bình minh khi đó ta mới ngủ, mơ mơ hồ hồ bên tai đã có người gọi ta, hình như là thanh âm của Tiểu Cúc đi, xoay người lại, lại ngủ thiếp đi.
Chậm rãi mở mắt ra, lại thấy Tiểu Cúc ở bên giường nhìn chằm chằm ta xuất thần. Xem ta thức dậy, nàng cười cười nói, "Nương nương rốt cục tỉnh rồi?"
Lấy tay đỡ người muốn ngồi dậy , Tiểu Cúc tri kỷ đỡ ta. Nhìn hành động bây giờ của nàng, nói vậy nàng đã suy xét rõ ràng rồi.
"Nương nương, ta. . . . . ."
"Không cần bảo ta nương nương, ngươi đã đã suy xét rõ ràng muốn làm như thế nào , chúng ta liền kêu tỷ muội đi." Không đợi nàng mở miệng, ta trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói.
Nàng ngẩn người, làm như không nghĩ tới ta sẽ đoán được quyết định của nàng , lập tức hiểu rõ cười, "Nương nương là hoàng phi địa vị cao quý , Tiểu Cúc sao dám vượt qua?"
"Ha ha, " ta cười khẽ một tiếng, không dám vượt qua sao? Vì sao lại vẫn mở miệng một tiếng Tiểu Cúc mà không phải là nô tỳ?" Tiểu Cúc muội muội đây là nói cái gì, tỷ tỷ ngươi hiện tại là cái dạng này, làm sao còn có thể được hoàng thượng ưu ái a? Huống chi có thể có muội muội thông minh như vậy là vinh hạnh của ta a." Nếu ngươi không đáp ứng, ta làm sao có thể biết được tên của chính mình a? "Như thế muội muội cung kính không bằng tuân mệnh , Phù Dung tỷ." Tiểu Cúc khom người, dịu dàng nói. Lại lôi được ta thiếu chút nữa từ trên giường té xuống ! Hoa sen, Phù Dung tỷ? ! Chẳng lẽ thân thể này tên là Phù Dung?
. .Thật sự là tự tác nghiệt không thể sống, để làm chi muốn dùng tỷ muội tương xứng a, trực tiếp để cho nàng kêu tên của ta thật tốt. . . . . ."Ách. . . . . . Tiểu Cúc muội muội, ngươi gọi thẳng tên của ta là có thể, không cần thêm chữ tỷ tỷ." Ta ôn hòa cười cười.
"Phù Dung tỷ nói gì vậy, Tiểu Cúc như vậy đã là vượt qúa lễ nghi, sao có thể gọi thẳng tục danh của nương nương ? Nếu bị Hạ Thừa tướng biết rõ, tỷ tỷ thật không có gì, muội muội ta đã có thể. . . . . ." Nói xong nàng lại cúi đầu, làm như bị ủy khuất rất lớn.
Hạ Thừa tướng? Chẳng lẽ là cha ta? Ta là nữ nhi của Thừa tướng? Nói như vậy tên của ta là kêu Hạ Phù Dung rồi. . . . . . . Quá tục tằng. Ta cố nén bị chuyện này lôi tới tác dụng phụ, xả một cái tươi cười so với khóc còn khó coi hơn , "Vậy ngươi liền thẳng gọi một tiếng tỷ tỷ đi, như vậy cũng không có làm đầu đề câu chuyện cho người ta." Nếu gọi tỷ tỷ thì có quá nhiều người , ai biết nàng kêu đích thị người nào a.
"Uh, vẫn lại là tỷ tỷ nghĩ chu đáo." Tiểu Cúc vui vẻ cười cười, "Tỷ tỷ, ngươi mau đứng lên rửa mặt ăn cơm đi, hiện tại đã quá ngọ , người đồ ăn sáng đều còn không có ăn đấy."
Gật gật đầu, Tiểu Cúc đỡ ta đứng lên, chuẩn bị hầu hạ ta rửa mặt, "Bản thân ta tới ." Chính mình tự rửa mặt hai mươi mấy năm qua, đột nhiên làm cho người ta hầu hạ thật đúng là không thói quen.
Nàng cũng không chối từ, chờ ta rửa mặt xong đi tới bên cạnh bàn, hôm nay thức ăn so với ngày hôm qua vẫn còn tốt hơn , mà còn lại nhiều không ít.
"Ta cùng ngự thiện Tiểu Đức Tử là đồng hương, lại nhờ hắn để cho ngài bỏ thêm vài món đồ ăn, tỷ tỷ có vừa ý?" Tiểu Cúc nhìn bộ dáng thần tình vui sướng của ta, cười hỏi.
"Uh, vẫn lại là muội muội săn sóc." Ta cảm kích nói, trong lòng không tin cảm thấy buồn cười, đồng hương sao? Một cái nho nhỏ thái giám, nếu không có chỗ dựa, sao dám tùy ý thay đổi thức ăn của nương nương ?"Tỷ tỷ bệnh điên đã khỏi, còn không phải toàn bộ dựa vào Tiểu Cúc muội muội tri kỷ chiếu cố sao."
Tiểu Cúc nhìn ta, rồi lại cúi đầu nghĩ nghĩ nói, "Tỷ tỷ khách khí , muội muội biết nên làm như thế nào rồi."
Cơm nước xong, Tiểu Cúc lại thu thập xong chuẩn bị rời đi, ta xoay người gọi nàng lại, "Muội muội nếu không có chuyện gì thì rảnh rỗi tới viện bồi theo giúp ta đi."
Tiểu Cúc khom người, "Là muội muội sơ sót, như thế này liền đưa cho tỷ tỷ mấy thứ đồ chơi có thể tiêu khiển tới."
Ta cười cười, "Vậy thì làm phiền muội muội lo lắng rồi."
"Không việc gì." Nói xong Tiểu Cúc đóng cửa lại.
Không bao lâu, lại truyền đến tiếng đập cửa, "Nương nương đồ của ngài đưa tới rồi."
Ta lên tiếng, lại mở cửa, nhìn đến đằng sau Tiểu Cúc đi theo mấy tiểu nha hoàn cùng thái giám, bọn hắn người người trong tay đều cầm giấy bút, mực và mấy quyển sách .
Trong lòng không tin ngầm suy nghĩ, nơi này tới cùng là triều đại nào? Nữ tử tiêu khiển không phải đánh đàn nữ công, mà là thư pháp? Mà ta lại cứ không thích viết chữ, để cho ta viết tiếng Anh coi như qua được cửa, nhưng nếu là tiếng Trung, dùng bút máy viết còn xiêu xiêu vẹo vẹo, hiện tại dùng bút lông hơn nữa còn là chữ phồn thể nên viết như thế nào? Trong lòng không tin rất đỗi căm tức.
"Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương, nương nương bệnh lâu mới khỏi, muốn nhiều điều dưỡng thân thể." Tiểu Cúc nói xong lại hành đại lễ, những người khác cũng đều đi theo quỳ xuống hành lễ.
Tiểu Cúc làm việc quả nhiên lưu loát, nhanh như vậy liền đem tin tức ta hết bệnh thả ra ngoài rồi , "Miễn đi, nếu không có Tiểu Cúc chiếu cố, ta sao có thể nhanh khỏi hẳn như vậy?" Ta đi qua nâng dậy Tiểu Cúc, người ở bên ngoài xem ra, này nghiễm nhiên là một hình ảnh đẹp về chủ tử và nô tỳ a .