Old school Easter eggs.
Khổng Tước Rừng Sâu

Khổng Tước Rừng Sâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325515

Bình chọn: 8.5.00/10/551 lượt.

” Giọng

cô ấy có phần ai oán, “Đã bảo anh đừng đi ngủ sớm mà.”

“Bây giờ là bốn giờ sáng,” tôi nhìn đồng hồ, nói to: “còn nói là sớm sao?”

“Đừng tức giận thế.” Cô ấy lại cười cười, “Đi nướng thịt đi.”

Trong sân đã để sẵn hai chiếc ghế đẩu và vỉ nướng thịt, cô ấy lại lôi ra mấy túi thịt và một lọ sốt nướng thịt.

Tôi tiện tay cầm một túi thịt lên xem hạn, than thở: “Quả nhiên là hết hạn.”

“Mới hết hạn có mấy tiếng thôi.” Cô ấy nói.

Lại nhìn lọ sốt nướng thịt, kêu thất thanh: “Có nhầm không vậy? Đến nước sốt cũng hết hạn!”

“Thời hạn bảo quản là ba năm, mới quá hạn có ba ngày thôi, có đến mức phải ngạc nhiên đến thế không?”

Tôi khóc dở mếu dở.

“Tiếc là không có than hoa hết hạn.” Cô ấy nói.

“Than hoa làm gì có hạn.” Tôi nói, “Không có than hoa thì nướng làm sao?”

“Đi mua.”

“Bây giờ đi đâu mua?”

“Siêu thị chỗ tôi làm mở cửa 24/24, có thể mua.”

“Cô không biết tiện đường mua về à?”

“Mua than hoa không cần tiền à?”

Tôi trợn trừng mắt nhìn cô ta.

“Đừng nhìn tôi như thế.” Cô ấy nhún vai, “Tôi đã cống hiến thịt và nước sốt rồi mà.”

“Ý của cô là?”

“Than hoa đương nhiên là anh đi mua.”

“Được.” Tôi nổ máy, “Cô được lắm.”

Tôi phóng xe tới siêu thị mua một bịch than hoa, chỉ mất có mấy chục tệ.

“Có mấy chục tệ.” Vừa vào sân, tôi nâng bịch than lên, “Cô cũng không nỡ mua.”

“Chính vì rẻ, mới cảm thấy là để anh đi mua cũng không sao.” Cô ấy nói.

“Nếu rất đắt thì sao?”

“Vậy thì càng nên để anh đi mua.” Cô ấy cười.

“Cô…”

“Mau nướng thôi.” Cô ấy nói, “Càng dùng dằng thịt càng quá hạn lâu, ăn vào bụng càng nguy hiểm.”

Tôi nhặt vài hòn đá xếp thành hình vuông, đặt than vào trong rồi châm lửa, xếp vỉ nướng lên trên.

“Cô đón đêm Giáng sinh như thế nào?” Tôi rải mấy miếng thịt, bắt đầu nướng.

“Đi làm.” Cô ấy đáp, “Nửa đầu đêm ở siêu thị, nửa sau ở Búp bê Trung Quốc.”

”Không đi chơi à?” Tôi hỏi.

“Bây giờ đang chơi đây.” Cô ấy cười cười, “Chỉ cần trời chưa sáng, thì vẫn coi là đêm Giáng sinh.”

Tôi nhìn đồng hồ, chỉ còn một tiếng rưỡi nữa là trời sáng.

“Còn anh?” Cô ấy hỏi, “Anh đón Giáng sinh thế nào?”

Tôi nghĩ một lúc, đem chuyện ở Yum kể hết cho cô ấy.

Sau khi mỗi người ăn hết ba miếng thịt nướng, tôi mới kể xong.

“Vì thế tiết mục đêm Giáng sinh năm nay là nghe kể chuyện.” Tôi nói.

Cô ấy không nói gì, lấy đũa tre khều nhẹ đống than hoa, chìm vào trầm tư.

“Cô gái đó chắc là đã quên cuộc hẹn sáu năm từ lâu rồi.” Một lát sau, cô ấy nói.

“Tôi cũng đoán thế.” Tôi nói, “Anh ta ngốc nghếch chờ đợi một người không yêu mình, thật đáng thương.”

“Không.” Cô ấy lắc đầu, “Có lẽ cô gái yêu anh ta, chỉ là cô ta cảm thấy có những thứ quan trọng hơn tình yêu mà thôi.”

“Cô thực tế quá đấy.” Tôi nói.

“Thực

tế?” Cô ấy tỏ vẻ không đồng tình, “Vì tình yêu mà từ bỏ một cuộc sống

tốt hơn, so với vì cuộc sống tốt hơn mà từ bỏ tình yêu, ai cao thượng

hơn ai?”

Tôi ngây người, không đáp. “Hai loại người này chỉ khác nhau ở thứ mà họ coi trọng thôi, chẳng có ai là tốt hay xấu. Nhưng vì tình yêu thường được người ta thần thánh hoá lên, vì thế những người chọn tình yêu cũng được thần thánh hoá theo.”

Cô ấy lấy ba miếng thịt đã nướng chín gắp hai miếng vào đĩa tôi, một miếng gắp cho mình. Tiếp đó nói:

“Công

tâm mà nói, trong năm con vật trong bài trắc nghiệm tâm lý đó, mỗi người đều có sự lựa chọn khác nhau. Lẽ nào chỉ vì người chọn dê lựa chọn tình yêu, chúng ta liền cho rằng tình cảm của người chọn dê là cao quý

nhất?”

Tôi nghĩ cô ấy nói không sai, có lẽ chỉ là sự lựa chọn khác nhau mà thôi.

Người

hy sinh tất cả vì tình yêu sẽ được ca tụng; nhưng vì tất cả mà hy sinh

tình yêu, ở một mức độ nào đó, có lẽ sẽ bị chỉ trích.

Chúng tôi kết thúc chủ đề này, quay sang tán gẫu. Khi thịt đã nướng xong hết, than đang rực hồng.

“Anh mua nhiều than quá.” Cô ấy nói.

“Ít thịt thì có.” Tôi nói.

“Không được cãi lại.”

“Dạ vâng.”

Cô ấy cười cười, nhìn trời rồi nói: “Trời sắp sáng rồi.”

“Tốt.” Cô ấy đứng dậy, “Đêm Giáng sinh kết thúc rồi.”

“Đợi đã.”

Tôi chạy lên phòng, lấy 17 bông hồng trên bàn đưa cho cô ấy, nói: “Giáng sinh vui vẻ.”

“Sao lại tặng hoa cho tôi?”

“Cô đã nói rồi, đêm Giáng sinh con gái không có hoa sẽ rất đáng thương.”

Cô ấy cúi đầu đếm hoa, rồi ngẩng lên nói: “Tôi biết tại sao bạn gái cũ của anh không thèm anh nữa rồi.”

“Ê.” Tôi lườm cô ấy.

“Trong này có 17 bông hồng, anh có biết 17 bông hồng có ý nghĩa gì không?”

“Không biết.”

“Trong ngôn ngữ của hoa hồng, 17 bông nghĩa là: gặp rồi lại tan.”

“Á?” Tôi há hốc mồm.

“Như vậy đi, tôi lấy 10 bông, anh lấy 7 bông.” Nói xong, cô ấy đưa tôi 7 bông hồng.

“Ý nghĩa của 10 bông là: Em thật hoàn mỹ. 7 bông là: Chúc anh may mắn. Tôi hoàn mỹ, anh may mắn, có thể nói là cả làng đều vui.”

“Tôi muốn hoàn mỹ.”

“Đừng có ngốc.” Cô ấy cười nói, “Giáng sinh vui vẻ.”

Chúng tôi dọn dẹp sân xướng xong, trời đã mờ sáng.

Hôm sau đến phòng nghiên cứu, mọi người đều đang bàn tán những điều tâm đắc đêm Giáng sinh.

Khi mọi người hỏi tôi đón Giáng sinh như thế nào, tôi đều trả lời:

“Nướng thịt.”

Một tuần sau, Martini tiên sinh đột nhiên đến thăm.

Tôi để anh ta vào p