Snack's 1967
Kiếm Thần Truyền Thuyết

Kiếm Thần Truyền Thuyết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323541

Bình chọn: 9.5.00/10/354 lượt.

huôn mặt của Thủy Diễm.

“Thủy Diễm nghĩ là Chủ Quân phải biết!” không có ngẩng đầu lên, Thủy Diễm vẫn thản nhiên nói.

“Biết? Ta phải biết cái gì nào?” Lãnh Mạc trong miệng tràn ra một tiếng cười nhàn nhạt, như là đang đùa cợt cái gì đó. Thủy Diễm không có trả lời, chỉ là hai mâu mắt đang chậm rãi mà nhắm nghiền lại.

Mười ngón tay thon dài, từ tóc đen dao động đến cằm của nàng, động tác mềm nhẹ nhưng lại lộ ra một dấu hiệu nguy hiểm. “Ta phải biết cái gì? Là vì ta bị phong ấn trong hàn băng suốt hai trăm năm sao? Hay là vì ta đối với Quý Tranh có chút đặc biệt? Hoặc là trí nhớ ta đã đánh mất?” Ngón tay vừa thu lại, hắn đã xiết chặt cằm nàng hỏi.

Hắn nhớ rõ là chỉ có kiếm phong ấn chứ băng không phong ấn. Nếu như Quý Tranh nói chính là hắn bị hàn băng phong ấn, như vậy có thể nghĩ là có người đã giở trò với khối hàn băng đó. Mà bên cạnh hắn, người có thể làm được việc này chỉ có Thủy Diễm mà thôi.

“Đau!” lông mày nhẹ chau lại, Thủy Diễm cắn răng nói “Thủy Diễm chỉ là không hy vọng trong lúc bị phong ấn Chủ Quân phải rơi vào tay của con người, ta không muốn con người chạm tay vào người, bởi vì ta hiểu rất rõ Chủ Quân rất chán ghét thứ tình cảm của con người”

“Như vậy trí nhớ đâu? Là ai cho phép ngươi đánh tan trí nhớ của ta!” Trong trí nhớ của hắn có một đoạn trống rỗng, trong ấn tượng chỉ có những mảnh ghép về trận chiến tại thời điểm hai trăm năm trước, còn những việc xảy ra sau này lại hoàn toàn không nghĩ ra.

“Thủy Diễm không có!” mở hai tròng mắt, nàng nhìn thẳng vào khuôn mặt mà nàng luôn tưởng nhớ suốt hai trăm năm qua. Nguyên lai, đây cũng là một đạo phong ấn thứ hai, nguyên lai là do năm đó……………………….

“Ngươi không có?” Lãnh Mạc nheo nheo con ngươi, lực đạo trong tay lại tăng lên vài phần.

Mày chau càng chặc hơn “Nếu với năng lực của Thủy Diễm, căn bản không thể đánh tan trí nhớ của Chủ Quân. Chủ Quân là thần thượng tối cao, mà Thủy Diễm chỉ là một ma nhân tự nguyện đi theo hầu hạ người”

Hắn lẳng lặng nhìn nàng, như là đang thị thẩm đến độ chính xác trong lời nói của nàng.

“Điều ngươi nói là sự thật?”

“Ở trước mặt Chủ Quân, Thủy Diễm như thế nào có khả năng nói dối”

Bộ dáng của nàng xác thực không giống như đang nói láo, huống chi nàng cũng không có lá gan này. “Như vậy ngươi có biết là ai đã đánh tan trí nhớ của ta?”

“Thủy Diễm thật sự không biết!” Nàng chỉ biết mỗi có một đạo phong ấn thứ hai đang tồn tại.

“Phải không?” ngón tay buông ra, Lãnh Mạc không hề nhìn đến Thủy Diễm, mà đưa ánh mắt miết về hướng cửa sổ lộ ra tia ánh sáng kia. Trí nhớ như thế nào lại bị đánh tan? Là ai có năng lực hạ đạo phong ấn này? Ở hai trăm năm trước, thời điểm hắn phát động chiến tranh, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra. Mà kiếm của hắn như thế nào lại đâm thủng thân thể của chính mình? Có rất nhiều nghi vấn tràn ngập trong đầu Lãnh Mạc hiện giờ.

Hắn cùng với linh hồn của Quý Tranh tự nhiên nhận thức, mà nàng có thể rút thanh kiếm đang phong ấn trên người hắn ra, nàng là từ đâu mà đến?

Chỗ hiện nay đang ở như là phủ đệ của một người nhà giàu, ở mãi đến ba ngày sau đó nàng mới chú ý đến, đánh giá xung quanh hết thảy, ở một nơi xa lạ mấy ngày trời trừ bỏ Thủy Mị nàng không thấy người nào nữa cả.

Vô luận là hoán dược (thay thuốc), ăn cơm nghỉ ngơi đều là một mình Thủy Mị làm lấy. Lãnh Mạc đâu, hắn như thế nào rồi? Thình lình xảy ra chuyện như vậy hắn không thoải mái sao? Nàng còn nhớ trước lúc hôn mê, thì hắn tựa hồ cũng phi thường suy yếu.

Có lẽ hiện tại nàng nên đổi cách xưng hô chủ tử với Lãnh Mạc đổi sang Kiếm Thần là vừa. Hắn là kiếm Thần khiến cho vô số nhân loại e ngại, khiếp sợ. Mà nàng lại vô tình phá giải phong ấn cho hắn, như vậy kế tiếp sẽ có một trận Nghịch Thiên Chi Chiến thứ hai sao? Lần này sẽ có bao nhiêu sinh linh vì thế mà chết đây?

“Đang suy nghĩ gì?” thanh âm bất thình lình vang lên bên tai của Quý Tranh.

“Không có gì, chỉ là đang nghĩ……………chủ tử…………………” nàng ngẩng đầu, không dám tin người chẳng biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh nàng.

Một thân hoa phục màu tím, tóc dài màu bạc cùng ngân phát quyện vào nhau, lại còn có thêm khí phách của một quân vương chí tôn. (PN: Kya kya! Mạc ca xuất hiện rồi, mà còn là hoa phục màu tím nữa chứ, nhị tỷ chắc lại lăn đùng ra ngất nữa mất hahahahahahahaha =)))))))))))) )

Hắn………… hắn đến đây lúc nào?

“Đang suy nghĩ gì?” Lãnh Mạc ngồi trên giường, lặp lại câu hỏi lần nữa.

“Thật sự không có gì!” Quý Tranh lắc đầu liên tục, thân mình mỏng manh nhịn không được bật run. “Chủ tử………….không Kiếm Thần đại nhân, a…………………….” lão thiên a, nàng thực không biết nên xưng hô với hắn như thế nào cho phải.

Hắn yên lặng nhìn nàng chằm chằm, thân mình run run giống như chiếc lá rụng trước gió thu. Lông mi thật dài, với âm lượng không lớn hắn nói “Ngươi đã biết ta là ai?”

“………………..phải” nàng cúi thấp đầu, ánh mắt chỉ nhìn chằm vào đôi giày của mình.

“Ai nói cho ngươi biết, Thủy Mị hay là Thủy Diễm?”

Này là chính nàng mơ thấy, Quý tranh cắn cắn môi, không có trả lời. Nếu nàng nói với hắn, đây chính là hắn ở trong mơ nói cho nàng biết hắn chính là Kiếm Thần, chỉ