XtGem Forum catalog
Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323191

Bình chọn: 8.00/10/319 lượt.

đứa chết giẫm nào đấy khóa cửa làm chị quên mất đấy chứ? Mà em có cấm chị xem album nhà em đâu?

- Chị để nó ở đâu rồi?

- Ở đâu ấy nhỉ? Hình như là trong lúc đuổi chuột chị kẹp vào một quyển sách hóa nào đấy có đủ mấy cái tính chất này này... - Nó từ tốn đưa tờ giấy ra cho Chi. Không chần chừ, con bé giật ngay lấy rồi lao xuống

- Ê! Có nhiều quyển trắng hoặc không ghi chép đầy đủ lắm em nhá, nhớ tìm cho kĩ nghen!

Vi hét với theo cười khúc khích một hồi rồi mới thu dọn đồ. Nó lẩm bẩm: cứ nhìn đi nhìn lại thì ắt sẽ phải nhớ thôi, chị sẽ bắt em học cho bằng được."

15 phút trước...

“- Cháu muốn hỏi gì?

- Dạ, cháu muốn hỏi thư viện nhà mình có thứ gì em Chi yêu quý nhất không ạ?

- …

- Hì, cháu chỉ muốn tìm hiểu thêm về em í thôi ạ.

- Cô chủ quý nhất là tấm hình chụp chung cả nhà cô ấy, bố mẹ cô chủ đã li hôn từ khi cô bé mới 5 tuổi.

- Ra là thế!

- Cháu còn muốn hỏi gì nữa không?

- Dạ, không ạ. Hì, cháu cảm ơn bác!”

*

Điều chỉnh cho guồng chân của mình nhanh hơn, Chi nóng lòng muốn tìm thấy bức ảnh - thứ quý giá nhất đối với nó. Căn phòng trống này sao hôm nay bỗng dưng lại lắm sách thế không biết? Nó bắt đầu điên tiết khi tìm mãi mà chẳng thấy quyển nào có đủ mấy tính chất mà gia sư đưa. Chị ta có phải người không? Tức quá!

- A! Đây rồi...

Vội vã lật trang giữa ra nó vui mừng vì cuối cùng cũng tìm thấy. Nhưng...

- Đáng ghét! - Chi tím mặt hét toáng lên.

" Hô hô... Chúc mừng vì em đã tìm ra, nhưng chị tốt bụng lắm không nỡ để kỉ vật em yêu quý rơi vào tay bọn gặm nhấm đâu vì vậy chị sẽ cầm hộ, chúc em học thuộc vui vẻ nhá! - Chị Vi”

Chị ta có bỏ tấm ảnh gia đình nó vào đâu, đây là con Milu nó từng nuôi mà. Gru... Chị cứ đợi đấy! Khi những tia nắng đầu tiên vừa lọt vào phòng là lúc nó mắt nhắm mắt mở dậy để chuẩn bị bữa sáng. Vừa rán trứng nó vừa ngó qua cái thời khóa biểu. Haizzz. Hôm nay toàn là môn khô khan. Sau khi dạy con bé Chi phải bay nhanh lên thư viện mượn sách rồi bay tới chỗ học thêm tiếng Anh. Chẹp. Học kém là khổ thế đấy!

- Bà nội ơi! Trứng cháy bây giờ!

- Ờ, tớ biết rồi mà.-Nó tắt bếp rồi đổt trứng ra đĩa.

- Tớ đi làm ở club nên tối về muộn lắm đấy, đừng chờ mà ngủ đi nhá?

- Đi làm thêm... Cậu...?

- Ừ, chứ bộ cậu nghĩ tớ giàu chắc? Không đi làm thì lấy đâu ra money?

- Tớ có ý kiến gì đâu, chỉ là ngạc nhiên thôi. Hì

- ...

- ...

- Chút nữa tới trường cậu đi vào nhanh không người ta soi mói đấy biết chưa? Tốt bụng mới dặn đây này, người cầm tay anh ấy hôm qua không phải cậu tớ cũng bầm dập cho te tua rồi.

Nó đánh ực một cách khó khăn:

- Cậu dọa tớ đấy hả?

- Bộ nhìn tớ giống đang nói đùa lắm à?

- Ưh, cảm ơn đã cảnh báo.

Trang nói chẳng sai chút nào, giờ nó mới thấy biết ơn cô bạn của mình ghê, nhờ thế nó mới lẩn nhanh được.

- Sao chị tới muộn quá vậy?

- Xin lỗi em chị bị tắc đường.

- Ưh, lí do hay nhở?

- Chị xin lỗi rồi còn gì. Hi. Giờ học nhé! Các hợp chất vô cơ. Vấn đề một là oxit.

- Chị ghi lên bảng đi, nhác thấy ớn à! Lại còn đọc nhanh nữa chứ...

- Ưh, ưh, em mới là đồ bà chằn đấy, khó tính.

Nó rất ngạc nhiên vì khả năng tiếp thu bài của Thùy Chi, phải nói là con bé cực thông minh, giảng một lần là hiểu ngay.

- Hôm nay học thế thôi chị nhá?

- Còn 30 phút nữa mới hết giờ mà.

- Em nhân nhượng học quá giáo án cho buổi hôm nay thì chị cũng phải nhường em chứ? - Đổi tông nhanh chóng, con bé mở to hai mắt. Hic, đáng sợ!

- Em nhớ học lại bài, phải thuộc hết tính chất đấy. Chị về, được chưa?

Toan thu dọn đồ nó thấy con bé giữ tay mình lại, hỏi một cách chăm chú:

- Chị Vi kể đi.

- Kể gì cơ? - Nó ngạc nhiên không hiểu con bé nói gì.

- Về người đầu tiên chị yêu ấy.

- Hì, chị chưa có người yêu mà.- Cười trừ, nó bỏ quyển giáo án vào túi.

- Thật không?

- Thật.

- Thế sao trong này lại...

Chi giơ quyển nhật kí mà nó luôn mang theo bên mình ra một cách thản nhiên.

- Em... sao em lại cầm nhật kí của chị?

- Hôm ấy đồ của chị bị ướt, chị phơi khô xong quên lấy nó về mà.

(Vi có hai quyển nhật kí, một là mới mua để ở phòng trọ, một là quyển nhật kí rất có ý nghĩa với nó vì gắn liền với một số chuyện.)

*

Lấy lại quyển Nhật kí, nó cất cẩn thận vào trong túi rồi ngẩng mặt lên hỏi con bé với một chất giọng không thể buồn hơn (không buồn sao được bí mật riêng tư của nó đi tong rồi còn đâu?!)

- Em đọc hết rồi còn muốn chị kể gì nữa? Chuyện cũng lâu rồi.

- Chi thừa nhận nhé!

- …

- Em đã đọc nhật kí của chị đâu? Em không có sở thích xâm phạm sự riêng tư của người khác.

- Thế từ nãy giờ...

- Tất nhiên là em gài hàng chị rồi... Hi2.

- Em... Em...

Tuy thấy tức vì bị con bé lừa nhưng nó thấy thoải mái hơn hẳn.

- Dù sao nó cũng là quá khứ rồi, giờ kể cho em cũng được.

Chi lại gần cửa sổ, mở bung cả hai cánh, nó hít một hơi rồi bắt đầu:

- Đó không thể xem là người yêu của chị vì có lẽ tình cảm chỉ có từ phía chị mà thôi và mối quan hệ kì lạ ấy cũng chỉ vỏn vẹn có 24 ngày...

- ...

- Khi ấy chị mới bước chân vào cánh cổng trường cấp 3, tức là bằng với tuổi em bây giờ, chị đã gặp người đó...

Nó không muốn khơi lại nhứng gì thuộc v