặt đất
tỏa sắc như mây khói.
Ngày mười lăm tháng Chín năm Nguyên Đỉnh thứ tư,
thánh giá đến Hà Đông tế tự thần Hậu Thổ[1'>. Lưu Triệt mặc bộ y
phục đế vương bằng gấm đen tôn quý nhất thế gian, thực hiện từng
bước một theo trình tự của buổi lễ, dần cảm thấy buồn tẻ. Y lướt
nhìn khắp dưới đài nhưng không tìm thấy bóng dáng thân thương. Người
đó không ở bên cạnh y.
[1'> Thời xưa, địa thần được gọi là Hậu Thổ.
Sau khi tế tự kết thúc, Thái thường Vương Nhạc tiến
lên bẩm, “Bệ hạ có muốn ở lại Hà Đông vài ngày…” Hắn chưa dứt lời
thì Lưu Triệt đã cắt ngang, “Không! Lần này ra ngoài lâu quá rồi, cần
phải nhanh chóng trở về kinh mới được.”
Nghi trượng hoàng đế chỉ dừng lại ở Hà Đông hai ngày
thì quay về. Vừa tiến vào lưu vực sông Phần, y liền sai trưng dụng lâu
thuyền để mở yến tiệc chiêu đãi bá quan ở trên sông. Quan viên lập
tức tập hợp cả lại trên sông Phần, người người chúc tụng bệ hạ
thịnh thế anh minh, quốc thái dân an, văn có thể an bang, võ có thể
định quốc, trước đánh Hung Nô, sau hàng nước Điền, chiến công muôn đời
hiếm thấy. Lưu Triệt phấn chấn, uống vài chén rượu nhưng thấy mọi
người vẫn e dè thì đi vào trong khoang thuyền. Dương Đắc Ý bưng nước
nóng tới lau mặt cho Hoàng đế, bỗng nghe Lưu Triệt hỏi, “Quan viên
ngoài kia như thế nào?”
Y quay đầu lại, cặp mắt đen nhánh tựa ngôi sao suy
nhất trong màn đêm sáng lạnh mà cô độc, mím môi như tự hỏi: “Chẳng
qua là vài chén rượu mà thôi, trẫm dễ dàng say như vậy sao?”
Dương Đắc Ý làm như không có chuyện gì, khom người
nói, “Bá quan văn võ đều uống tận hứng, ca tụng bệ hạ thánh minh.”
Lưu Triệt hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho nội thị
đẩy cửa sổ bên khoang thuyền. Gió thu lạnh lẽo trên mặt nước thổi
vào khiến y bất giác rùng mình một cái nhưng ngay lập tức tỉnh táo
trở lại, cười ha hả, “Cảnh thật đẹp, tiếc là Tư Mã Tương Như đã mất
chứ không thì nhất định sẽ có bài phú hay trình lên.”
Dương Đắc Ý nhìn mặt đoán ý, mỉm cười tiến lên
phía trước nói, “Dù Tư Mã đại nhân không còn nhưng bên ngoài có không
ít sĩ tử cũng giỏi về từ, phú. Chi bằng bệ hạ lệnh cho bọn họ
viết xem?”
“Thôi đi”, Lưu Triệt chắp tay nói: “Lúc nào cũng phải
dựa vào bọn họ, trẫm học thơ văn từ thuở nhỏ, chẳng lẽ không tự
làm được một bài sao?”
“Đúng thế, nô tài vẫn biết tài hoa văn chương của bệ
hạ.” Dương Đắc Ý vội va
