chính chính trở lại tổ quốc, chú cũng không cần phải lao tâm khổ tứ như vậy.”
Tạp Trát Nhân cười lạnh: “Em có thể khẳng định là chính phủ lâm thời sẽ không bao giờ đáp ứng điều kiện của chúng ta đâu. Sinh mệnh của các con tin trong mắt chúng chẳng qua là cỏ dại mà thôi, cho dù chính phủ Trung Quốc có ra mặt tạo áp lực thì chính phủ cũng sẽ mặc kệ. Bởi chúng hiểu rõ chính phủ Trung Quốc không bao giờ vì cái chết của một người công dân mà trở mặt với họ, nói thật về điểm này chúng chả khác gì chúng ta cả, không bao giờ để ý tính mệnh của con tin. Em chỉ muốn cho Khả Khả một cơ hội sống, giống như việc cô ấy cho em cơ hội sống lần nữa.”
Trát Phi tuy rằng không có cùng quan điểm với Tạp Trát Nhân về vấn đề con tin nên vẫn ôm hy vọng mỏng manh, nhưng nghe em trai phân tích logic như vậy, hắn biết tứ đệ của hắn cũng khó có cơ hội sống sót trở về.
Trát Phi trầm mặc không nói gì nhưng trong lòng cực kỳ mâu thuẫn. Rất lâu sau hắn mới đi đến quyết định, nếu thực không thể cứu vớt sinh mệnh của tứ đệ thì phải cố quý trọng tính mạng của cậu em út này.
Trát Phi tâm tình rất khổ sở, hắn quên mất đang đứng ở nhà ăn, nơi có rất nhiều người qua lại mà quay ra xoa xoa Tạp Trát Nhân mà nói: “Chú cứ theo ý mình mà làm, về phía ba, anh sẽ nói giúp, chỉ hy vọng chú sẽ thấy thoải mái hơn khi sống trong gia tộc.”
Tạp Trát Nhân hiểu được ý của Trát Phi ngay lập tức, lần đầu tiên trong đời hắn không cự tuyệt sự thân mật gần gũi của anh trai tại nơi đông người. Những lời Trát Phi nói là thật, dù sao bọn họ cũng là anh em ruột, ngoài cha mẹ ra thì họ là những người thân duy nhất của hắn. Kể cả là tứ ca ủa hắn, dù từ nhỏ tới lớn cả hai không hề yêu quý gì nhau , thậm chí là chán ghét nhưng trong giây phút sinh ly tử biệt thế này hắn còn so đo hơn kém làm gì đâu?
Tạp Trát Nhân cầm lấy tay anh trai, cố gắng kiềm chế xúc động và nói 1 cách kiên định: “Em sẽ cố gắng hết sức cứu tứ ca, chỉ cần điều tra được anh ấy bị nhốt ở đâu, em sẽ nhất định đi cứu anh ấy. Dù việc trao đổi con tin bị thất bại chúng ta vẫn có thể tìm cách khác.
Trát Phi nhẹ nhàng gật đầu , vờ như đồng ý, nhưng trong lòng hắn hạ quyết tâm không bao giờ để cho Tạp Trát Nhân phải lần nữa rơi vào vòng nguy hiểm.
Việc ám sát Tổng tư lệnh vừa rồi cũng đã đủ đả thảo kinh xà, chính phủ lâm thời hiện tăng cường phòng vệ, Tạp Trát Nhân muốn đá úp bất ngờ đi chăng nữa thì cơ hội thành công cũng rất nhỏ. Hắn không thể nhìn em trai út đã không cứu nổi Tứ đệ thì chớ lại òn bị mất mạng không chừng, Tạp Trát Nhân là hy vọng của cả tương lai gia tộc này nên hắn không thể mạo hiểm với tính mạng của Tạp Trát Nhân được.
Khả Hoan không muốn ăn sáng mặc dù thức ăn ở đây ngon hơn ở bệnh viện nhiều, trong lòng cô khẽ thở dài, đúng là ở quốc gia này chỉ có người dân là chịu nhiều cực khổ nhất. Đợi bàn ăn được dọn đi, Khả Hoan dựa vào tường ngẩn người suy nghĩ, từ khi tới đây việc duy nhất cô có thể làm chỉ là ngồi suy ngẫm.
Phỉ Nhĩ và Đạt La bước vào, đập vào mắt họ chính là hình ảnh Khả Hoan hơi nghển cổ, mắt nhắm lại trông như đang dưỡng thần, hai người đều giật mình, không ngờ rằng Thiếu tá sai hai người bọn họ đến đón người lại chính là cô bác sỹ đã giúp họ hôm trước. Phỉ Nhĩ và Đạt La đồng thời dùng tiếng Pháp nói với Khả Khả: “Đi theo chúng tôi.”
Khả Hoan mở to mắt, quả đúng như cô dự đoán, ba tên sát thủ chưa tên nào bị bắt cả. Nghĩ đến đây khiến cô ngây ngốc một lúc, sau rồi lạnh lùng hỏi: “Đi đâu?”
Nếu bảo cô đi gặp tên đao phủ kia thì cô thà đập đầu vào tường chết tại đây luôn cho xong. “Thiếu tá muốn nói chuyện với cô, sau đó sẽ thả cô đi.” Chúng sẽ thả mình sao? Khả Hoan nhìn chằm chằm vào Phỉ Nhĩ và Đạt La, cơ hồ nghĩ mình nghe nhầm.
Phỉ Nhĩ lặp lại lần nữa để cho cô nghe rõ. Điều này không hỉ làm cho Khả Hoan kinh ngạc mà đến cả 3 cô hộ sỹ trong phòng giam đều há hốc mồm, nhìn Khả Hoan đi theo Phỉ Nhĩ rời nhà giam họ đều như lao ra song sắt, với theo nói:
“Khả Khả, cho chúng tôi đi với, xin cô cho chúng tôi đi với, xin cô đấy, Khả Khả…..”
Khat Hoan dừng chân, quay đầu lại cầm tay họ nói: “ Tôi sẽ không bao giờ đi 1 mình, có đi tất cả chúng ta cùng đi.”
Tạp Trát Nhân vẫn ngồi yên tại bàn thẩm vấn ngày hôm qua, nhìn thấy Khả Hoan bước vào hắn vẫy tay ý bảo cô ngồi xuống. Khả Hoan lạnh lùng nhìn hắn, miễn cưỡng ngồi xuống theo ý hắn.
Bài học hôm trước cô vẫn nhớ rõ, cũng không muốn bị nếm lại cảm giác bị thương tổn, Tạp Trát Nhân ôn hòa nói: “Cám ơn cô cứu tôi lần trước, tôi cũng không muốn cô bị cuốn vào cuộc chiến này, chỉ cần cô đáp ứng điều kiện tôi đưa ra, tôi sẽ cho người đưa cô trở về.”
Khả Hoan không nói gì nhưng trên mặt có thể đọc được hết ý nghĩ của cô, Tạp Trát Nhân biết cô đang rất khao khát tự do. Hắn đưa cho cô tờ giấy và nói: “Đây là điều kiện của chúng tôi, cô bắt buộc phải tuân thủ một cách nghiêm túc.”
Khả Hoan cầm lấy tờ giấy , đọc kỹ từng chữ tiếng anh được viết rất ngay ngắn gọn gàng, tuy nhiên nội dung bên trong làm cô cực kỳ tức giận, cô ném giấy lên bàn kiên quyết lắc đầu: “Không thể được, dù tôi không nói gì đi nữa thì ba