Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323590

Bình chọn: 7.5.00/10/359 lượt.

n tha hồ mà vui vẻ ăn mừng vì sự gắn kết này.

Khả năng thứ hai có vẻ toàn vẹn hơn nhiều, nhưng sao Nhi vẫn mong Vi tới, sau tất cả những bất hạnh mà cô bé phải chịu đựng thì đây có lẽ là món quà ý nghĩa nhất mà cô muốn trao tặng Tường Vi.

Ai mà biết cô sẽ làm gì với lễ đính hôn hoàn hảo của chính mình, một vở kịch chăng? Nhi cũng chưa biết cô sẽ tạo ra trò gì nếu Vi không tới.

"Mẹ chồng à, con bỗng ngưỡng mộ mẹ quá, và thật sự con cũng muốn thử tìm hiểu xem đằng sau sự dịu dàng và đoan trang của mẹ là những gì?"

Hàng mi hạ xuống duyên dáng, Nhi đưa tay chạm nhẹ lên vết xăm hình bông hồng đen phía bên vai trái, nở một nụ cười.

"Chị cho em quyền lựa chọn đấy Tường Vi." Trang dựa lưng vào tường, đưa mắt nhìn lên khoảng trời xanh đang hào phóng ban phát những tia nắng khiến nhà thờ trở nên lấp lánh như ngọc sau khi trốn ra được một góc, bỏ mẹ và gia đình bên với công việc chào hỏi khách khứa.

Chỉ vài giờ nữa thôi, lễ đính hôn sẽ được bắt đầu... nhưng... sao trong nó tới một chút vui mừng cũng không có, chuyện này như thể một nghi thức bắt buộc phải có mặt trong khi chẳng ai mảy may hứng thú gì.

- Đang thẩn thơ nghĩ gì mà mơ màng vậy Trang?

- Ơ... Hì... Không...

Nó ngạc nhiên xen lẫn lúng túng nhìn Thiên Anh, chẳng biết nói gì nên cười chữa ngượng.

- Hôm nay, em xinh nhỉ? Thế này thì chiếm hết sự chú ý của cô dâu mất thôi!

- Anh bắt đầu sến rệp từ khi nào vậy? Em hơi bị mẫn cảm với lời khen đấy nha! - Háy mắt cười, nó gửi trả cho lời khen.

- Chẳng biết là từ khi nào. Hì. À, mẹ em bảo có việc cần về gấp nên muốn em giúp bác ra chào hỏi khách. Anh tìm em mãi đấy. Mình đi thôi!

- Vâng!

Lúc nó đang định bước theo thì Thiên Anh đột ngột đứng lại, anh đưa bàn tay ra ý muốn nó bỏ vào.

- Được chứ?

- Xin lỗi, hì, phần này của anh Bảo Anh rồi anh à!

Trang cười tươi, hồn nhiên bước tiếp mà không hay rằng người đang đứng cạnh là người đã phải lòng nó từ rất lâu nhưng chưa bao giờ nói ra.

*

Kéo vali lại, nó cùng mẹ và cô đứng vào hàng đợi làm thủ tục check in.

Xung quanh Vi, những ánh mắt lưu luyến, những giọt nước măt nóng hổi, những cái ôm đầy yêu thương trước khi tiễn biệt người thân bỗng khiến nó chạnh lòng.

- Chắc mẹ khát rồi! Mẹ và cô cứ làm thủ tục trước, con đi mua nước một lát.

- Ừ, đi nhanh nha Vi.

- Vâng!

Chỉ đợi câu đồng ý của mẹ, Vi chạy biến lại máy bán đồ uống.

Lấy ba chai nước xong, Vi toan rời đi nếu không có sự hiện diện của người đang đứng trước mặt, sao anh ấy biết hôm nay nó sẽ bay?

- Chào anh!

Thân thiện chào anh sau một lúc mất bình tĩnh, nó để mọi lời định nói chui tuột trở lại vào trong cổ họng.

- Em đã quyết định rồi à?

- Đó là sự lựa chọn tốt nhất cho tất cả, hơn hết là mẹ em. Em tin anh hiểu.

- Anh tôn trọng quyết định của em. Ừm, hãy quên hết mọi chuyện và sống vui vẻ nhé!

Ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt anh ( đã rất lâu rồi giờ nó mới lại dám nhìn vào đôi mắt thông minh, êm dịu này), Vi nở một nụ cười trìu mến.

- Cảm ơn anh! Xin lỗi vì chưa nói gì cả mà em đã đường đột đi như thế này.

- Không sao.

- Vi ơi!

- Dạ, đợi con một lát.

Ngoảnh ra sau hoà hoãn với mẹ xong, nó nói vội:

- Em phải đi đây. Anh nhớ giữ gìn sức khoẻ. Tạm biệt!

Đôi chân của nó vừa mới dịch chuyển được ba bước thì...

- Vi này...

- Sao anh?

Nó ngoảnh lại, gần như là chăm chú đợi điều mà anh Bảo Anh muốn nói với mình.

- Em có thể ôm anh không?

- ...

- Thôi, em đi đi. Xem như anh chưa nói gì.

Anh cười hiền, phẩy tay rồi quanh lưng.

- Sao lại không thể chứ.

Nó bước tới và ôm anh một cái thật chặt trước khi Bảo Anh quay lưng lại hoàn toàn với mình. Vi luôn yêu mến con người này, chàng trai đã cho nó thật nhiều quan tâm, luôn ở bên nó ngay cả lúc nó ngỡ cả thế giới này đều quay mặt lại với mình, một cái ôm có là gì... một cái ôm đâu thể khiến anh biết, nó cảm ơn cuộc đời này biết bao nhiêu khi cho nó gặp anh, khi cho nó có được tình cảm của anh - mối tình đầu đầy kỉ niệm.

- Sống tốt và tìm được người anh yêu thương.

Vi buông anh ra, mỉm cười một lần nữa.

- Em cũng vậy nhé!

Anh hét lớn.

Nó vẫy tay chào anh lần cuối trước khi mất dạng ở phòng cách li...

Bảo Anh khẽ cười, thêm một lần nữa để anh có đủ dũng cảm quên đi tình yêu với nó, thêm một lần nữa để tình yêu này mãi ngủ yên, thêm một lần nữa để anh có thể lại bắt đầu.

"Cảm ơn em Tường Vi."

*

Máy bay cất cánh, chầm chậm lên cao, nó nhìn xuống trong khi nước mắt đã tìm được cách luồn ra. Giờ này hẳn lễ đính hôn đang được diễn ra, hai bàn tay nó cứ đan chặt lấy nhau, Vi cố để tiếng nấc không bật thành tiếng. Nó đã chọn lựa, rời xa anh chính là sự lựa chọn của nó. Con tim của Vi đã quá đau đớn, nó sợ rằng mình không thể chịu đựng thêm được bất kì chuyện gì nữa, nó không thể ích kỉ vì mình mà quên mất mẹ mới là người cần nó nhất.

"Hãy sống hạnh phúc Minh Anh! Tạm biệt anh!"

*

Cài nốt khuy áo cuối cùng, Minh Anh tháo bông tai kim cương xuống. Từ giây phút này trở đi, anh sẽ làm một người con mẫu mực. Âm nhạc... tình yêu ... không còn phù hợp cho cuộc sống mới sau này. Vậy nên, anh cần rứt bỏ chúng. Giá mà đó là những thứ


80s toys - Atari. I still have