đi, nếu không bọn họ nhất định sẽ ăn ngủ không yên”
Nhâm Niệm suy nghĩ hồi lâu đồng ý trở về biệt thự Chu gia
Chỉ là Nhâm Niệm thật không ngờ, lần này trở về, Nghê Vân và Chu Trị An cũng không đồng ý cho cô rời khỏi. Đầu tiên, bọn họ khéo léo hỏi cô, đêm đó cô và Chu Gia Trạch có xảy ra quan hệ gì hay không? Cô rất khẳng định lắc đầu, rõ ràng bọn họ thoải mái hơn nhiều, lúc này mới quyết định nhân cô làm con gái nuôi. Nghê Vân luôn nghĩ về chuyện năm đó của Nhâm Niệm, năm đó cha mẹ cô xảy ra chuyện không may, bọn họ cũng đang vội trong lúc nhất thời không có chú ý đến chuyện của cô, sau đó bọn họ cũng cảm thấy áy náy, cô bị người khác dắt đi, điều này làm cho bọn họ rất lo lắng, bây giờ cô đã trở về tốt nhất nên ở lại, cũng có thể ở bên cạnh bà nội nhiều hơn
Chu Trị An cũng khuyên bảo cô, cô ở chung với cô nhỏ của mình cũng mang đến cho cô ấy không ít phiền phức, công việc của cô ở bên kia cũng không tốt không thể trợ cấp cho người trong nhà, nhưng ở chỗ này, bọn họ có thể sắp xếp cho cô một công việc tốt, thậm chí nhờ quan hệ của Chu gia cô có thể tìm được một người chồng tốt
Không phải bọn họ thương hại cô, cho nên phần quyết định vẫn dành lại cho co, đồng thời muốn cô nắm bắt thời cơ. Nếu như Nhâm Niệm 19 tuổi cô nhất định sẽ từ chối, khi đó cô nhất định sẽ không đồng ý ăn nhờ ở đậu, nhưng bây giờ dù sao Nhâm Niệm cũng đã khác rồi. Nếu bây giờ trở lại chỗ của cô nhỏ sẽ làm cho dượng càm thêm xem thường, đồng thời tiền lương của cô cũng không thừa bao nhiêu, quay lại cũng chỉ là gánh nặng cho nên cô lựa chọn ở lại
Chu gia cảm thấy rất vui vẻ khi cô lựa chọn ở lại, ngay cả con gái út cũng gọi điện về chúc mừng bọn họ có thêm con gái vì Nhâm Niệm với Chu Gia Dao quan hệ cũng không tệ lắm.
Chỉ là khi Chu gia chúc mừng cô, Chu Gia Trạch vẫn chưa trở về.
Rất nhiều khi Nhâm Niệm cảm thấy dường như mình đang nằm mơ, cuối cùng cô lại trở về nơi này, hơn nữa còn tính đến chuyện ở lại lâu dài. Cô gọi điện cho cô nhỏ, cô bảo đây có lẽ là lựa chọn tốt nhất, đều tốt cho tất cả mọi người và hy vọng người của Chu gia có thể đối xử tốt với cô
Ngày Chủ nhật, Chu Gia Dực hẹn Nhâm Niệm đi ăn cơm, nhân tiện giới thiệu vợ của anh là Hàn Giai Giai cho cô làm quen. Lần trước trong nhà tổ chức liên hoan, Hàn Giai Giai trở về nhà mẹ nên vắng mặt. Bây giờ, Chu Gia Dực chọn thời gian thích hợp để các cô gặp mặt nhau
Đám cưới của Chu Gia Dực và Hàn Giai Giai là danh phù kỳ thực, hai gia đình đều môn đăng hộ đối với nhau, nhưng bọn họ chỉ ngụy trang nhà giàu vậy thôi nhưng vẫn có thể tự do yêu đương, sau khi kết hôn Chu Gia Dực và vợ chuyển ra ngoài, thứ nhất là vì muốn có thế giới riêng của 2 người, thứ hai là vợ của anh không có thói quen sống với người già vì sẽ cảm thấy bản thân không có tự do, hơn nữa ở cùng nhau sẽ cảm thấy rất bất tiện
Nhâm Niệm tới chỗ Chu Gia Dực đã đặt trước để ngồi đợi, mấy ngày nay cô vẫn luôn ở biệt thự Chu gia, có lẽ vì cảm thấy mắc nợ cô, bọn họ đều đối xử với cô rất tốt nhưng ngược lại càng làm cô cảm thấy không biết phải làm sao. Cô muốn nói họ không hề thiếu nợ cô, cô rời khỏi lâu như vậy, nếu nói cô đã học được điều gì thì chính là học được cách cảm ơn và đừng nghĩ người ta đối xử với mình không tốt. Nếu có người đối tốt với bạn thì nên học cách biết ơn, nếu như người khác đối với bạn không tốt cũng không nên oán hận, vì không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với người nào đó
Bây giờ, ngay cả một tấm bằng đại học cô cũng không có, nhưng lại có được một công việc tốt, cô biết tất cả đều nhờ Chu gia.
Cô ngơ ngác ngồi xuống, thời gian hẹn đã đến rồi nhưng vẫn chưa thấy Chu Gia Dực và Hàn Giai Giai xuất hiện
Cô uống một ly nước trái cây, bất chợt nhìn xung quanh nhà hàng, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở một góc nào đấy. Quả nhiên là Chu Gia Trạch và Thẩm Tâm Dịch, không thể bắt mình không có một chút cảm giác, chẳng qua là bây giờ cô học được cách tiếp nhận sự thật, đồng thời cũng bắt đầu biết cách tự kiềm chế tình cảm trong lòng
Từ lúc cô vào Chu gia cũng không nhìn thấy Chu Gia Trạch lần nào, có đôi khi bà nội Chu sẽ nhắc đến anh, nói anh là thằng tiểu tử không có lương tâm, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi về, Nhâm Niệm lúc nào cũng an ủi bà, bảo rằng có lẽ chắc công việc của anh nhiều quá
Chu Gia Trạch lớn hơn cô 3 tuổi, năm cô học lớp 11 thì anh đã là sinh viên đại học năm 2 rồi. Cô còn nhớ lúc cô sắp tốt nghiệp cấp 3 đã mặt dày hỏi thăm tình hình chiêu sinh của đại học anh, chuyên ngành nào sẽ tốt hơn. Khi đó cô viện đủ mọi cớ, chỉ muốn có cơ hội gặp mặt anh vài lần chỉ để có thể nói thêm vài câu, sau này cô cố gắng học nhưng kết cuộc cũng không thi đỗ vào trường đại học của anh. Lại cũng chính năm đó cô biết được thì ra anh đã có bạn gái trong trường rồi
Có một khoảng thời gian cô luôn suy nghĩ, có phải ngay từ đầu cô đã để mình quá nhỏ bé, quá lu mờ và nhút nhát để có thể được đứng bên cạnh anh, vì thế đã định trước cô chỉ có thể cô đơn nhìn anh đạt được hạnh phúc như thế nào. Mỗi khi cô muốn hỏi anh vài vấn đề không hiểu thì đều năm lần bảy lượt chuẩn bị tâm lý thật kĩ