p - Michel ở ngoài, ánh mắt mọi người đều chuyển
đến phía cô.
Doãn Thần Lam phát hiện sự việc không ổn, mặt đỏ lên, vội vàng ngoan ngoãn ngồi trở lại vị trí .
"Tôi là Doãn Thần Lam đại diện cho Á Tấn, nghề nghiệp cũng có danh tiếng, không phải là Gà!" Cô không cam lòng tự lẩm bẩm.
Trận xôn xao này, Cô Giai Thành cùng Michel ở xa, cũng chú ý tới.
Ánh mắt hai người không ngừng nhìn về phía Doãn Thần Lam.
"Cô ấy hình như. . . . . ." Cô Giai Thành cảm thấy là Doãn Thần Lam, nhưng
lại không xác định."Hình như là. . . . . ." Hắn ngay cả "Doãn Thần Lam"
ba chữ này cũng không dám ở trước mặt Michel nhắc tới.
Mà Michel đương nhiên cũng biết Cô Giai Thành chỉ ai.
"Cô gái kia có thể đã té xỉu ở lầu thứ năm mươi trên cầu thang thoát hiểm, không phải là cô ấy." Michel mặt không đổi sắc nói.
Thật vất vả chịu đựng hết năm mươi phút mở màn, tiếp đến là tiệc ăn mừng.
Mục Thiên Dương vẫn không xuất hiện, vì vậy Doãn Thần Lam theo đám người tiến vào một đại sảnh khác.
"Thức ăn!"
Vừa nhìn thấy một hàng rượu cùng đồ ăn nóng, bánh ngọt, bụng đói kêu vang, Doãn Thần Lam lập tức hưng phấn đi về phía trước.
Cuối cùng cô cũng không chết đói.
Vì vậy cô bắt đầu trái một tay phải một tay, như bên cạnh một người cũng không có bắt đầu ăn từng miếng lớn thức ăn ngon .
Khi cô ước chừng bụng no năm phần, vừa ngẩng đầu lên, phát hiện có một đôi ánh mắt sắc bén đang trừng cô.
Lập tức, thức ăn trong miệng cô nuốt không được, nhả ra cũng không xong.
"Tôi đã nói rồi, tại sao bữa tiệc hôm nay lại có người đột ngột xuất hiện?"
Michel không nghĩ tới, Doãn Thần Lam chẳng những không có té xỉu trên
bậc thang, còn có một bộ dạng xinh đẹp xuất hiện trong sự kiện hàng năm, thật tức điên.
Mà Cô Giai Thành bên cạnh cô, vẻ mặt lần lượt thay đổi lúc phức tạp lúc lại như cao hứng, hay như mất hứng, quái dị cực kỳ.
"Cô vào bằng cách nào?" Michel vươn tay kéo y phục của cô: "Còn nữa, bộ
quần áo này trên người cô vì sao có? Oa, còn là tơ lụa cao cấp. Cô nhất
định phải chết!"
Doãn Thần Lam vì bảo vệ y phục của thần tượng, vội vàng nuốt thức ăn, giải thích: "Là của Diệp Cẩm Hoa ."
Michel vừa nghe, mắt trừng lớn.
"Cô đã. . . . . . Trộm y phục của Diệp Cẩm Hoa ? !"
"Tôi không trộm!"
Ăn cắp, đây chính là một chuyện khủng khiếp! Cô Giai Thành ở bên, cảm thấy hắn không thể giữ trầm mặc nữa, hắn nhất định phải nói một câu.
"Michel, anh tin tưởng Thần. . . . . . Lam. . . . . . Không phải là. . . . . ."
Nhưng khi hắn nhìn đến ánh mắt Michel càng ngày càng lạnh như băng, thanh âm lại càng lúc càng nhỏ, không thể nói hết lời.
"Tôi sẽ gọi bảo vệ tới bắt kẻ ăn trộm này đi!" Michel tức giận nói."Bảo vệ đâu? Ở đây có kẻ trộm !"
"Kẻ trộm" hai chữ này vừa ra khỏi miệng Michel, nguy rồi, toàn hội trường
bắt đầu xôn xao, mọi người nhìn nhau, hình như là đang hỏi nhau: "Ai là
kẻ trộm?"
"Tôi không phải, thật sự . . . . . ." Doãn Thần Lam
phát hiện toàn bộ mọi người, bắt đầu vì cô mà lại náo loạn lên, có vẻ
cực kỳ khẩn trương.
Cô chưa bao giờ gặp tình trạng khó giải quyết thế này!
Trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, một giọng nữ tinh tế kiên quyết từ không trung vọng lại, phá tan tình trạng lúng túng --
"Là ai muốn bắt khách của tôi đi vậy? Ai có lá gan lớn vậy? Không biết mình hiện tại đang đứng ở chỗ nào sao?"
Diệp Cẩm Hoa đã lâu không có tức giận như vậy. Bởi vì bà biết rõ khi phụ nữ
tức giận thì trên mặt sẽ xuất hiện thêm vài nếp nhăn.
Vì vậy làm bà "Rốt cuộc" tức giận, bà sẽ không dễ dàng tha thứ .
Đến gần, nhìn thấy Michel còn đang kéo y phục bảo bối của bà không thả, càng thêm nổi giận.
"Michel, mời buông tay, bộ y phục này là ta nhờ nhà thiết kế của Ken¬zo làm . Mà cô lại xâm phạm quần áo của tôi như vậy, tôi rất mất hứng."
Diệp Cẩm Hoa đã sớm nghe đồn Michel ngang ngược càn rỡ, chỉ là vạn lần không nghĩ tới, cô gái này lại dám ở nhà của Thái tuế xúc phạm "Hoàng thái
hậu".
Đúng là chán sống rồi?
Như vậy cũng tốt, bà vừa đúng bắt được cơ hội, sửa chữa thiên kim tiểu thư không biết trời cao đất rộng này.
Michel vừa thấy"Hoàng thái hậu" giá lâm, vội vàng thả tay ra.
Thật ra thì, không cần Diệp Cẩm Hoa sửa chữa cô, thì một số khách theo kiểu
gió chiều nào che chiều ấy, mong chờ được tiến vào chiếm giữ "Babel", đã ở phía sau tiến lên "Thay trời hành đạo" .
"Michel, sao cô không làm rõ ràng tình huống trước, cứ kích động như vậy là sao? Như vậy thật mất khí phách của thiên kim tiểu thư cao quý như cô!"
"Đúng vậy, vị tiểu thư này xem ra khí chất tu dưỡng rất tốt, sao có thể là kẻ trộm?"
Không cần hoài nghi, người thứ hai lên tiếng chính là người vừa rồi ở trong đại sảnh phát biểu, cười nhạo Doãn Thần Lam là "Gà".
Doãn Thần Lam liếc xéo người đàn ông gió chiều nào che chiều ấy, rất muốn
phun thức ăn vừa rồi ra. Người có tiền đều không có khí tiết như vậy
sao? "Michel, cô nên nói lời xin lỗi vị tiểu thư này mới đúng."
"Michel, chẳng lẽ cô không biết y phục Diệp tiểu thư cất giữ, ở Đài Loan đều là bảo vật vô giá ư?"
Bộ y phục này? Doãn Thần Lam cúi đầu cẩn thận nhìn lại nhìn.
Bảo vật vô giá? Làm ơn, cô nghĩ lấy ra