i biểu cảm nào. Không ai sai cả, nếu trước đây trong lòng vẫn còn chút vấn vương hoài niệm, thì giờ phút này tất cả đều đã tan biến hết, không yêu cũng không hận, tim cô đã nguội lạnh rồi, hoàn toàn nguội lạnh.
“Nếu cô muốn khóc, tôi sẽ không để ý đâu.”
“Tôi không có lí do gì để khóc.”
“Giải phóng tâm trạng sẽ thấy thoải mái hơn. Ở đây cũng không có ai… …”
Anh tưởng cô sẽ xấu hổ, ha, nếu xấu hổ một lần có thể khiến tim bớt đau một chút, cô bằng lòng, đáng tiếc đó chỉ là việc làm vô ích.
Nhẹ giọng nói địa chỉ nhà mình, “Phiền anh đưa tôi về nhà.” Cô không muốn nói thêm lời nào nữa.
Anh nhìn sang cô, khởi động xe, chầm chậm chạy về phía trước. Trời quả thật đã đổ tuyết, bên ngoài cửa xe từng bông từng bông tuyết bay lượn quay cuồng dưới ánh đèn xe, đây là trận tuyết đầu tiên ở Bắc Kinh trong năm nay, tới thật là đúng lúc.
“Cô Diệp, tôi kể câu chuyện cũ của tôi cho cô nghe nhé!” Trọng Khải khẽ nói, hai mắt vẫn nhìn về phía trước.
“Uh!” Diệp Tiểu Du không hiếu kì, đáp đại một tiếng.
“Nói ra có thể cô không tin, tôi là GAY. Không cần kinh ngạc, đây là chuyện rất bình thường ở nước ngoài. Thật ra trước đây tôi không phải như vậy, nhưng hồi học cấp 3, tôi gặp được một người, đó là bạn học của tôi. Cậu ấy là người khơi mào trước, tình yêu điên cuồng của cậu ấy giống như từng đợt từng đợt thủy triều ồ ạt nhấn chìm tôi. Tôi từng kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn bị cậu ấy làm rung động. Tôi cam tâm tình nguyện yêu cậu ấy. Chúng tôi ở bên nhau được 10 năm, nhưng năm ngoái cậu ấy bỗng nhiên nói với tôi, cậu ấy phát hiện mình có thể yêu được người khác giới. Cậu ấy muốn sinh con đẻ cái, muốn có một gia đình bình thường, cậu ấy muốn quay đầu.” Trọng Khải nói đến đây thì dừng xe lại, châm một điếu thuốc, để khói thuốc che đi gương mặt mình, “Còn tôi vẫn ở lại trên con đường không có lối về đó, càng đi càng xa. Tôi không hận cậu ấy, mỗi một người đều có quyền yêu hoặc không yêu người khác. Tôi từng chán nản, từng suy sụp, nhưng sau đó cũng bình tĩnh trở lại. Tôi quyết định tới Trung Quốc, chuyên tâm công tác. Cô Diệp, tình yêu rất đẹp, nhưng không phải là tất cả trong cuộc đời.”
“Nhưng sau này anh đã không thể cười được nữa, có phải không?” Diệp Tiểu Du thấp giọng nói.
“Phải, từ lúc đó trở đi, tôi chưa từng vui vẻ. Thật lòng yêu một người, cả đời chỉ có thể có một lần, sau này dù có gặp được ai đi nữa, cũng sẽ không có lại được thứ tình cảm mãnh liệt đó.” Trên khuôn mặt tuấn tú của anh thoáng hiện lên một chút đau đớn.
“Chúng ta đều là những người đáng thương.” Cô thì thầm.
Anh dập thuốc, nhìn sang cô, “Không có người yêu không đáng thương, kẻ không biết yêu thương người khác mới là thứ sâu bọ đáng thương.”
Có lẽ bởi vì anh là GAY, là người đồng bệnh tương lân, nên cô dẹp bỏ mọi phòng bị trong lòng, tất cả những ấm ức trước đây cứ như vậy mà tuôn trào. Trọng Khải vẫn nhìn thẳng về phía trước, không có ý định cho xe chạy.
Cô đang rấm rức khóc.
“Đừng cố nén làm gì.” Giọng nói của anh không ấm áp, nhưng lại khiến người ta cảm động, anh đưa tay kéo nhẹ, cô ngã nhoài vào lòng anh, tựa đầu vào ngực anh mà khóc, anh không thay đổi tư thế, dịu dàng ôm lấy cô, đầu đặt nhẹ trên vai cô, giống như hai chú chim nhỏ dựa sát vào nhau cùng chống chọi giá rét.
Một hồi lâu sau, cô mới ngừng khóc, hai mắt sưng đỏ, ngại ngùng cười gượng, “Xin lỗi, làm ướt áo anh rồi.”
Anh lắc đầu, “Không sao, ít nhất thì trong hai chúng ta vẫn còn một người có thể cười, rất tốt!” Anh vuốt ve gương mặt cô, “Tôi rất ao ước mình có thể cười.”
“Trọng Khải,” Diệp Tiểu Du bỗng nhiên quên đi nỗi đau của bản thân, xót xa nói, “Chúng ta làm bạn, được không?”
“Cô không để ý tôi là GAY sao?” Anh tự ti nói.
“GAY cũng là người mà, chẳng qua người họ yêu là những người cùng giới mà thôi, thật lòng yêu một người thì không có lỗi, em đánh giá cao lòng chân thành và sự ưu tú của anh. Sau này, đừng nói em cười ngu ngơ nữa là được, em sẽ là một người bạn tốt.”
Diệp Tiểu Du nghiêm túc nói. Anh phơi bày nỗi đau cũ trước mặt cô, chỉ vì muốn cô hiểu rõ tất cả mọi việc đều sẽ qua đi, cô có lí do gì để từ chối một người bạn như vậy?
“Em tên Tiểu Du, chữ du trong cây du, một loại cây rất phổ biến, ở những vùng thôn quê đâu đâu cũng có thể gặp.” Cô đưa tay về phía anh.
Anh nhẹ nhàng bắt lấy tay cô, ánh mắt xanh lam như đại dương khẽ xao động tỏ vẻ hân hạnh, “Trọng Khải!”
Hai người mặt đối mặt nhìn thẳng vào nhau, anh cúi người hôn lên trán cô, “Đêm hôm nay, đối với em là bất hạnh, nhưng đối với anh mà nói, lại là một loại may mắn, ở Trung Quốc này, anh đã có được một người bạn tâm giao.”
“Em rất sẵn lòng.” Có một người bạn cao to vạm vỡ, lại không cần phải để ý tới sự khác biệt về giới tính, không phải lo lắng bất cứ điều gì, Diệp Tiểu Du cảm thấy hài lòng, huống chi trí tuệ của anh cũng khiến cô rất ngưỡng mộ.
Chỉ có điều cô không ngờ, phương thức kết bạn này để lại nhiều dư vị đến như vậy. Nói như thế nào, cũng là rất đau rất đau.
Thôi thì, kiếp này đã vậy
Tất cả ngóng trông và khát vọng không thể giải bày
Chỉ đành kết tinh thành hạt giốn