là bảy giờ sáng. Vừa mới xuống tàu, dù đã có sự
chuẩn bị về tâm lý, Diệp Tri Thu vẫn cảm thấy lạnh đến thấu xương.Thẩm Tiểu Na
ăn mặc còn mỏng manh hơn cô, vì lạnh quá mà kêu than oai oái. Hai người đi vội
vào chỗ chờ xe, phải chờ một lúc lâu mới đến lượt lên taxi. Bắc Kinh vào sáng
sớm mà xe cộ vẫn tắc ùn ùn. Khách sạn mà Diệp Tri Thu đặt phòng gần Triển lãm
Quốc tế, cô nhắm mắt tĩnh tâm một lúc, còn Thẩm Tiểu Na thì ảo não kêu ca: "Đi
máy bay có phải hay hơn không, việc gì phải đi tàu hỏa chứ, thật ầm ĩ, cả đêm
chả ngủ được mấy, còn bây giờ thì đường sá tắc thế này đây."
"Ngày mai mẹ
cô đến cũng đi tàu hỏa đấy, tiết kiệm một chút đi cô ạ. Nếu cô đi công tác quen
rồi thì cũng thấy bình thường thôi."
"Thấy bình thường sao được, nếu mua
giá giường mềm thì còn khá một chút".
"Nếu thế phải ở chung với hai gã
đàn ông lớn đùng trong một khoang giường mềm thì cô tính sao?" Diệp Tri Thu chán
ngán, nghĩ đi cùng cô gái này thật là tự kiếm dây buộc mình.
Quả nhiên
Thẩm Tiểu Na tiếp tục than vãn: "Sau này nếu đi công tác, nhất định tôi sẽ đi
máy bay, không bao giờ đi tàu hỏa nữa".
Diệp Tri Thu không thèm đáp lời,
chỉ nhìn dòng xe đang chạy bên ngoài cửa.
"Ấy, thật là không đến Bắc Kinh
thì không biết người Trung Quốc có tiền đến độ này." Thẩm Tiểu Na nhìn chiếc xe
Audi Q8 đi ngay cạnh sườn chiếc taxi mà than thở, " Chị Thu Thu, kế hoạc hôm nay
như thế nào?"
"Chúng ta nhận phòng, cất đồ đạc, rồi cô đến trung tâm
thương mại và khu triển lãm nguyên liệu bên đó, còn đi gặp chủ các đại lý trước
đây."
"Thế á, tôi tưởng tôi sẽ đi cùng chị chứ? Đi một mình thì chán
chết!"
"Thế cô tưởng đến đây để vui chơi hả?" Diệp Tri Thi khóc dở mếu
dở: "Có muốn đi với tôi cũng được nhưng tôi nói trước, cô không được kêu mêt,
không được lèo nhà lèo nhèo."
Thế nhưng, mệt mỏi lắm mới đến được khách
sạn thì Thẩm Tiểu Na đã bắt đầu lèo nhà lèo nhèo: "Khách sạn kiểu gì thế này?
Chắc chỉ được hai sao, phong cảnh bên ngoài rõ xấu, sảnh thì vừa nhỏ vừa tối,
kiểu này nhất định là phòng ốc tệ lắm, sao lại phải ở đây chứ?"
Nhân viên
lễ tân nhìn cô với ánh mắt khó chịu. Diệp Tri Thu vừa đưa chứng minh thư cho lễ
tân vừa nói với Thẩm Tiểu Na: "Phải tiết kiệm một chút, Đại tiểu thơ
ạ!""
"Tại sao phải tiết kiệm chứ, đi công tác mệt thế này, ở thỏa mái một
chút chẳng phải là điều cần thiết sao? Mẹ tôi chắc không bủn xỉn đến mức này
chứ? Với vị trí của tôi phải được ở một chỗ tốt hơn chú?"
"Tôi bảo cô là
tiết kiệm chút nước bọt ấy. Mai là lễ khai mạc Triển lãm Thời trang, chắc chắn
trung tâm triển lãm sẽ chật cứng người, khách sạn ở gần đó, mình đi bộ vài phút
là đến, cũng phải nhờ vả và mãi mới đặt được phòng đấy cô ạ."
Thẩm Tiểu
Na lúc này mới im miệng. Làm thủ tục xong, Diệp Tri Thu vào phòng lập tức tắm
gội thay quần áo. "Tôi đã hẹn với người ta rồi, hai mươi phút sau phải xuất phát
đấy, cô muốn đi cùng tôi thì khẩn trương lên."
Thẩm Tiểu Na tay chân
luống cuống mở va ly hành lý, trong nháy mắt đã bầy quần áo đầy giường, Diệp Tri
Thu lúc này mới biết tại sao cô ta lại mang một cái va ly to đùng như vậy, bất
giác than thở: " Đi gặp khách hàng, chỉ cần ăn mặc bình thường thôi, đi giầy đế
bằng mới đi bộ được lâu." Cô dừng lại để câu nói tiếp theo không buột ra miệng,
chỉ nghĩ trong lòng "Tôi sắp thành mẹ cô rồi!"
Sau một ngày chạy đôn chạy
đáo khắp nơi, gặp mặt bàn bạc với một số khách hàng cũ, rồi đến thăm một siêu
thị nằm ở nơi hang cùng ngõ hẻm nhưng cũng có gian hàng của Tín Hòa, Thẩm Tiểu
Na mệt đến mức hai con mắt thất thần, kéo lê từng bước, đến bữa không ăn nổi
cơm, tâm phục khẩu phục Diệp Tri Thu.
"Bắc Kinh rộng thật đấy! Trời ơi, hóa ra công việc
của chị vất vả đến thế".
"Khi mẹ cô đến, nhớ nói câu đấy với bà ấy nhé! À
mà thôi, chẳng phải nói đâu. Tôi đoán bà ấy biết rất rõ, bà ấy cũng phải trải
qua những công việc đó mới được như ngày hôm nay chứ." Diệp Tri Thu cười nói với
cô ta: "Tốt rồi, bây giờ công việc coi như đã hoàn tất, cô muốn đi đâu tùy
ý."
Thẩm Tiểu Na "hứ" một tiếng rồi trả lời: "Tôi làm gì còn sức mà chơi
nữa? Chỉ muốn về phòng ngủ thôi. Chị thấy tôi thật vô tích sự đúng
không?"
"Cô nhịn đến bây giờ mới kêu mệt thì chứng tỏ không phải
thế".
Hai người về khách sạn, nằm dài trên giường của mình để nghỉ ngơi.
Nhưng Thẩm Tiểu Na đúng là còn trẻ, nằm được một lúc đã bật người lên, nói rằng
muốn đến quán rượu Hậu Hải. Diệp Tri Thu xua tay: "Tôi thì hết sức
rồi".
Thẩm Tiểu Na tắm xong thay quần áo và trang điểm, cách ăn mặc của
cô ấy đúng là kiểu điển hình để đi bar - chiếc áo dệt dài tay để hở vai, quần
soóc và đôi giầy bốt cao. Diệp Tri Thu phải công nhận là nhìn cô ta thật gợi
cảm. Cô nghĩ rằng nếu mình cứ dặn dò nhiều quá thì đúng là thành mẹ người ta
mất. Nhưng cô không thể không nói: "Cô là con gái, đi một mình chú ý an toàn
nhé, tối đừng về muộn quá!"
Thẩm Tiểu Na tỏ ra ngoan ngoãn gật gật đầu
rồi đi ra. Diệp Tri Thu sau khi nghe xong cú điện thoại của Hứa Chí Hằng, cô dựa
vào thành giường, mở máy tính xách tay ra tóm tắt tình hình công việc đi g