đầy đủ cả lí do chia tay, Vi để yên cho anh đi, nó không giữ anh lại, nó không nài nỉ và cũng không cầu xin anh, bởi, như vậy cũng để làm gì...? Trong nó giờ chỉ tồn tại một từ " trống rỗng "...
Ầm...
Rào... rào... rào...
Tiếng mưa hay tiếng tan vỡ của tình yêu...?
Nó nằm sõng soài trên mặt đường, nước mưa, nước mắt tất cả đều mặn chát... trái tim nó giờ đã vỡ vụn, đã nát tan... từng mạch máu đang chảy trong cơ thể chỉ muốn nứt tung ra, nó đau... đau tới mức nghẹt thở... nỗi đau không thể gọi tên... Đây là sự trừng phạt ư? Nó đã làm gì, đã làm gì để rồi phải hứng chịu cái bi kịch này...?
Tất cả chỉ còn lại một dấu chấm... cái hiện thực phũ phàng và tàn nhẫn này đã lấy đi mọi thứ từ tay nó...
Tình yêu... gia đình... mờ nhoà như ảo ảnh... Tít... tít...
Cạch...
- Bà đã về rồi ạ? - Người giúp việc nhanh chóng mở cửa, tươi cười.
- Ưh.
- Lấy túi xách bước ra, như sực nhớ điều gì người phụ nữ quay lại.
- Phiền chị lên phòng chuẩn bị nước tắm cho Minh Anh... Xong chị có thể về!
- Vâng, tôi sẽ chuẩn bị ngay.- Người giúp việc đáp lời rồi nhanh chóng làm việc.
Thả người xuống ghế, mẹ Minh Anh nấn ná những ngón tay hai bên thái dương. Ai cũng ngạc nhiên, ai cũng bất ngờ trước sự thật khủng khiếp đang phơi bày chỉ riêng Thiên Thi thì không, bà điềm tĩnh tới lạ, không điềm tĩnh sao được bởi lẽ chuyện đó bà đã biết từ lâu.
“Alo? Uyển Nhi đấy à?”
“Bác khỏe chứ ạ!”
“Bác khoẻ.”
“Bác cũng vừa mới về.”
“Ưh, giờ là thời điểm thích hợp nhất để con quay về Việt Nam.”
“Mong sớm gặp con. Tạm biệt.”
*
Nắng luồn qua kẽ hở ô cửa sổ, hạ cánh nhẹ nhàng trên khuôn mặt trắng nhợt của nó. Vi cũng chẳng nhớ nổi tối qua mình về nhà như thế nào, chỉ biết nó đã lang thang rất lâu trong cơn mưa ào ạt ấy...
- Con có muốn ăn một ít súp không? - Mẹ bưng khay đồ ăn vào trong phòng, nét mặt hiện rõ sự lo lắng...
- Con không đói...
- Mẹ và bố thật sự xin lỗi con, Vi à. Nhưng hãy nghe mẹ giải thích...
- Con không muốn nghe...
Nó lắc mạnh đầu, hai tay bịt chặt lấy tai, nước mắt trào ra... Cái nỗi đau chết tiệt này đang gặm nhấm linh hồn nó, cào xé tâm can nó... Bố nó là kẻ giết người... Sao sự thật này lại khó chấp nhận quá... Nó làm sao có thể tha thứ... cho cái hành động mất nhân tính ấy...? Người bố mà nó luôn sùng kính còn có thể làm cái chuyện đáng sợ ấy thì giờ nó phải nghe ai? Tin ai được nữa.
Bước xuống giường, nó tiến lại cái vali rồi cho vội tất cả vào trong.
- Con định làm gì vậy?
- Xin mẹ... đừng hỏi gì cả... con cần thời gian... cần thời gian để chấp nhận... để bình tĩnh... một mình... nếu không con sẽ điên mất...
Nó khóc oà lên, từng đợt xúc cảm cứ như không thể nào dừng lại được... Mẹ ôm nó vào lòng, bà cũng khóc theo nó...
- Con hãy hiểu cho bố con... Mẹ xin lỗi... thật sự xin lỗi... được rồi, con cứ đi đi... đi đi và quên hết mọi thứ...
- Nhưng còn anh ấy...? Con yêu anh ấy... Giờ con phải làm sao đây, phải làm sao đây hả mẹ... khi mà anh ấy nghĩ con lừa dối...? - Vi khóc ngất đi.
- Cậu ta không dành cho con. Đó là duyên phận. Con phải mạnh mẽ lên... - Bố Vi quay mặt đi, ông gạt đi dòng nước mắt nóng hổi vừa mới lăn dài trên làn da chai sạn hằn in những vết nhăn.
- Bố xin lỗi!
*
Tháo kính đen ra khỏi mắt, Vi thận trọng mở căn phòng thuê trọ mà nó vừa kí hợp đồng rồi đẩy tất cả hành lí vào trong. Nó ngồi thụp xuống và lại bắt đầu khóc, giá mà nó có thể hét lên thật lớn cho cả thế giới biết rằng nó đang đau nhưng nó kiệt sức thật sự, nó không còn đủ hơi để làm điều đó... Vi biết sống thế nào trong những ngày kế tiếp... khi mà anh đã bước ra khỏi cuộc đời nó.
“Tinh... Tinh... Tinh...”
“Tinh... Tinh... Tinh...”
Với tay tắt điện thoại, nó không muốn nghe gì từ bất cứ ai... Thế nhưng chuông điện thoại vẫn cứ đổ, liên tục... Tháo cục pin ra khỏi máy, nó thả điện thoại lên bàn...
Vi đẩy cửa bước ra ngoài, ánh nắng đầu hạ gay gắt chiếu thẳng vào mắt nó, bỏng rát... Từng giọt mồ hôi nóng rẫy trên khuôn mặt... Nó cứ bước... bước vô định...
- Cháu đi xe ôm không?
- Đi đâu để bác chở, ta lấy rẻ cho, đi taxi mới thoải mái.
Hàng tá lời mời mọc vang văng vẳng bên tai cho nó biết nơi mình đang dừng chân là sân bay... Và Vi lại đi... mặc kệ bao nhiêu con mắt đổ dồn vào nó... Một cô bé với đôi chân dài thẳng tắp lại chỉ mặc jean ngắn tới ngang đùi, chiếc áo xộc xệch để lộ bờ vai trắng ngần, không nhìn hoạ có mà lũ con trai đó bị điên. Nó chỉ không hề biết điều đó đang khiêu khích những kẻ xấu... cho tới lúc... nó bước chân vào một ngõ hẻm vắng người.
- Cô em xinh đẹp đi đâu mà chỉ có một mình thế này.
Vi tiếp tục đi...
- Haha. Em không những xinh đẹp lại còn rất kiêu kì nữa.( ---> tên này chắc mới đâm phải cột điện, khen Vi xinh cơ mà. ^^.)
Hắn nắm lấy bàn tay nó rồi kéo giật nó lại, bàn tay hắn luồn vào bên trong áo nó, Vi hét toáng lên...
- Buông ra... anh đang làm cái trò gì vậy?
- Theo em... thì anh đang làm gì?
Cười khẩy rồi đôi bàn tay dơ bẩn ấy vẫn không chịu buông tha cho nó... Vi không tài nào thoát ra được...
- Cứu với..ai cứu với...
Bụp...
Phang mạnh một phát t