gào đột nhiên vang lên, hợp thời hòa giải bầu không khí.
Lí Thiến Thiến thở dài nhẹ nhõm một hơi, buông xuống chén rượu đang
cầm trên tay, nhìn về phía thanh âm cùng dung mạo ngọt ngào của nhân
viên phục vụ, gật đầu ý bảo thay mình rót thêm rượu.
Kết quả, nữ nhân viên phục vụ diện mạo ngọt ngào thế nhưng không để ý tới mình, mà chuyển hướng sang Triển Hoàng Tu, hơn nữa thân thiết hỏi
hắn có cần rót thêm rượu không.
Lí Thiến Thiến tức giận nghĩ muốn chửi ầm lên, lại ngại gia giáo
nghiêm ngặt không dám làm khó dễ, đành phải kiềm chế xuống, một mặt vui
sướng khi người gặp họa chờ xem nữ nhân viên phục vụ bị đá trúng thiết
bản.
Không ngờ rằng, nguyên bản Triển Hoàng Tu đang chuyên chú công tác
thế nhưng ngẩng đầu, lộ ra một chút tươi cười tuấn mỹ đủ để hòa tan đông tuyết, hai tròng mắt lãnh đạm giống như rót vào mùa xuân bàn ấm áp.
Lí Thiến Thiến nhìn thấy mà tim đập thình thịch, không thể tin được
nam nhân lạnh lùng này khi mỉm cười nhưng lại đẹp mắt như thế.
Nhưng là…… Anh dĩ nhiên lại mỉm cười với nữ nhân viên phục vụ kia?
Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
Hay là…… Giữa hai người này có gian tình gì không muốn mọi người
biết ? Đại tổng tài cùng nữ nhân viên phục vụ khách sạn? Rất vớ vẩn !
“Ăn cơm chưa?” Không để ý tới Lí Thiến Thiến đang trợn mắt há hốc
mồm, Triển Hoàng Tu cười cười nhìn cô vợ nhỏ đang sắm vai nhân vật nữ
nhân viên phục vụ.
Giang Minh Nhân ngượng ngùng che miệng cười trộm, một mặt yêu kiều trả lời: “Còn chưa có.”
Lí Thiến Thiến hóa đá tại chỗ. Này, hai người này là như thế nào? Cư nhiên ở trước mặt cô liếc mắt đưa tình!
“Ngồi xuống cùng nhau ăn đi .” Triển Hoàng Tu đứng lên thay Giang
Minh Nhân kéo ra ghế dựa, không khỏi thanh minh đem nàng kéo đến chỗ
ngồi.
“Như vậy không tốt đi…… Chủ nhân.” Giang Minh Nhân cố ý nhìn Lí Thiến Thiến liếc mắt một cái, sau đó ha ha cười trộm.
“Chủ, chủ nhân?!” Lí Thiến Thiến tiếng nói the thé, trừng lớn hai mắt vẻ mặt khó có thể tin.
Tình cảnh này là Triển Hoàng Tu ở bên ngoài bao dưỡng tiểu tình
nhân, hơn nữa còn ở trước mặt công chúng chơi trò chơi biến thái chủ
nhân cùng nữ bộc?
Triển Hoàng Tu căn bản đem Lí Thiến Thiến trở thành không khí, triệt để coi như không nhìn thấy, cẩn thận đem bít tết cắt thành từng khối
nhỏ, sau đó đưa tới trước mặt tiểu thê tử , thúc giục cô nhanh chóng
dùng cơm.
“Cám ơn chủ nhân.” Giang Minh Nhân bày ra biểu cảm thụ sủng nhược
kinh, thẹn thùng khả ái lấy một miếng bít tết nho nhỏ đưa lên miệng ăn.
Triển Hoàng Tu vừa bực mình vừa buồn cười, vì thỏa mãn tiết mục biểu diễn của tiểu thê tử, hắn đành phải phối hợp diễn xuất, tham dự một
cuộc hẹn thân thiết do phụ thân một mình an bài.
Hiển nhiên tiểu thê tử của mình làm không biết mệt, mỗi lần đều sẽ
hưng phấn mà an bài phương thức xuất hiện không giống nhau, ngẫu nhiên
gải dạng thành tình nhân dụ dỗ, ngẫu nhiên lại là nữ bộc với thanh thuần khả ái, hoa chiêu chồng chất.
Cũng may mắn khách sạn này quản lý ra vào tương đối nghiêm khắc, ít
có đội cẩu tử truyền thông lui tới, hơn nữa quản lý nhà ăn còn thay bọn
họ an trí dùng cơm ở trong lô ghế vip, cho nên không cần lo lắng vấn đề
quyền riêng tư, Giang Minh Nhân cũng có thể yên tâm mà thi triển kỹ
thuật diễn.
“Triển Hoàng Tu, anh đây là cái gì ý tứ?” Thấy đôi nam nữ trước mắt
quang minh chính đại ân ái trước mặt mình, Lí Thiến Thiến rốt cuộc không thể chịu đựng được cái loại nhục nhã này .
“A, Lí tiểu thư tức giận.” Giang Minh Nhân cố ý, còn ra vẻ vô tội
chớp chớp mắt to. “Ta thay chủ nhân xin lỗi Lí tiểu thư, lỗi của chủ
nhân chính là lỗi của ta, Lí tiểu thư muốn mắng gì thì hướng về phía ta
là được rồi, xin đừng giận chó đánh mèo đến trên người chủ nhân.”
“Các ngươi thật sự là rất ác tâm!” Lí Thiến Thiến đã nhẫn nại đến cực hạn. “Hai người các ngươi rốt cuộc có quan hệ gì?”
“Giống như Lí tiểu thư nhìn thấy, quan hệ của chúng ta chính là thực thân mật.” Triển Hoàng Tu lãnh đạm đáp lại, hơn nữa cũng không dự tính
giải thích gì nhiều.
Ở trong nhận thức của hắn, hôn nhân vốn chính là chuyện của hai bên
nam nữ, không cần bất kì ai gán ghép, huống chi, hắn vốn không dự tính
để cho nhiều người nhận biết bộ mặt thật của thê tử, cho nên cho dù hai
người bị hiểu lầm thành cái quan hệ loạn thất bát tao gì cũng không sao, dù sao chân tướng chỉ cần hai vợ chồng bọn họ hiểu được là tốt rồi.
Nói trắng ra là, đôi vợ chồng Triển Hoàng Tu cùng Giang Minh Nhân
này quả thực giống như là ở diễn cảnh thành thật luôn, lại vô cùng thích thú, căn bản không cần nhìn ánh mắt người kia .
“Triển Hoàng Tu, ngươi làm sao có thể làm nhục người khác như vậy?
Thật sự rất quá đáng! Sớm biết rằng như vậy, ta mới sẽ không đáp ứng lần thân cận này!”
“Thật có lỗi, người đáp ứng lần thân cận này là cha ta, không phải ta.”
“Ngươi…… Ngươi thật là khinh người quá đáng!” Lí Thiến Thiến cầm bóp lên, lập tức đứng dậy bỏ đi.
“Lí tiểu thư, ngươi ăn no rồi? Món điểm tâm ngọt còn chưa có mang
lên đâu!” Giang Minh Nhân cố ý ồn ào, lại chỉ đổi lấy bóng lưng tức giận của Lí Thiến Thiến ngay cả đầu cũng không quay lại
