XtGem Forum catalog
Kiếm Thần Truyền Thuyết

Kiếm Thần Truyền Thuyết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322820

Bình chọn: 10.00/10/282 lượt.

nàng. Quyết diệt, là pháp thuật tự diệt của nhân loại. Hắn căn bản chưa từng nghĩ qua, nàng biết pháp thuật.

“Sau khi sử dụng quyết diệt, liền thật là hẳn phải chết không thể nghi ngờ.” Nàng sầu thảm nói, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt. Có lẽ, loại kết cục này đối với nàng mà nói là thích hợp nhất, nếu giết không được hắn, như vậy sẽ phá hủy chính mình đi.

Ánh mắt, mở hơi mệt mỏi, muốn ngủ. Mà cuối cùng truyền vào trong tai là tiếng hô khàn khàn.

“Không!”

“A!” Một tiếng thét kinh hãi, Quý Tranh hai tròng mắt bỗng nhiên mở to.

Lại. . . . . . Nằm mơ. Mộng thương tâm tuyệt vọng đến làm cho người ta thở dài. Mà chuyện trong mộng là chân thật đấy sao? Thật là hai trăm năm trước từng phát sinh qua sự tình sao?

Nàng chỉ là một quần chúng mà thôi, nhưng là vì sao vẫn sẽ có cảm giác đau triệt nội tâm? Nữ hoàng Á Sá Minh trong mộng là như thế chết đi đấy sao? Vì sao cùng lịch sử mà nàng biết có điều bất đồng?

Gối mềm, sớm đã bị nước mắt thấm ướt. Một giấc mộng, lại có thể làm cho người ta rơi nhiều nước mắt như vậy sao?

Ngồi thẳng lên, Quý Tranh xoay người xuống giường. Nơi này là Bất sóng cung của Kiếm Thần. Hắn đem nàng mang đến cung điện của hắn, cứ như là nàng là công chúa thường sống trong cung điện vậy.

Vài ngày phía trước, Lãnh Mạc nói với nàng hắn để ý nàng.

Mà nàng sau khi nghe xong, còn lại là không biết làm sao. Để ý, hắn để ý nàng, thật vậy sao? Nàng hẳn là sợ hãi hắn, hẳn là chán ghét hắn, nhưng là thời điểm nghe hắn nói để ý nàng, nàng thế nhưng lại có một tia . . . . . . Nhảy nhót? !

Ông trời, sẽ không phải là bị tra tấn áp bách quá nhiều, làm cho tư tưởng của nàng trở nên không bình thường đó chứ. (NN: bị áp bức mà trở nên ko bình thường , trí lý qướ =)) )

Nàng thích nam tử rõ ràng nên giống đại hoàng tử ôn nhu, dễ gần như vậy mới đúng a, Lãnh Mạc quá mức lãnh khốc, quá mức hờ hững, cũng quá mức ích kỷ. Huống chi hắn vẫn là thần. Nàng. . . . . Sẽ không thích hắn, sẽ không .

Nhưng là. . . . . . Thật sự sẽ không sao?

“Tiểu thư tỉnh a.” Ngoài cửa, một thị nữ Ma Nhân nghe được động tĩnh, đẩy cửa đi vào, thấy Quý Tranh đã muốn rời giường, liền lại đây hầu hạ rửa mặt chải đầu thay quần áo.

“Kiếm Thần. . . . . . Ách, Lãnh Mạc đâu?” Quý Tranh hỏi, đã mấy ngày rồi, nàng vẫn là không có thói quen gọi tên hắn.

“Chủ Quân bây giờ đang ở đại điện, tiểu thư muốn đi gặp Chủ Quân sao?”

“Ân.” Sau một giấc chiêm bao tỉnh lại, không hiểu, nàng muốn đi gặp hắn. Xem ra dung nhan hắn cùng người trong mộng giống nhau, dung nhan ở trong mộng làm nàng đau đến không thở nổi .

“Nhưng là Chủ Quân hiện tại đang tiếp kiến nhân loại, chỉ sợ. . . . . .” Tiểu thị nữ trừng mắt nhìn.

“Nhân loại?”

Qúy Tranh giật nảy mình. Trừ bỏ nàng ở ngoài, còn có những nhân loại khác đi tới Bất sóng cung này sao? “Thật sự có nhân loại tới nơi này rồi?” Bất chấp còn chưa chải xong tóc, nàng lôi kéo ống tay áo của đối phương hỏi.

“Phải . . . . . Đúng vậy a. Nghe nói là cái gì đại hoàng tử của nước Mộc Chân, ai, tiểu thư. . . . . .” Lời còn chưa dứt, người trước mắt đã chạy đi thật xa.

Tiểu thị nữ không hiểu sờ sờ đầu. tóc của tiểu thư . . . . . . Còn chưa có được chải tốt!

“Ngươi là Cung Thực?” con ngươi màu vàng hơi hơi nheo lại, Lãnh Mạc nhìn nam nhân đứng ở trước mặt. Tên này, hắn từng nghe qua, đó là thời điểm Quý Tranh đang ngủ, trong miệng từng vô ý thức thì thào cái tên này.

Nguyên lai. . . . . . đại hoàng tử Cung Thực trong miệng nàng có bộ dáng này đấy sao? Nhớ rõ hắn thời điểm ban đầu khi rời đi hoàng cung của nước Mộc Chân, liền từng thấy qua hắn một lần.

“Ngươi —— biết ta?” Cung Thực kinh ngạc nói.

“Đương nhiên, chúng ta từng ở trong hoàng cung của nước Mộc Chân gặp qua, không phải sao?” Mặc dù là ngữ điệu thoải mái, nhưng là trong không khí ngưng trọng lại làm cho Cung Thực cảm giác cũng không thoải mái.

“Đúng vậy.” Cung Thực gật đầu, ánh mắt hai bên ở giữa không trung giao nhau.

Một ánh mắt mang theo xem kỹ, một ánh mắt có chút không để ý

Kiếm Thần, một vị thần từng khiến cho vô số nhân loại tử vong , bất luận kẻ nào ở trước mặt của hắn đều nhịn không được dâng lên một cỗ sợ hãi, Cung Thực cũng không ngoại lệ. Dù sao đây là nhân vật trong truyền thuyết, lại có ai có thể nghĩ đến mình có thể tận mắt nhìn thấy đâu?

Nhưng là, dù là như thế, Cung Thực cũng không có tránh đi tầm mắt của đối phương. Như là đã hạ quyết tâm đến nơi đây để hỏi rõ mọi chuyện, thì không thể như thế khiếp đảm.

“Vậy ngươi tới nơi này cố ý tìm ta, là có chuyện gì không?” Thu hồi ánh mắt, Lãnh Mạc cúi đầu thưởng thức Dạ Minh Châu trong lòng bàn tay của mình.

Vầng ánh sáng nhu hòa cao quý.

“Tới nơi này, chính là hy vọng Kiếm Thần đại nhân không cần tái phát động Nghịch Thiên Chi chiến lần thứ hai, cùng với. . . . . . Đem xiềng xích bằng ngọc thủy tinh này trả lại cho ngài.” Cung Thực nói xong, mở ra một cái hòm người hầu bên cạnh đang cầm, mở hòm ra, lấy ra xiềng xích bằng ngọc thủy tinh được truyền lại từ hai trăm năm trước.

Xiềng xích bằng ngọc thủy tinh thật dài, trắng nõn lộ ra sáng bóng mượt mà. Rõ ràng là tính chất thủy tinh, lại l