bích lạc, vĩnh kết đồng tâm.
Xích thằng hồng tuyến nên duyên kiếp
Hoàng tuyền bích lạc mãi chung đôi
Phương Quân Càn gõ nhẹ lên trúc tán, lớp tuyết xốp mềm dưới chân đang dần tan ra trong nắng sớm dịu dàng đón vài hạt tuyết lất phất từ trúc tán nghiêng xuống, tạo ra thanh âm trong trẻo, vui tai, khuấy động một chút không gian tĩnh lặng bình yên của buổi ban mai vừa hé. Thăm thẳm sâu trong lòng Phương Quân Càn, dường như có một ý niệm vô danh, không biết phải gọi tên như thế nào đang thôi thúc, lôi kéo hắn vô thức bước trên nền tuyết lạnh, đến nơi này.
Đến khi hắn định thần, đưa mắt nhìn quanh, mới chợt phát hiện mình đã đi đến đầu cầu.
Vào lúc này, Hội se duyên đã chẳng còn náo nhiệt, người người phó hội tìm nhân duyên đã toại nguyện từ nhiều ngày trước, trên cầu giờ đây chẳng còn mấy tơ hồng, hơn nữa tuyết lạnh đã hóa băng phủ đầy mặt cầu càng làm khung cảnh trở nên u buồn ảm đạm… Thật sự, tìm đỏ mắt mà chẳng thấy đâu xuân ý ấm nồng, ái tình cháy bỏng, chỉ thấy dư thừa thanh tĩnh lạnh lùng, cô liêu tịch mịch.
Giữa không trung bông trắng phất phơ bay, trên mặt đất tuyết lạnh giăng giăng khắp, trong khung cảnh tuyền trắng thê lương, ánh mắt mênh mang vô định của Phương Quân Càn chợt bắt gặp một sắc đỏ diễm lệ đến nhức mắt. Tuyết dần tan, để lộ ra một sợi tơ hồng hiếm hoi còn sót lại, đỏ tươi như huyết sắc, rực rỡ tựa lửa hồng đang muốn bùng cháy mãnh liệt.
Trong đầu vốn không hề nghĩ, vào lúc này lại có thể phát hiện một mảnh tơ hồng, còn ước được một đoạn nhân duyên.
Không kìm lòng được, Phương Quân Càn bất giác cúi người nhặt lên một đầu sợi chỉ, đem quấn vào đầu ngón tay của mình.
“Công tử, tơ hồng thật sự có thể kết định nhân duyên sao?” – Đôi mắt to tròn, đen láy thông minh của Trương Tẫn Nhai mở to thích thú, khuôn mặt bầu bĩnh không giấu vẻ tò mò, “Con cũng muốn thử một lần!”
Tiếu Khuynh Vũ mỉm cười nhẹ nhàng, ôn nhu đáp: “Đồ nhi vẫn chưa đến tuổi. Huống chi, ngươi tìm thử xem, làm gì còn sợi tơ hồng nào nữa!”
Trương tiểu bằng hữu cố đưa mắt nhìn khắp mặt đất đầy tuyết, săm soi, tìm kiếm từng chỗ một nhưng quả thật, không hề bắt gặp sợi dây đỏ nào nữa, tự nhiên “Ôiiii!” một tiếng vừa thảm não vừa buồn cười, nhất thời cụt hứng.
Luân y đang khoan thai di chuyển, Tiếu Khuynh Vũ đột nhiên ghìm lại.
“Công tử!” – Trương Tẫn Nhai kinh ngạc nhìn biểu hiện bất thường của công tử, càng ngạc nhiên hơn khi thấy công tử nhà mình cúi người xuống bên cạnh luân y, chậm rãi nhặt lên một đầu tơ hồng đỏ như lửa.
Tiếu Khuynh Vũ ngàn vạn lần không ngờ được, cứ ngỡ phía trước Đại Tướng Quốc tự này ‘Muôn dặm non xanh chim mất bóng. Vạn nẻo đường mòn bặt dấu chân’ (2), vậy mà còn tìm được một dây tơ hồng.
Khóe môi khẽ mỉm cười, phi thường diễm lệ. Dẫu vậy, trong lòng lại là một mảnh ai oán bi thương, xót xa hoài cảm: có lẽ, đây chính là một chút dấu tích còn sót lại sau khi tàn cuộc phồn hoa, tan cơn khoái hoạt, bị nhân thế lãng quên, bị tuyết băng vùi lấp, cứ mãi lặng câm, cứ hoài thinh lặng làm nhân chứng nhỏ nhoi cho một hồi thịnh thế, một khắc yên hoa.
Trong tiếng thở dài khe khẽ hàm chứa cảm thông cùng thấu hiểu, ý chuyển tùy tâm, Tiếu Khuynh Vũ dịu dàng chậm rãi quấn sợi chỉ đỏ vào ngón tay thon dài mảnh mai của mình.
Tơ hồng bỗng nhiên động đậy.
Ở hai bên Nhân duyên kiều, hai nam tử không hẹn mà đều giật nảy mình, và cũng đồng thời, trên khuôn mặt cả hai cũng đều toát ra vẻ ngạc nhiên đến độ không thể tin được.
Nhân duyên kiều cách trở, không thể nào nhìn thấy được đối phương.
Tiếu Khuynh Vũ, chu sa thê diễm, thanh nhã xuất trần, dáng điệu tịch mịch cô đơn, an nhiên tĩnh tọa ở một đầu cầu.
Phương Quân Càn, tay nâng trúc tán, tà mị phong lưu, thân ảnh tịch liêu cô lẻ, bần thần đứng lặng ở một đầu cầu.
Mà, hai đầu của tơ hồng thắm đỏ ấy, đã tìm được chủ nhân.
Hai đầu, đều đang được hai nam tử tuyệt thế vô song quấn chặt vào đầu ngón tay của mình.
Tơ hồng đồng thời quấn quanh, một vòng, một vòng, rồi một vòng nữa… Khoảng cách hai đầu ngày một ngắn lại, khoảng cách hai người cũng ngày một thu hẹp dần.
Trời xanh dẫn lối, tơ hồng khiển duyên, cho đến khi đối diện.
Người đang giữ đầu kia của tơ hồng, chính là thiên định nhân duyên.
Đó là quy luật, và cũng là định mệnh.
Ở dưới chân cầu, Tiếu Khuynh Vũ đoan nhiên tĩnh tọa trong luân y, lặng lẽ nhìn sợi chỉ đỏ trong tay mình càng lúc càng rung động mạnh hơn, càng lúc càng bị kéo căng hơn, lặng yên se lại, im lìm cuốn quanh… Mà… chẳng biết về đâu…
Để rồi sau đó, đáp án hiện ra, rõ ràng, minh bạch…
Trên đỉnh Nhân duyên kiều, xuất hiện một bóng hồng cân đỏ tươi phơ phất, hờ hững khoác trên vai nam tử tuấn mỹ phong lưu, ngạo nghễ khinh cuồng.
Thân ảnh quen thuộc của Phương Quân Càn, đang cầm trên tay một cây trúc tán lấp đầy nhãn thần của Tiếu Khuynh Vũ…
Hai người, bốn mắt, nhìn nhau không chớp, giữa phong giữa tuyết, vô ngữ vô ngôn…
Tuyết trắng phiêu diêu, nhẹ nhàng chạm đất…
Tuyệt diễm, tuyệt lệ.
Mà cũng cực nhanh.
Tan rã.
Không chút dấu tích.
Cùng nhìn nhau…
Nhìn mãi, nhìn mãi, mỗi tia nhìn là một vết dao cứa, một nhát kiếm đâ
