Ring ring
Không Nhận Người Tình Cũ

Không Nhận Người Tình Cũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324122

Bình chọn: 9.5.00/10/412 lượt.

rãi đến gần cô, "Nếu không phải qua Ngữ Yến biết được em đi Anh quốc giải sầu, anh thật sự sẽ nổi điên!"

"Anh không đi tìm em, không phải như vậy là đồng ý chia tay sao?" Thấy anh tiến tới gần, Đào Khuynh hốt hoảng lui về phía sau.

"Anh đi tìm em... em sẽ thay đổi sao? Cho dù anh hỏi thế nào, em cũng không chịu nói nguyên nhân chia tay, em muốn anh tiếp nhận thế nào?" Ban đầu cô đột nhiên nói chia tay, không cho anh cơ hội hỏi rõ ràng liền tự tiện rời đi, quả thật muốn ép điên anh. "Em muốn tạm thời tách ra, vậy anh theo ý em . . . Giờ một năm đã là cực hạn chịu đựng của anh, nếu em không trở lại, anh sẽ đi tìm em."

Nếu anh cố ý muốn cô, cho dù cô chạy trốn tới chân trời góc biển cũng vô ích, nhưng anh nhịn được.

Ở cùng nhau trong tình trạng kích động, anh ép hỏi thế nào cũng uổng công, cái anh muốn là chân tướng, không muốn cô vì trốn tránh mà cố gắng nặn ra lời nói dối, vì vậy anh lựa chọn chờ đợi cô trở lại.

Anh cho một năm này để cho cô suy nghĩ rõ ràng, tuyệt đối không tiếp nhận việc cô quyết định chia tay!

"Anh biết tôi sẽ không thay đổi, hôm nay tới tìm tôi, chẳng lẽ có chuyện gì khác?" Đào Khuynh cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh, hô hấp trở nên dồn dập.

"Anh làm sai chuyện gì? Ít nhất em cũng phải cho anh một lý do có thể tin tưởng được chứ." Hạ Lâm Đế di chuyển tới gần cô.

Đào Khuynh lui về sau một bước, khó khăn mở miệng, "Anh không làm gì sai, chính là tôi không có cảm giác nữa, lý do như vậy còn cần tôi nói bao nhiêu lần nữa?" Không thể sợ, không thể mềm lòng, thái độ của cô phải kiên định!

"Đúng vậy a, không có cảm giác làm sao có thể thay đổi được, nếu là thật, anh cũng không bức ép em phải ở bên cạnh anh." Hạ Lâm Đế cầm lấy cổ tay cô kéo cô vào lòng ôm lấy. "Tiểu Khuynh à, chúng ta yêu nhau hơn ba năm, anh sao lại không hiểu em?"

"Buông tôi ra!" Đào Khuynh bị anh ôm chặt lấy, khi đôi tay đụng phải lồng ngực của anh, xúc cảm ấm áp làm tay chân cô luống cuống.

"Nếu không có cảm giác với anh, tại sao khi thấy anh xuất hiện lại nóng nảy lo lắng như vậy?" Anh nhìn vẻ mặt hốt hoảng của cô, một tay vuốt ve gò má mềm mại của cô. "Em vẫn còn yêu anh."

"Tôi không có!" Đào Khuynh cất cao giọng, ra sức giãy khỏi lồng ngực anh.

Sự bướng bỉnh của cô làm anh bực tức, trực tiếp đè cô lên vách tường, bàn tay nắm lấy cằm của cô. "Có bản lĩnh thì nhìn vào mắt anh nói lại lần nữa."

Thân thể anh tiếp cận quá gần, Đào Khuynh ngừng thở, thân thể khẽ run, giống như có thể nghe rõ tiếng tim đập mãnh liệt.

"Tôi... Tôi. . ." Cặp mắt đen thâm thúy của anh dường như có thể nhìn thấu cô, cô căn bản không cách nào nói ra khỏi miệng. "Hạ Lâm Đế, chúng ta đã chia tay, không phải đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay sao?"

"Đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay? Nói ra thật nhẹ nhõm." Anh nâng môi lên cười chua chát, ở bên tai cô than nhẹ, "Anh tuyệt không nghĩ thả em ra."

Sự chấp nhất của anh khiến Đào Khuynh đau lòng, không đành lòng nhắm mắt lại.

"Tôi thật sự không còn cảm giác với anh."

Vì sao phải bức bách cô một lần lại một lần nói ra những lời đả thương người? Mỗi lần nói ra, lòng của cô liền đau!

"Xem ra em không có đem lời của anh nghe vào tai." Hạ Lâm Đế thì thầm, đột ngột che lại đôi môi kiều diễm ướt át của cô. Hạ Lâm Đế quá hấp dẫn, quá mê người, Đào Khuynh biết rõ không nên phóng túng, nhưng không đẩy được anh ra.

Một cái hôn không đủ, bọn họ muốn nhiều hơn!

Đào Khuynh bị anh hôn đầu óc choáng váng, không biết được mình như thế nào đi theo anh về chỗ ở của anh, vừa vào cửa liền bị anh mang đi phòng ngủ.

"Hạ Lâm Đế, chờ một chút . . . " Cô hai tay đẩy lồng ngực anh, ý đồ chống cự.

"Không chờ được." Hạ Lâm Đế đẩy cô ngã xuống giường, đôi mắt đen nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô. Một dòng khí nóng chui vào trong cơ thể, anh biết rõ đó là dục vọng anh muốn cô.

"Không thể như vậy, em không. . . . . . Ưmh. . . . . ." Cô lời còn chưa dứt, thân thể cường tráng của anh liền đè lên, tiếp lấy môi chặn lại miệng của cô.

Đáng ghét! Lần nào cũng là một chiêu này, làm cô không có biện pháp cự tuyệt. Đào Khuynh mắt hạnh trợn tròn, dùng tay đánh vào lồng ngực của anh.

"Là em cam tâm tình nguyện theo anh về nhà, anh không ép buộc em." Hạ Lâm Đế rời khỏi môi cô, bàn tay vuốt ve gò má mềm mại, khẽ cười.

Đào Khuynh ảo não, "Em sai lầm rồi, buông em ra." Độ ấm trên thân thể anh mê người như vậy, cô bất tri bất giác bị hấp dẫn, mới theo anh, bây giờ hối đã muộn rồi!

"Một câu sai lầm rồi liền muốn anh bỏ qua cho em? Anh nên nghe lời em thả em đi sao?" Anh nheo đôi mắt đen, bàn tay nắm lấy cằm của cô, ép buộc cô nhìn anh. "Anh thật lòng chỉ muốn một đáp án, tại sao em trốn tránh trả lời?"

Lúc ấy cứ như vậy thả cô đi, đổi lấy là cái gì? Một câu chia tay không có lý do minh bạch và cả một năm dài nhung nhớ!

Vì để cho cô tỉnh táo lại, anh cố nén đau lòng để cho cô rời đi, nhưng cô đến tột cùng muốn anh đợi bao lâu? Anh đã không cách nào nhẫn nại nữa!

Khi cô kiên quyết rời đi thì có nghĩ tới cảm nhận của anh sao? Cái cảm giác đó, bị người tùy ý rời bỏ, thật vô cùng khó chịu.

Anh đã nghĩ tiêu sái