, kéo cánh tay anh nói chuyện rất lâu. Nam Tĩnh cúi đầu
nhìn cánh tay nổi đầy gân xanh của bà, lại nghĩ tuổi người cô họ này
chắc cũng chỉ bằng mẹ anh, liền cảm thấy bà rất đáng thương. Anh cầm lấy tay bà, nói bà nghỉ ngơi sớm một chút dưỡng bệnh cho tốt. Ai ngờ bà ấy
lại nhào vào trong ngực anh khóc lên.
Nam Tĩnh luôn không có thói quen thân mật với người khác, huống chi là người vừa mới gặp một lần.
Anh chậm chạp lại kiên định đẩy bà ra.
Mãi cho đến buổi tối, Nam
Tĩnh mới tới chỗ Bùi Anh. Mặc dù Bùi Anh không thích, nhưng nghe anh nói đi thăm họ hàng bị ung thư, liền thông cảm.
Bùi Anh để ý trên mặt anh có vết hồng hồng không bình thường, “Đây là bị làm sao vậy?"
Nam Tĩnh thở dài, ôm lấy cô nằm xuống, "Không có gì, bị đổ nước nóng."
Bùi Anh quở trách anh, "Anh uống nước kiểu gì vậy?"
Nam Tĩnh đưa tay tắt đèn, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.
"Làm sao vậy?" Bùi Anh ngang nhiên xông qua, ôm lấy anh.
Nam Tĩnh quay người lại ôm lấy cô, "Chỉ là. . . . . . Trong lòng không
thoải mái." Nhắm mắt lại, nhưng dường như anh vẫn nhìn thấy cặp mắt mang lê của người cô họ kia. Bà bị bệnh tật hành hạ nhưng khi cặp mắt kia
nhìn thấy anh thì giống như nhìn thấy trân bảo, lấp lánh ánh sáng.
Bùi Anh không nói gì, chỉ là nhích sát vào trong ngực anh.
Một lát sau, cô nhỏ giọng nói: "Nếu không chúng ta lùi lại hôn lễ đi. Gần
đây em cảm thấy hơi mệt mỏi, không muốn hoạt động nhiều."
Nam
Tĩnh nhớ tới cam kết của anh với người Bùi gia, thương tiếc hôn một cái
lên trán cô, "Anh Tử, ngày mai chúng ta đi đăng kí đi."
An Nhiên nhìn cái tay kia một chút, ngón tay thon dài, móng tay được cắt sửa sạch sẽ, có vẻ khỏe mạnh có sức sống.
Thấy cô chậm cháp không đáp lại, người thanh niên kia mỉm cười nắm lấy tay
cô, sau đó buông ra nhét tay vào trong túi quần, tự mình giới thiệu:
“Khâu Khanh, lần đầu gặp mặt."
Nam Tịch Tuyệt kéo An Nhiên, An
Nhiên thuận thế ngồi vào bên cạnh anh, ánh mắt rơi trên người Khâu Khanh ngồi đối diện, mất tự nhiên nở một nụ cười cứng ngắc.
An Lâm Lâm đã sớm không nhịn được chờ đúng thời cơ nhào vào trong lòng An Nhiên,
“Mẹ, đây không phải là cậu sao?” Con mắt bé mở rất to, trên mặt mang vẻ
hả hê, nhìn An Nhiên, chờ đợi được khen ngợi.
An Nhiên đưa tay
đặt lên mái tóc mềm mại của con gái, để che giấu sự run rẩy của mình, cô vuốt vuốt tóc con gái, cố gắng bình tĩnh nói: “Không phải. Lâm Lâm nhận nhầm người rồi."
Nét mặt An Lâm Lâm lộ ra vẻ nghi hoặc, "Nhưng, thật sự rất giống mà. Chỉ là chú này không đeo mắt kính!"
"Lâm Lâm. . . . . . Thật ngoan." An Nhiên khen ngợi con gái một câu, An Lâm
Lâm lập tức cười híp cả mắt, đẩy tới đẩy lui làm nũng trong lòng cô. An
Nhiên trầm mặc nhìn Khâu Khanh, thật sự là. . . . . . Rất giống. Khư vừa nhìn thấy cậu ta, cô còn tưởng rằng Khâu Thiểu Trạch còn sống!
Nam Tịch Tuyệt ôm cô, tâm tư đang nhảy loạn của cô dần dần trở nên bình
tĩnh. An Lâm Lâm từ trong lòng cô nhảy xuống, lấy ly trà trong khay mà
thím Lưu vừa mang tới đưa lên miệng cô, nhỏ giọng nói: "Mẹ uống một ngụm trà đi."
Vẻ mặt bất ổn của cô khẳng định Lâm Lâm đã cảm nhận
được. An Nhiên ôm lấy con gái, nhấp một ngụm trà trong tay bé, tien thể
bình ổn lại vẻ mặt. Khẩu Thiểu Trạch đã chết rồi, cho dù người thanh
niên trước mặt này có dáng dấp giống hắn nhưng cũng không phải là hắn.
Cô bình tĩnh lại, cũng giống như người trong nhà gọi Khâu Khanh. Sự tức giận trên mặt bà Nhập Hồng cũng dần biến mất.
Nam Tĩnh muốn giữ Khâu Khanh ở lại ăn cơm tối, nhưng bị cậu khéo léo từ
chối. Cả nhà tiễn cậu ta tới cửa, đột nhiên Khâu Khanh nháy mắt với An
Nhiên, đầu khẽ hất về phía hành lang bên kia. An Nhiên dụ Lâm Lâm đi ra
chỗ Nam Tịch Tuyệt, do dự đi theo cậu ta.
Cuối hành lang hơi tối, vẻ mặt Khâu Khanh cũng có chút đen tối không rõ. An Nhiên nhìn, cảm
giác được nụ cười của cậu ta lúc này có chút miễn cưỡng, thậm chí còn lộ ra chút khổ sở.
An Nhiên rất tò mò về cậu ta. Nghe cách nói
chuyện của cậu ta và cha con Nam Tĩnh thì biết được là cậu ta là con
trai một người bạn của Nam Tĩnh, cha cậu là người Hoa, mẹ là người Pháp. Về mẹ của Khẩu Thiểu Trạch, An Nhiên không biết gì cả, liệu có phải,
Khâu Khanh và Khâu Thiểu Trạch là họ hàng?
Khâu khanh thở dài một tiếng, cắt đứt sự thất thần của An Nhiên. Cậu nhìn cô, trong ánh mắt vậy mà lại lộ ra vẻ ghen ghét.
"Nam Tử thật sự rất thích cô?" Giọng nói của hắn cứng nhắc, lại còn rất khó chịu.
An Nhiên nhàn nhạt gật đầu một cái.
Sắc mặt Khâu Khanh càng khó coi hơn nữa, "Cô sinh đưa bé cho anh ấy?" Không đợi An Nhiên trả lời, cậu ta đã tự nói, "Vấn đề đứa bé tôi đã cân nhắc
qua, nếu anh ấy muốn tôi không ngại nhận nuôi một đứa. Nhưng anh ấy
không đồng ý. . . . . ." Nói đến đây, cậu ta ảo não nhìn An Nhiên,
"Thôi, cô không cần phải hiểu. Tôi tới là để nhìn một chút!"
Hắn
kiêu ngạo quay đầu đi, An Nhiên đứng trong bóng tối rất lâu, đến khi
Khâu Khanh lái xe ra khỏi biệt thự, cô mới trầm mặc đi ra.
Sự
trầm tĩnh của An Nhiên cả Nam Tịch Tuyệt và An Lâm Lâm đều nhìn thấy
trong mắt, buổi tối lúc đi ngủ, hai cha con một lớn một nhỏ rất