h.
“Quả nhiên trung thành!” Phong Minh tán thưởng nói. Đối với ma trung thành, thần từ trước đến nay thưởng thức.
Thân mình lách qua một bên, tiến lên phía trước, mắt thấy vừa muốn bước ra từng bước.
Thủy Diễm cùng Thủy Mị, hai người lập tức bày ra tư thái phòng bị. Song song che ở trước mặt Phong Minh. Tuy rằng trong lòng hiểu được, cho dù hai người bọn họ hợp lực lại, cũng không có biện pháp đả bại Phong Minh, nhưng là có thể kéo dài thời gian một chút, làm cho Chủ Quân trở lại Bất Sóng cung mới là nhiệm vụ chủ yếu.
“Ha ha, yên tâm, ta không muốn cùng các ngươi đấu võ.” Nhợt nhạt cười, Phong Minh thu bước chân về “Tiếp qua nửa canh giờ, kỳ nghiệp chướng của Lãnh Mạc hẳn là đã vượt qua đi, cho nên, thí luyện của ta, đến đây là kết thúc.”
Nếu là Kiếm Thần như vậy đã chết…, có lẽ hắn về sau cũng không còn đối thủ.
Trong miệng mặc niệm lên chú ngữ, trong nháy mắt, toàn bộ trên bãi cỏ, đã không hề nhìn thấy thân ảnh của Phong Minh.
Như vậy, xem như đã an toàn sao? Quý Tranh hai mắt mơ hồ nhìn qua khe bụi cỏ, nhìn đến hai nữ tử xinh đẹp. Các nàng. . . . . . Tựa hồ là tới bảo vệ Lãnh Mạc.
Như vậy. . . . . . Hắn không có nguy hiểm đi.
Thân mình buộc chặt gắt gao, lúc này mới thả lỏng xuống được, bàn tay che môi hắn vô lực hạ xuống.
Trên đôi môi đỏ mọng nhuộm đầy máu nàng “Ngươi. . . . . . Tại sao muốn bảo hộ ta?” Nhìn chằm chằm sắc mặt tái nhợt của người trước mắt, Lãnh Mạc hỏi.
“Ta cũng vậy. . . . . . Không rõ đâu.” Quý Tranh lẩm bẩm nói, buồn ngủ quá, Buồn…ngủ quá, mí mắt tựa hồ đã muốn không nghe theo sự sai bảo của nàng rồi “Có lẽ là bởi vì. . . . . . Bởi vì ngươi còn chưa có đưa cho ta hai lạng bạc tiền lương, cho nên. . . . . . Cho nên ta. . . . . . Ta làm sao có thể cho ngươi chết được. . . . . .” Nàng nói xong, ngay cả mình đều cảm thấy là một lý do buồn cười .
Trong lòng một mảnh mơ hồ, chính mình rõ ràng là như vậy sợ hãi hắn, vì sao tất cả tâm tình trước mắt đều suy nghĩ phải bảo vệ hắn?
Chậm rãi, Quý Tranh nhắm lại hai tròng mắt, cuối cùng truyền vào bên tai là âm thanh mềm mại của ——
“Thuộc hạ cung nghênh Chủ Quân!”
*************************
Là nàng a, cách hai trăm năm, lại chuyển thế, đến thực hiện lời hứa kiếp trước của mình, cởi bỏ phong ấn cho Chủ Quân.
Thủy Diễm kinh ngạc nhìn Quý Tranh đang hôn mê nằm ở trên đệm giường màu trắng mềm mại, trên khuôn mặt xinh đẹp ở trong nháy mắt hiện lên một chút sát khí. Chỉ cần nàng chết, chỉ cần nữ nhân có linh hồn của Á Sa Minh này lại chết đi, như vậy Chủ Quân. . . . . .
“Thủy Diễm!” Một tiếng quát lớn, cắt đứt trầm tư của nàng, Thủy Mị chắn ở trước giường, nhìn muội muội của mình “Ngươi tính muốn làm cái gì?”
“Không có gì.” Thu lại sát khí, thay lại là một biểu tình lạnh như băng .
“Như thế nào, ngay cả ta ngươi đều muốn giấu giếm sao?” Thủy Mị thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cặp con ngươi ý đồ che dấu hết thảy của đối phương kia.
“Vì sao ngươi nghĩ muốn giết cả nữ tử nhân loại này như vậy, ngươi đến tột cùng biết chuyện gì mà ta không biết?” tâm tư của muội muội, có đôi khi ngay cả nàng cũng đoán không ra.
Có lẽ cũng là bởi vì biết được nhiều lắm, cho nên mới phải thống khổ như vậy đi. Thủy Diễm chậm rãi rũ mắt xuống “Tỷ tỷ, có một số việc, thời điểm đến, bản thân mình tự nhiên sẽ biết.” So với sự trung thành của nàng, sự trung thành của tỷ tỷ với Chủ Quân cũng không kém. Mà nàng. . . . . . sự trung thành lại trộn lẫn nhiều lắm cảm tình không nên có.
Yêu quá mức rồi, chỉ sẽ tạo thành một loại gánh nặng
Thân ảnh hồng sa, xoay người muốn đi.
“Thủy Diễm!”Thủy Mị kêu lên.
“Tỷ tỷ, ngươi yên tâm, nếu Chủ Quân muốn chúng ta coi chừng tốt đến nữ tử nhân loại này, ta tự nhiên sẽ không giết nàng.” giọng nói sâu kín, bình tĩnh cơ hồ không có phập phồng.
“Ta chỉ là hy vọng ngươi có thể nói với ta chút chuyện ngươi đang giấu ở trong lòng ngươi, từ sau khi Chủ Quân biến mất, ngươi luôn trầm mặc không nói. Ngươi rốt cuộc có lời gì chôn giấu ở trong lòng, lại có chuyện gì gạt ta? !” Thủy Mị lớn tiếng hỏi. Qua nhiều năm như vậy, nàng có thể nhìn ra được Thủy Diễm có tâm sự, có thể nhìn ra được Thủy Diễm trở nên càng ngày càng trầm mặc, nhưng lại thủy chung không thể giúp nàng cởi bỏ—— bởi vì nàng căn bản là không cho nàng cơ hội.
“Ta làm hết thảy, cũng chỉ là vì Chủ Quân mà thôi.” Thủy Diễm thản nhiên nói.
“Như vậy —— ngươi rốt cuộc đã làm cái gì?” Thủy Mị cất bước đi tới trước mặt Thủy Diễm.
“Hai trăm năm trước chiến tranh, vẫn đi theo bên người Chủ Quân là ngươi, ta còn lại là lưu tại ở Bất Sóng cung này, đoạn thời gian kia, đã có chuyện gì xảy ra với Chủ Quân, mà ngươi lại có liên quan gì đến mọi việc đó hay không?”
“Ta. . . . . .” Môi đỏ mọng mở ra, Thủy Diễm kinh ngạc nhìn vẻ mặt lo lắng của Thủy Mị. Có một số việc, kỳ thật vẫn là không nói sẽ tốt hơn, có một số việc, kỳ thật vẫn là làm bộ như không biết vẫn tốt hơn.
“Nói nha!”
“Ta. . . . . .” Đôi mắt nhắm lại, lại mở “Tỷ tỷ, ngươi ở tại chỗ này chiếu cố nữ tử nhân loại này đi, ta đi đến chỗ Chủ Quân, nhìn xem người có gì phân phó.”
Gót sen nhẹ nhàng, vẻ mặt lạc tịch vì ai.
“Thủy Diễ