Snack's 1967
Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329325

Bình chọn: 8.5.00/10/932 lượt.

g túi chống bụi, treo ngay ngắn thẳng thớm, nhìn y như mới.”

“Thế thì ngại quá .” Mục Táp nói,“Cái áo này đắt tiền lắm.”

“Coi như chị tặng quà cưới sớm đi.” Mạc Tử Tuyền tươi cười rạng rỡ,“Em đừng ghét bỏ nhé.”

Thịnh tình của chị ta khiến Mục Táp khó từ chối. Nếu

kiên trì cự tuyệt thì lại giống làm kiêu, nên Mục Táp gật đồng đồng ý.

Lục Tây Dao cùng cô đi vào phòng thay đồ, luôn mồm xuýt xoa:“Cô ta là

chị dâu tương lai của cậu hả? Lời đồn không hề khoa trương nhỉ, tớ chấn

động khi thấy cô ta đấy. Chao ôi,làn da trắng nõn, mịn màng non ra nước. Cô ta dùng son môi hiệu gì thế? Màu tự nhiên tươi ghê……”

Mục Táp mỉm cười, cởi áo khoác trên người, mặc cái áo mới, vừa soi gương vừa nói:“Tớ kể với cậu rồi mà, chị ấy là mỹ nhân

nghiêng nước nghiêng thành.”

“Đáng tiếc hồng nhan bạc phận, trẻ đẹp thế mà ……”

Mục Táp lập tức ngăn cản những lời tràng giang đại hải của cô bạn:“Đừng nói nữa, người ta còn ở bên ngoài đó.”

Lục Tây Dao tự vã miệng mình, nói tiếp “ Cô ta cũng

tinh tế lắm nha. Nhìn ra được cậu thích cái áo này, lại băn khoăn việc

cậu ngại đụng hàng, nên cố tình tìm lý do tặng cậu.”

Mục Táp gật đầu:“Chị ấy tốt lắm, lần trước tớ đến

Tống gia, chị ấy tự xuống bếp nấu nguyên một bàn thức ăn ngon, còn pha

trà cho tớ uống. Lúc tớ trò chuyện với bác Tống, chị ấy lẳng lặng ngồi

một bên, nói rất ít, luôn để ý châm trà cho bác Tống. Chị ấy là người

biết quan tâm, săn sóc người khác.”

“Ái chà, cậu làm sao bây giờ?”

“Cái gì mà làm sao bây giờ?”

“Cô ta đẹp người đẹp nết, tài nấu nướng tuyệt vời,

còn hiếu thuận với nhà chồng. Ăn đứt cậu mọi mặt.” Lục Tây Dao đưa ra

nhận xét khách quan.

“Quan hệ gì đến tớ.” Mục Táp nghiêng người, ngó phía sau,“Vì sao tớ phải cạnh tranh với chị ấy?”

“Bởi hai người đều là con dâu Tống gia, nên người bên ngoài thể nào cũng ngầm so sánh hai người với nhau.”

Mục Táp bất đắc dĩ nở nụ cười, lắc đầu:“Không sao cả, ai muốn so cứ so.”

Mục Táp vô cùng hài lòng với cái áo. Lúc cô đi ra,

Mạc Tử Tuyền tới gần, cười tươi rói:“Đẹp lắm, vừa khít người. Ok, quyết

định vậy đi, chị lấy cái kia tặng em.”

Mục Táp đồng ý, nói cảm ơn.

“Đừng khách sáo, đây là tâm ý của chị mà.” Mạc Tử Tuyền nói.

Đã đến đây, còn mặc thử đồ của người ta, nếu không

mua thứ gì thì kì lắm. Mục Táp quyết định dạo thêm một vòng, chọn mua

một bao khoá tinh xảo. Lúc quẹt thẻ, cô kí tên Tống Vực. Mạc Tử Tuyền

đứng bên cạnh trông thấy, mắt liền tối sầm. Song khi nhìn Mục Táp, ánh

mắt chị ta lại trong veo, cười nói tự nhiên như đùa giỡn:“Đây là thẻ của Tống Vực à, chắc cậu ấy áy náy việc không thể đi dạo phố cùng em, nên

lấy tiền bồi tội .”

“Hoá ra là vậy, may mắn có chị nhắc nhở, để tối nay em gọi điện, hỏi rõ anh ấy xem sao.” Mục Táp hùa theo sự đùa bỡn của chị ta.

Ý cười không giảm nơi khoé môi Mạc Tử Tuyền, có điều, bàn tay giấu trong tay áo co thành nắm đấm chặt, móng tay đâm mạnh lòng bàn tay.

Thế nhưng, lại có sự khoái trá xen lẫn cơn tức giận.

Tống Vực hiển nhiên không đặt Mục Táp trong lòng,

thậm chí lười dạo phố cùng cô ta. Gì mà công việc bận bịu? Chỉ là cái

cớ. Đã từng…chỉ cần chị ta giở chiêu ‘nhõng nhẽo’, Tống Vực liền xuất

hiện, dẫn chị ta đến các khu trung tâm lớn của thành H, mua sắm nhiều

không đếm xuể. Chị ta muốn cái gì, có cái đấy. Lúc đó, trong mắt Tống

Hạo và Tống Vực, Mạc Tử Tuyền là nàng công chúa kiêu kỳ diễm lệ, chị ta

chính là niềm ao ước của hai anh em họ.

Chị ta vẫn nhớ rõ, có một lần, dù xách về lỉnh kỉnh

những túi đồ to nhỏ, nhưng tâm trạng chị ta vẫn không tốt lên được, nên

miệng ngậm chặt, nửa chữ cũng không thốt. Lúc ấy, Tống Vực đi tới, vừa

bất đắc dĩ vừa trìu mến nhìn chị ta, hỏi:“Tiểu công chúa, em còn yêu

sách gì nữa?”

Hiện tại…quá đỗi châm chọc……

Mục Táp xách đồ, cười với Mạc Tử Tuyền:“Tụi em định đi dạo chỗ khác, chị đi cùng tụi em nha?”

“Thôi khỏi.” Mạc Tử Tuyền dịu dàng nói,“Hai người đi đi, chị hơi mệt, chắc vào quán cà phê phía sau ngồi nghỉ tí.”

“Được ạ.”

Buổi tối, Mục Táp gọi điện cho Tống Vực. Tống Vực cười trêu ghẹo:“Tiêu hết tiền chưa em?”

“Sao tiêu hết nổi.” Mục Táp mỉm cười,“Tấm thẻ của anh xém hù chết em và Tây Tây. Em không có năng lực xài hết đâu.”

“Đều nói kiếm tiền khó, nào thấy ai than xài tiền

khổ. Có phải em tiếc tiền cho anh không?” Ban đêm, giọng nói Tống Vực

lành lạnh tựa nước, như thể truyền qua sóng điện thoại, thấm vào da thịt Mục Táp, khiến tâm hồn cô nhộn nhạo.

“Nhưng anh kiếm tiền vất vả lắm.”

Tống Vực cười nhẹ, lười nhác nói:“Không hề vất vả.

Đừng tiết kiệm giùm anh, em thích gì cứ mua. Cả đời chỉ làm cô dâu một

lần, sao em có thể bủn xỉn với bản thân mình được. Dù em mua hết khu

trung tâm, anh cũng không nhíu mày một cái đâu.”

Sao lời anh nói nghe êm tai thế?

Nhất là câu, cả đời chỉ làm cô dâu một lần.

“Ừm, vậy em sẽ học cách tiêu xài.” Mục Táp lắc lắc đầu,“Sau này em mà sa đoạ thì anh đừng hối hận đấy.”

“Anh cầu còn không được.”

“À mà.”

“Gì thế?”

“Anh đang làm gì vậy?”

“Mới từ công ty về khách sạn, tắm rửa xong xuôi thấy bụng hơi đói, nên anh uống tí rượu, dùng chút đồ ăn nhẹ.”

Hèn gì giọng nói anh b