cơ mật.
Người hầu này mặc dù cái đầu nhỏ, nhưng địa vị của cô ấy chắc chắn không thể tầm thường.
Cũng chính bởi vì cái dạng này, trong lòng mọi người rõ ràng, trên miệng cũng luôn có cơ hội là tán thưởng.
" Chào phu nhân tổng giám đốc !" Hai hàng dài chừng hai trăm người xếp
hàng đứng, thanh âm đều nhịp, hành động cũng đều nhịp cúi người chào.
Trận chiến này làm Doãn Thần Lam sợ tới mức nhảy đến sau lưng Mục Thiên Dương đứng.
"Anh. . . . . . Bọn họ đang kêu người nào vậy?"
"Em đấy!" Mục Thiên Dương hài lòng cười.
"Em?" Doãn Thần Lam không thể tin được, dùng ngón tay chỉ vào mình, hỏi một lần nữa: "Em?"
Một đường đi tới, trên mặt của mỗi người đầy nụ cười nhìn Doãn Thần Lam, hướng cô chào hỏi.
" Phu nhân, buổi sáng tốt lành”.
"Tổng giám đốc phu nhân, hôm nay khí sắc thật tốt."
"Tổng giám đốc phu nhân, dung quang toả sáng”.
Lúc này trong lòng Doãn Thần Lam chỉ có một ý niệm --
Cô sắp nổi điên.
Cô núp ở sau lưng Mục Thiên Dương, len lén nói với hắn: "Anh có thể bảo họ đừng gọi em như vậy nữa, em rất không quen, mặc dù bọn họ đều là người
tốt. . . ."
"Có thể!" Mục Thiên Dương nghịch ngợm cười, tùy theo dừng bước lại.
Theo sát ở phía sau, Doãn Thần Lam thiếu chút nữa đụng vào rồi.
"Tại sao dừng lại cũng không nói một tiếng?" Cô lầm bầm nói.
Mục Thiên Dương dừng ngay chính giữa đại sảnh "Babel", bộ dạng muốn tuyên
bố gì đó, mọi người vốn đang ăn sáng, nói điện thoại, làm chuyện riêng
thấy thế lập tức ngừng lại, vội vàng vây quanh.
Mục Thiên Dương
vang giọng, nói: "Tôi cùng Doãn tiểu thư đây, tháng sau chuẩn bị kết
hôn, đến lúc đó cô ấy mới chính thức là phu nhân tổng giám đốc, cho nên
mọi người bây giờ khoan hãy hù dọa cô ấy!"
Kết. . . . . . Kết hôn?
Nghe vậy, Doãn Thần Lam trừng lớn mắt.
"Em cùng anh kết hôn?" Doãn Thần Lam có loại cảm giác sấm sét giữa trời quang .
"Đúng vậy!" Mục Thiên Dương trả lời tự nhiên .
"Anh cầu hôn em rồi sao?" Doãn Thần Lam không hiểu ra sao: "Em không có ấn tượng!"
"Anh đang cầu hôn!" Mục Thiên Dương nói.
Cái gì? ! Trực tiếp nói cho mọi người anh muốn lấy cô làm vợ, điều nay coi như là cầu hôn hả ?
Không đúng không đúng, trong phim truyền hình dài tập không phải cầu hôn như
thế, nên khiêm tốn một chút, lãng mạn một chút. Mặc dù cô ngốc, nhưng
cũng không thể tùy tiện bị đe dọa chứ?
Cô thừa nhận trong quá khứ cô yêu đương có chút qua quýt, nhưng đây là kết hôn!
Phải thật cẩn trọng nha!
Còn chưa kịp nghĩ nói thế nào tiếp đó, thì Mục Thiên Dương đã rất "Chủ động" đem nhẫn kim cương tới.
"Đây là bảo vật từ Italy, Heart of lovers- trái tim tình nhân." Mục Thiên
Dương vừa nói vừa đeo nhẫn lên tay cô."Mẹ anh, còn mang về từ Pháp một
bộ váy lụa trắng tự tay nhà thiết kế may.”
Mục Thiên Dương đơn giản ngắn gọn nói mấy câu xong, giao toàn bộ cho Thần Lam..
Chiếc nhẫn kim cương sáng óng ánh làm cô cực kỳ chói mắt, Doãn Thần Lam kinh
ngạc nhìn chằm chằm, cố gắng tiêu hóa tất cả những việc tai vừa nghe,
mắt vừa thấy, cảm thấy có chỗ nào đó rất quái lạ, nhưng lại bị sự ngọt
ngào làm đầu óc choáng váng.
Cuối cùng, cô chỉ có thể đỏ mặt nhìn anh.
"Chúc mừng phu nhân Tổng giám đốc!" Lúc này, mọi người đều cùng kêu vang cả đại sảnh "phu nhân Tổng giám đốc" .
Cô đang nằm mơ sao?
Cô không phải kẻ đáng thương luôn thất bại trong tình trường sao?
Không được, cô cần phải gọi điện thoại cho Lô Giai Giai cô gái độc miệng, nếu như cô ấy tán thành thì cô mới có thể tin tưởng.
Không thể để cho đàn ông lừa gạt tiếp!
"Em. . . . . . Em đi rửa tay!"
Doãn Thần Lam vội vã giao phó, sau đó chuồn mất.
Mọi người một hồi kinh ngạc.
Mục Thiên Dương đối với hành động "bỏ của chạy lấy người" này của Doãn Thần Lam, hiển nhiên đã thành thói quen, chỉ mỉm cười nhìn bóng lưng cô chạy đi, cảm thấy vừa đáng yêu vừa buồn cười.
Mặc dù thần kinh cô luôn tiêu hóa chậm, phản ứng ngốc, nhưng mà, hắn thích.
Trong phòng rửa tay --
"Tớ xem tạp chí. lá cải nói về Mục Thiên Dương, coi như bị lừa cũng đáng giá!"
"Giai Giai!" Doãn Thần Lam kháng nghị."Tớ rất nghiêm túc cùng cậu thảo luận, xin cậu cho tớ một vài ý kiến có tính tích cực đi!"
"Gần đây cách nhìn của tớ có sự thay đổi, " Lô Giai Giai - cố vấn tình yêu
nói: "Cậu chỉ có thể tin tưởng chính mình. Tớ không thể nói cái gì."
"Tại sao?"
"Bởi vì tớ đang cùng giám sát địch qua lại." Lô Giai Giai ngọt ngào nói với
Doãn Thần Lam: " Hiện tại tớ tin tưởng vào tình yêu của bản thân tương
đối nhiều."
Tin tưởng mình. . . . . . Đây là cái luận điểm gì? Cô nghe không hiểu.
Đi ra khỏi phòng rửa tay, cô đang suy nghĩ chuyện "Tin tưởng mình", đang thất thần nên đụng vào người khác.
"Thật xin lỗi!" Theo thói quen cô nói xin lỗi trước.
"Doãn Thần Lam . . . . ."
Là Cô Giai Thành.
Doãn Thần Lam nhận ra thanh âm này đột nhiên cô ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt tuấn tú như cũ của Cô Giai Thành đập vào đáy mắt.
Tin tưởng mình --
Nhớ tới lời Giai Giai vừa nói, Doãn Thần Lam quay đầu đi.
"Doãn Thần Lam, em đừng như vậy, nghe anh nói được không?"
Cô đang vội, nhưng Trình Giảo Kim lại cố tình xuất hiện cản trở.
Bởi vì Mục Thiên Dương
