trần”, đương nhiên sẽ vừa lòng.”
Cô trả lời bình thản, tựa hồ rơi ra trọng điểm, quay đầunghiền ngẫm lại không nhai ra cái gì.
Nhà sản xuất hôm nay có ở hội trường buổi ra mắt không?
Đây lại là một câu hỏi rất trọng yếu, đồng nghĩa với việchỏi Trữ Mạt Ly có đến hay không. Anh tới vì cái gì, trong mắt phóng viên sẽ córất nguyên do. Nhìn xem, tất cả mọi người đều thích gán vấn đề của Trữ Mạt Lylên người cô.
Trầm Khánh Khánh không buồn bực chút nào, vẫn kéo ra nụ cườitao nhã ấy: “Nhà sản xuất của chúng tôi từ trước tới giờ đều xuất quỷ nhậpthần, nếu lát nữa anh thấy anh ấy, xin nói cho tôi biết.”
Chuyện trả lời câu hỏi đến đây là chấm dứt. Trầm Khánh Khánhthành công lấy một địch trăm, công lực Thái Cực quyền của cô cao thêm một tầng,làm cho đám phóng viên này lần mò trong sương mù, bọn họ yêu nhau như thế nàonhư thế nào, tóm lại cái gì cô cũng chưa tiết lộ.
Sau đó, nhân viên đoàn phim trêu đùa lẫn nhau, cùng nói quayphim là một chuyện thú vị. Tất cả mọi người đều ra vẻ tình sâu nghĩa nặng, duytrì không khí ấm áp vui vẻ. Diễn viên chính là diễn viên, ở đâu cũng đều có thểdiễn xuất.
Sau mấy kiểu diễn này, những khán giả may mắn có vé vàtruyền thông đã có thể thấy bộ phim điện ảnh mong mỏi đã lâu.
Trầm Khánh Khánh rời khỏi hội trường thay đổi quần áo bìnhthường, lặng lẽ đi vào vị trí đặc biệt được chuẩn bị trước, quan sát màn ảnh.
Trữ Mạt Ly đã sớm ngồi chờ ở đó, bên cạnh lại đặt một bó hoahồng tươi thắm.
Anh lấy bó hoa hồng, đưa tới trước mặt cô: “Chúc mừng, biểuhiện vừa rồi của em rất hoàn mỹ.”
Trữ Mạt Ly cả người trắng thuần, chỉ có đường viền cổ áotrang trí bằng một viên kim cương sáng nhẹ, khiến anh sáng như trăng, tuấn túbức người. Trầm Khánh Khánh vẫn cảm thấy người đàn ông này mặc trang phục trắngnhư tuyết thật tao nhã, mà khi ấy người này vẫn là Trữ Mạt Ly, vì sao hắn ănmặc đơn giản vẫn có thể tỏa ra cốt cách quý tộc như vậy?
“Cảm ơn.” Trầm Khánh Khánh nhận lấy, tay đưa cho Ted, côcũng không muốn lát nữa cầm bó hoa này bị đám phóng viên đuổi giết.
Trầm Khánh Khánh rời khỏi chỗ Trữ Mạt Ly ngồi xuống, phimcòn chưa chiếu, so với ngồi không, chi bằng tìm chuyện nói.
“Chuyện lần trước anh nói, tôi thật sự không nghĩ ra, nêntôi quyết định không nghĩ nữa.”
Trữ Mạt Ly cười nói vô tình: “Em quả thật không thích hợpsuy nghĩ mấy chuyện có chiều sâu.”
Cổ họng Trầm Khánh Khánh như bị xương cá mắc ngang, khôngthể rơi xuống dưới, cô trêu chọc nói: “Chỉ mình tôi bị phóng viên làm phiền cóphải không công bằng lắm hay không? Nếu anh muốn bọn họ hiểu lầm, mặc kệ thếnào anh vẫn nên ra vẻ chút chứ, ví như vừa rồi anh nên tặng tôi bó hoa nàytrước mặt mọi người.”
Nếu đến bây giờ Trữ Mạt Ly còn không giải thích lời anh nói– câu nói làm người ta nghĩ loạn, như vậy chỉ còn một con đường cuối cùng, TrầmKhánh Khánh không thể không xé rách da mặt anh, không muốn nó đồng lõa vớingười giỏi nói dối này.
Trữ Mạt Ly nghiêng mặt, dường như còn thật sự suy nghĩ, lạinói nghiêm túc: “Đó là một chủ ý không tồi, trong bữa tiệc chúc mừng có thểthử.”
Trầm Khánh Khánh bị hù doạ: “Anh dám.”
Trữ Mạt Ly lại nói thật hiển nhiên: “Khánh Khánh, tôi theođuổi em, đương nhiên phải làm cho thật giống.”
Trầm Khánh Khánh che miệng cười nói: “Ha ha, nếu anh dám,tôi đây sẽ cự tuyệt anh trước mặt phóng viên.”
Trữ Mạt Ly hừ một tiếng khó hiểu: “Phim bắt đầu rồi, chuyệnnày để sau nói.” Bất luận Trương Hiển Chính phạm phải lỗi lầm như thế nào,nhưng đối với điện ảnh, chắc chắn hắn vẫn rất đáng khen. Phân đoạn lớn có cảnhlớn, phân đoạn nhỏ có cảnh nhỏ tỉ mỉ, từ trước tới nay Trữ Mạt Ly đều có yêucầu rất cao với phim điện ảnh, nhưng để đạt được yêu cầu của anh, anh cũng đầutư rất lớn.
Tuy vậy, cảnh có đẹp thế nào cũng chỉ là đồ trang trí, diễnviên mới là linh hồn của bộ phim. Đối với một nữ diễn viên vừa đạt được vinhquang, Trầm Khánh Khánh cũng rất có can đảm, dám tiếp nhận bộ phim mà phần lớnlà tự mình độc diễn như vậy, rất nhiều nhà phê bình điện ảnh đều chuyên chúnhìn vào diễn xuất của cô.
Không thể nghi ngờ, Trầm Khánh Khánh diễn xuất rất có hồn,mặc dù biểu hiện chưa hơn hẳn diễn xuất trong bộ phim cô giành giải thưởng,nhưng cô nắm chắc tính cách nhân vật, vẫn xuất thần nhập hóa. Diễn viên mới vàonghề đều quen dùng động tác thể hiện cảm xúc bản thân, diễn viên có chút kinhnghiệm bắt đầu diễn xuất thêm bằng nét mặt, mà diễn viên chân chính sẽ diễnxuất bằng ánh mắt, sẽ diễn bằng cảm xúc, giống như Trầm Khánh Khánh.
Đây không phải là lần đầu tiên Trầm Khánh Khánh xem phimmình diễn, nhưng không lần nào cô bất an như bây giờ, nhất là càng đến đoạncảnh nóng kia, cô càng như đứng đống lửa, như ngồi đống than, như một thí sinhchờ đợi điểm thi, muốn nhìn lại không dám nhìn bài làm ấy.
Nội dung bộ phim dần tiến tới cảnh nóng, mọi người chờ mongcảnh này rốt cuộc đã bỏ khăn che mặt. Hai tay Trầm Khánh Khánh không khỏi vặnlại cùng nhau. Cảnh phim càng vào sâu, cô càng nắm chặt, âm thanh rõ ràng, hìnhảnh sống động, Trầm Khánh Khánh không khỏi thay đổi vài thế ngồi. Mà Trữ Mạt Lybên cạnh từ đầu đến cuối đều hết sức chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc, như
