, tôi không sao, xin lỗi ông."
"Tôi làm
em sợ phải không?"
Diệp Tri Thu im lặng, dù đã ngờ ngợ điều gì đó nhưng
cô không thể tưởng tượng nổi lời cầu hôn lại đến nhanh chóng và đột ngột đến
vậy.
"Không phải tôi rung động nhất thời và cũng không muốn làm em sợ.
Tôi định đợi đến khi việc ly hôn lắng xuống rồi mới cầu hôn em, nhưng em thật
biết cách phòng bị cho mình, lại còn đưa cả bạn trai đến gặp tôi nữa. Tôi cảm
thấy nếu mình không tranh thủ thời gian thì chắc chắn sẽ chẳng còn cơ hội." Sáng hôm sau, Diệp Tri Thu vội vội vàng vàng cùng quản lý kinh doanh đến thành
phố B. Đêm qua cô mất ngủ, tuy đã trang điểm kỹ nhưng vẫn nhìn thấy rõ nét mặt
mệt mói. Sau khi lên xe, cô ngồi ở băng ghế sau, tuy vốn rất quen với việc công
tác ngược xuôi và thường ngồi ngủ bù trên xe nhưng lần này cứ nhắm mắt lại là
toàn cảnh ở quán trà hôm qua lại hiển hiện trong tâm trí cô.
Thực ra sau
lời cầu hôn đó hai người đều im lặng, phải một hồi lâu cô mới nói: "Tôi, tôi
thật sự rất cảm kích nhưng thật xin lỗi Tổng giám đốc Tăng, tôi đã có bạn trai
rồi, hiện chúng tôi rất hạnh phúc nên không thể suy nghĩ đến đề nghị của ông
được."
Tăng Thành không hề thay đổi thái độ khi nghe cô từ chối, ông vẫn
giữ ngữ khí ôn hòa, ông nói rõ ràng: "Hai người quen nhau chưa lâu đúng không?
Cuối năm ngoái em mới chia tay bạn trai cũ, rồi lại chuyển sang công ty mới bận
tới mức thở chẳng ra hơi. Người tính tình nghiêm túc như em, nếu muốn bắt đầu
lại với ai cũng phải có một khoảng thời gian khá dài để chuẩn bị tâm lý cho
mình, vì thế tôi nghĩ em với anh chàng đó sẽ chẳng bao giờ tiến đến giai đoạn
hôn nhân được."
Cô lại im lặng, Tăng Thành đúng là rất hiểu cô. Thế nhưng
dù có hiểu rõ cô như Tăng Thành thì cũng không thể hiểu nổi nỗi cô đơn tuyệt
vọng của sự chia tay và áp lực của công việc mới đã ảnh hưởng đến cô như thế
nào. Cô cũng không thể hiểu nổi, chính lúc cô mệt mỏi nhất có một người con trai
bằng thái độ kiên định đã chiếm ngự được trái tim mình, mặc dù cô không chắc
chắn sự chiếm ngự đó sẽ kéo dài bao lâu.
"Tri Thu, đương nhiên tôi có thể
cứ mặt dày mà từng bước theo đuổi em, không để em phải bất ngờ như hôm nay.
Nhưng tôi vừa mới ly hôn, còn em trước nay luôn giữ mình trong sạch, không để
mất danh dự của bản thân, chắc chắn không muốn trở thành đối tượng của dư luận.
Thế nên tôi muốn thẳng thắn tỏ rõ tâm tình của mình với em, em không cần trả lời
tôi ngay bây giờ, tôi sẽ dành đủ thời gian để em lựa chọn."
"Nhưng đây
đâu phải là chuyện chỉ bỏ thời gian ra suy nghĩ là có thể lựa chọn được." Đối
diện với người đàn ông nói năng nhỏ nhẹ cùng với tiếng đàn tranh thánh thót như
tiếng nước chảy, cô luống cuống: "Tôi sao có thể đưa ông vào danh sách đối tượng
để lựa chọn...", cô đột ngột dừng lại, tự cảm thấy câu nói của mình có rất nhiều
hàm nghĩa.
Khuôn mặt gầy xanh của ông ta vẫn mang thần thái bình tĩnh,
thậm chí còn thoáng nét cười tự chế diễu mình; "Em có nhớ tin nhắn hồi Tết tôi
gửi cho không? Đương nhiên em hoàn toàn xứng đáng với những gì tốt hơn. Người
như tôi, hơn hẳn em chín tuổi, lại đã có một hôn nhân không hạnh phúc, vì thế
thực sự đối với em mà nói thì tôi không phải là sự lựa chọn tối ưu. Nhưng bao
nhiêu năm nay, chỉ có em mới làm trái tim tôi rung động. Tôi chẳng có nhiều thứ
để cho em, mà chỉ có lòng tôn trọng và thành ý của mình tôi".
Diệp Tri
Thu bỗng ngước mắt lên nói: "Tổng giám đốc Tăng, tôi đã tự dặn lòng mình là sẽ
không bao giờ chen chân vào hôn nhân của người khác, và càng không dám nhận lấy
trách nhiệm là kẻ thứ ba khiến hôn nhân của họ đổ vỡ."
"Ngay cả việc phải
gom góp tiền để dứt khoát với bạn trai cũ mà em còn chẳng thèm nói với tôi, thì
làm sao em có thể là nguyên nhân khiến hôn nhân của tôi đổ vỡ được. Giữa tôi và
Di Hân là một chuyện hoàn toàn khác, cô ấy có thể có rất nhiều lý do để không
thể tha thứ cho tôi, nhưng cô ấy và tôi đều hiểu rất rõ ràng năm ngoái khi chúng
tôi thỏa thuận ly hôn, nguyên nhân chính không phải từ em hay bất kỳ người con
gái nào khác."
"Tổng giám đốc Tăng, tôi phải nói một tiếng cảm ơn ông.
Với một người con gái mà nói, tôi hiểu rất rõ thành ý của lời cầu hôn, đặc biệt
là thành ý đó lại đến từ ông, người mà trước nay tôi vô cùng kính trọng. Thế
nhưng, ngay cả hôn nhân cũng không thể bảo đảm hai người có thể mãi mãi bên
nhau, tôi và ông đều rõ điều đó hơn ai hết vì chúng ta đều trải qua một lần đổ
vỡ. Vì vậy nếu chỉ là một cuộc hôn nhân thì thức sự nó không hấp dẫn tôi
lắm".
Nụ cười trên gương mặt Tăng Thành mang một nét cay đắng: "Tri Thu,
em luôn là người thẳng thắn khiến tôi tự cảm thấy hổ thẹn. Nhưng tôi không thể
nhắc lại với em về cuộc hôn nhân trước đây của mình, giữ im lặng chí ít cũng là
sự tôn trọng với cái đã qua. Đúng vậy, hôn nhân không thể đảm bảo được rằng hai
người sẽ mãi mãi bên nhau, bởi cuộc sống có bao nhiêu biến cố, có khi em tưởng
người sẽ mãi mãi đi cùng em nhưng cuối cùng người đó chỉ bên em một đoạn đường.
Thế nhưng cuộc đời dài là vậy, chúng ta có thể luôn khát vọng một điều gì đó sẽ
là v