ểu thư, cậu học uống rượu lúc nào, còn uống tới như vậy? !"
"Không phải, tớ nhớ được. . . . . ." Doãn Thần Lam còn muốn nghĩ lại buổi tối qua, bất đắc dĩ chính là nhớ không nổi.
Ai, rốt cuộc cô uống bao nhiêu rượu rồi? !
"Tốt nhất cậu nên nhớ chuẩn - bị - đi - làm."
"Thất tình? ! Cái gì. . . . . ? Có thể được quý tập đoàn ưu ái đến, là vinh hạnh của công ty chúng tôi. . . . . ."
Lô Giai Giai vừa trả lời E-mail khách hàng, vừa nghe Doãn Thần Lam kể khổ, biểu hiện trên mặt không thay đổi, giống như đây là việc không thể bình thường hơn.
"Thất tình rất tốt, đàn ông, đổi người khác là được. Hàng năm tớ cũng làm mười hai người đàn ông thất tình, bọn họ còn sống, có mấy người còn kết hôn. . . . . . Kính mong được chỉ bảo thêm, công
ty cổ phần Á Tấn, Julia bộ phận PR. OK!"
Lô Giai Giai nói tới chỗ này, ấn một cái Send, đem E-mail cô vừa viết xong gửi đi, đồng thời
không quên khoe chuyện tình cảm của mình.
"Bao nhiêu tình cảm tốt đẹp cũng không thay được cái phong bì, tin tưởng tập đoàn Đại Dương
chuyển phương án đầu tư, nhất định sẽ rơi vào trong tay chúng ta, mà tớ
Julia Lu, cũng sắp được 20045 cổ phiếu. Trong công ty tớ là người có
nhiều cổ phiếu cùng với tiền thưởng nhiều nhất. Chiến thắng! Cuộc sống
của tớ cũng thật là tuyệt vời quá!"
"Giai Giai. . . . . .!" Doãn
Thần Lam chau mày, bộ mặt vô tội, đáng thương nhìn Lô Giai Giai, mong
muốn cô bạn có thể cho mình một ánh mắt đồng tình, an ủi cô một chút,
hoặc là, cùng cô đem cô gái chết tiệt kia của Cô Giai Thành mắng cho một trận để hả giận.
Lô Giai Giai đương nhiên biết ánh mắt cầu khẩn
của cô, chỉ là thói quen của cô công và tư rõ ràng, hơn nữa xem công
việc là trên hết.
Hôm nay, là một ngày quan trọng nhất của cô,
một phong thư cảm ơn vừa gửi xong, có thể giành chút thời gian tới xử lý việc vớ vẩn của cấp dưới kiêm bạn tốt rồi.
Vì vậy Lô Giai Giai
thay đổi thái độ qua chuyện nãy giờ, dùng gót giày cao dẫm xuống, chuyển cái ghế sang chỗ Doãn Thần Lam. Sau đó, cô dùng một vẻ mặt vô cùng
nghiêm túc nói với Doãn Thần Lam: "Cậu, Doãn Thần Lam, quá ngu ngốc. Đây chính là kết luận!"
"Cậu có thể không cần bỏ đá xuống giếng
không? Giai Giai!" Doãn Thần Lam bộ mặt cô đơn, cảm thấy đau khổ không
thể tả, tâm tình của mình chỉ có tự mình biết.
"Tớ khôngbỏ đá
xuống giếng đối với cậu!" Lô Giai Giai thấy tình trạng Doãn Thần Lam
đáng thương, cũng không còn biện pháp, tiếp tục tàn nhẫn với cô, " Trong hai năm ngắn ngủi, cậu đã thất tình bốn lần rồi! Đây là bởi vì cậu quá
dễ dàng tin tưởng đàn ông. Trong mắt của tớ, cậu không biết nhìn người!
Với số mệnh của cậu một chút quan hệ cũng không có, chỉ cùng với đại não cậu có quan hệ. Cậu quá ngu ngốc!"
"Tớ cũng không muốn yêu đương nữa!." Doãn Thần Lam giận dỗi nói."Tớ không muốn lại bị lừa!"
"Tất cả những cô gái ngốc nghếch đều thích nói những lời như thế, nhưng
chính những người đó lại bắt đầu với tình yêu mới tốc độ cũng nhanh siêu cấp." Lô Giai Giai kiêu ngạo nói, như là một chuyên gia tình yêu."Tớ
không bao giờ nói những lời thế này, tớ cực kỳ thích chuyện yêu đương!"
"Vậy tớ rốt cuộc ngốc ở chỗ nào?" Doãn Thần Lam không rõ chân tướng.
"Tìm nhầm đàn ông, lại dùng không phương thức đúng đắn đối phó với đàn ông.
Đây chính là điểm ngốc của cậu!" Lô Giai Giai nói trúng tim đen." Người
đàn ông giống như Cô Giai Thành này, nếu như rơi vào tay của tớ, thì cục diện hôm nay sẽ không như thế rồi. Nhân vật quan trọng nhất định là tớ, không phải Michel, bị vứt bỏ cũng sẽ không là tớ, là Michel. Chẳng qua
tớ sẽ không lãng phí tiền cho cô ta phí chia tay, cũng sẽ không cùng cô
ta lấy phí che giấu."
Doãn Thần Lam mở to hai mắt, dùng một loại ánh mắt vừa sùng bái lại nghi hoặc của mình nhìn Lô Giai Giai.
"Cô Giai Thành là một người đàn ông không đáng tin tưởng, sẽ phải dùng
phương thức không đáng tin tưởng đi đối đãi với hắn. Mà cậu lại là một
đứa con gái dễ dàng tin tưởng đàn ông, cho nên kết quả dĩ nhiên thê
thảm!" Lô Giai Giai nói: "Michel thưởng cho cậu một cái tát, cậu phải
nhớ, đây là cái giá cho việc quá tin tưởng đàn ông."
"Tớ không hiểu!"
"Cậu hiểu hay không không có quan hệ. Tạm thời cậu chỉ cần không tiếp nhận
bất kỳ người đàn ông nào theo đuổi, trước tiên cùng tớ xem vài chuyện
tình yêu học lấy vài kinh nghiệm rồi nói tiếp”.
Doãn Thần Lam nhìn Lô Giai Giai, nửa tin nửa ngờ.
"Cứ quyết định như vậy, nếu xem không nổi nữa, liền cứ để tớ lo." Lô Giai Giai rất có nghĩa khí cũng cam kết chịu trách nhiệm.
"Đúng rồi, buổi tối hôm nay cậu cầm thư mời đem cho người phụ trách tập đoàn
Đại Dương, mời hắn tới tham gia tiệc rượu khai mạc công ty chúng ta lần
thứ hai, đừng quên!
Công việc của cậu cả một năm không có thành
tích, trứng tròn treo lủng lẳng, còn đi xuống như vậy, cho dù tớ là chủ
của cậu, chỉ sợ cũng khó bảo vệ cậu ở lại cho đến hết năm âm lịch, biết
không?"
Doãn Thần Lam không thể làm gì khác hơn là thu lại tâm
tình như đưa đám của mình, vội vàng cầm giấy bút lên, nghiêm túc ghi
chép địa chỉ cùng tên họ điện thoại người nhận thiệp, vừa lẩm bẩm đọc,
cố gắng ghi nh
