Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Khoảng Cách Tình Yêu

Khoảng Cách Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329102

Bình chọn: 7.00/10/910 lượt.

tay chân bị khóa xích như tội phạm ở thế kỷ 15. Ngoài ánh sáng đèn ra, cùng tiếng xích kêu, chẳng có gì cả ngoài bốn bức tường sơn màu trắng. Nhưng sự lạnh lẽo ở nơi này không đáng sợ bằng ánh mắt lạnh lẽo của Lăng Phong nhìn cô khi nãy.

Bảo Phương co người ngồi vào trong góc phòng, gục đầu dưới hai tay mình cảm nhận một nỗi chua xót âng trào. Lần đầu tiên cô cảm thấy cô đơn và sợ hãi đến thế.

Không biết thời gian trải qua bao nhiêu lâu nữa, chỉ biết rằng thời gian rất dài, rất dài. Gần như là vô tận đối với cô lúc này. Cho đến lúc cô thấy mệt mỏi và ngủ thiếp đi.

Cho đến khi cô cảm thấy một bàn tay mát lạnh chạm vào gương mặt mình, mới mơ màng tỉnh giấc. Cô giật mình mở mắt ra, gương mặt mệt mỏi của Lăng Phong hiện ra trước mặt, chỉ có điều ánh mắt cậu vẫn lạnh lùng như thế. Cô không màn đến ánh mắt của cậu lên tiếng hỏi:

- Bác ấy sao rồi.

- Không sao rồi – Lăng Phong đứang bật dậy quay người đáp.

Bảo Phương cũng đứang bậy dậy, cô muốn tìm hiểu rõ nên hỏi:

- Chuyện gì đã xảy ra.

- Anh nghĩ là em đoán ra được – Lăng Phong không nhìn cô, cậu lạnh lùng đáp.

Chưa bao giờ cô thấy thái độ này của Lăng Phong đối với mình, cô dường như không mấy quen, cảm thấy khó thở vô cùng. Cảm thấy mắt mình có chút cay, cô muốn chạm vào cậu nhưng lại không đủ tự tin để chạm vào. Cánh tay giơ lên rồi khựng lại sát bờ vai cậu.

Tiếng xích trên tay cô bị lung lay tạo ra âm thanh, Lăng Phong nghe thấy bèn quay người lại. Hai người mặt đối mặt nhau, Bảo Phương không muốn có sự hiểu lầm nghiêm trọng nào bèn giải thích:

- Anh tin hay không tin cũng được, nhưng em không hề biết gì về bên trong chiếc hộp ấy cả. Em càng không ngờ mọi chuyện lại như thế này….

- Bỏ đi – Lăng Phong ngắt lời cô, sau đó cậu đưa tay vào túi lấy ra chiếc chìa khóa mở xích cho cô

- Có biết căn phòng này vì sao lại sơn màu thắng thế này không? – Lăng Phong đột nhiên lại lên tiếng hỏi.

Bảo Phương lắc đầu tỏ ý không biết.

- Đây là nơi để giam giữ người, nó được sơn màu trắng để người đó dù có hành động nào cũng dễ dàng bị phát hiện, chỉ cần hắn làm gì đó, sẽ làm mất dấu cái bức tường vốn trắng phau kia. Mà màu trắng luôn khiến người ta đặc biệt sợ hãi, có khả năng khống chế tinh thần của mấy tên tội phạm - Im lặng một lát Lăng Phong nói - Lăng Phong Em có thể đi được rồi.

Bảo Phương nhìn Lăng Phong mà đau đớn vô cùng. Nhưng cô còn có thể làm gì được đây, chính tay cô đã tạo ra hoàn cảnh như thế này. Cô đã hại ba của Lăng Phong, nếu như ông ấy thật sự có chuyện xảy ra, cô chắc chắn sẽ ân hận rất nhiều. Cô hiểu cái cảm giác chứng kiến ba mình bị hại là như thế nào, càng đau đớn hơn là khi người rat ay lại chính là người con gái mình yêu thương.

Bảo Phương cắn mạnh môi của mình, cô quyết định quay người bỏ đi.

Dường như đã được thong báo, cô ra đi mà không gặp phải một sự ngăn cản nào cả.

Bảo Phương quyết định, cô phải đi gặp ông ta để làm cho rõ mọi chuyện, thật chất là ông ta đang âm mưu điều gì. Cô không thể để bản thân mình bị lợi dụng được.

Cuối cùng cô đã đứng trước cửa nhà của ông ta. Cô cường quyết đưa tay bấm chuông Người ra mở cửa cho cô là dì Dung, dì nhìn thấy Bảo Phương thì vui mừng nói

- Bảo Phương, con đến chơi à

- Không ạ! Con có chút chuyện cần gặp chú ạ, chú có nhà không cô? – Cô gật đầu chào dì Dung rồi liền hỏi.

- Có đó, chú cũng vừa về. Con vào nhà đi – Dì Dung có chút ngạc nhiên nhìn cô rồi đáp, sau đó mở cửa cho cô vào.

Bảo Phương liền bước vào ngay lập tức, Dì Dung nhìn thấy vẻ nóng vội của cô thì nghi ngại hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì hả con?

- Dạ cũng không có gì đâu cô. Chỉ là có một số chuyện nội bộ cần báo cáo thôi ạ - Cô không muốn làm kinh động dì Dung nên nói dối.

Dì Dung lại không cùng làm một chỗ với cô nên hoàn toàn không trong nội bộ xảy ra chuyện gì. Dì cũng biết là không tiện hỏi bàn chỉ cô vào trong phòng khách. Ông Hoàng Danh đang ngồi xem tin tức trên ti vi thấy cô bước vào, hai chân mày ông nhíu lại hồi lâu rồi đứng dậy nhìn dì Dung bảo:

- Giúp anh pha một ly cà phê.

Nói xong, ông quay sang Bảo Phương hỏi:

- Con có muốn uống gì hay không?

- Cho con một ly nước lọc là được rồi ạ

Dì Dung khẽ cười rồi gật đầu đi xuống bếp không làm phiền hai chú cháu bàn công việc nữa. Đợi vợ đi vào bếp xong, ông Hoàng Danh mới đưa mắt nhìn Bảo Phương khẽ nói:

- Chúng ta vào phòng làm việc nói chuyện cho tiện.

Bảo Phương lặng lẽ theo sau lưng ông. Ánh mắt cô nhìn ông đầy nghi ngờ. Ông lừa gạt cô nhầm mục đích gì, chắc chắc không phải mục đích truy tìm bằng chứng tội phạm

Vào đến phòng, ông Hoàng Danh khép kín cửa lại còn tiện tay bấm khóa lại phòng hờ như sợ có người nghe thấy c9uo65c trò chuyện của hai người bọn họ.

Không để ông Hòang lên tiếng, Bảo Phương đã chết vấn trước.

- Chú làm như vậy là sao?

- Ý cháu là gì – Ông Hoàng Danh có chút kinh ngạc trước vẻ giận dữ của Bảo Phương

- Mục đích của chú khi đưa cháu cái hộp đồng hồ đó – Bảo Phương ghiến răng hỏi.

- Đã xảy ra chuyện gì? Bọn họ đã phát hiện ra máy nghe lén trong hộp rồi sao – Ông Hoàng Danh kinh ngạc hỏi.

- Máy nghe lén, ý của chú muốn nói,