g tủ mới ra cho chị con.” Lục cha sai bảo.
“Biết rồi.” Lục Nhược đáp lời đi ra ngoài.
Lục mẹ đối với đứa con trai này hãy còn ngại ngùng, liền bảo Lục Hi, “Hi Hi, đi giúp em con một chút.”
“Vâng.”
Chỉ là một phòng để đồ, vậy mà so với gian phòng cô và mẹ ở vẫn lớn
hơn. Lục Hi đi theo sau Lục Nhược, cô thực sự không quen, chỉ có thể
ngồi một chỗ e ngại nhìn anh làm việc.
Lục Nhược lôi ra một chiếc ghế, trên chân ghế chạm trổ rất tinh tế.
Giọng nói đều đều vang lên: “Nghe nói chị luyện đàn dương cầm, vừa may
cái này có chỗ dùng.”
Lục Hi vội vã nắm chặt vạt áo, số phận đã định sẵn rồi, cô cố gắng không run rẩy, “Ừ” một tiếng.
Trong căn phòng chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, bên bậu cửa còn vương lại
vài tia nắng, tạo thành một vệt sáng dài chỉ rõ lối đi. Lục Hi chậm rãi
theo anh đi ra cửa, bóng tối cũng lặng lẽ mờ dần.
Đi tới cửa, Lục Nhược đột nhiên dừng lại, thân hình cao to che lấp cả ánh sáng, lần đầu tiên Lục Hi cảm nhận được rõ ràng sức mạnh tỏa ra từ
người anh tới vậy, khiến cô vừa không thở được lại vừa say mê.
“Ầm” một tiếng, chiếc ghế bị quăng xuống đất, giơ chân đá sập cửa lại, Lục Nhược quay sang ôm chặt lấy cô vào lòng.
Lục Hi không biết từ lúc nào mình đã bị đẩy lui dần về sau, cuối cùng nặng nề ngã lên trên chiếc giường cũ rộng thùng thình, thân thể hai
người nằm xuống làm tung lên một lớp bụi mờ.
“Khụ khụ!” Lục Hi bị sặc không ngừng ho khan, chỉ vài giây sau, đôi
môi bị Lục Nhược mạnh mẽ khỏa lấp, càng cố ngậm chặt miệng lại càng bị
khiêu khích.
Chiếc váy ngắn đã bị xé rách, vạt váy bị vén lên tới tận eo. Hiểu rõ
ham muốn của Lục Nhược, cô liều mạng đẩy anh ra, “Không thể!”
“Vì sao không thể? Hở?” ngón tay Lục Nhược thành thục xâm lược nơi
cấm địa mềm mại, “Hi Hi, em đối với anh cũng có cảm giác, đừng từ chối
anh! Mẹ nó, nếu anh quân tử lần này, bỏ qua lần này, anh sẽ hối hận cả
đời!”
“Đừng như vậy, anh, nếu anh làm mới phải hối hận.” Lục Hi dần dần đã không còn sức phản kháng, “Đừng…”
Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, giọng nói của Lục cha vang lên,
“Nhược Nhược, Hi Hi, sao lâu vậy? Mẹ các con làm bánh nha đam, mau ra ăn thử đi.”
Lục Nhược chán nản buông Lục Hi ra, anh biết, chính mình đã bỏ lỡ cơ hội mất rồi.
Lục Hi sửa sang lại quần áo, đứng lên, “Lục Nhược, tôi nghĩ, vốn dĩ
ban đầu chúng ta hấp dẫn nhau chẳng qua chỉ là thiên hướng huyết thống
mà thôi, sau này từ từ sẽ thích nghi được.”
Thiên hướng huyết thống? Nghe thật hay. Lục Nhược ôm đầu, giọng nói khàn khàn: “Em đi trước đi, anh muốn yên tĩnh một chút.”
Cô có nghe lầm không, sao cô lại nghe thấy được cả tiếng nước rơi? Từng giọt, từng giọt, rơi xuống trái tim cô.
Thư phòng, Lục cha trầm mặc một lúc lâu, nhấc điện thoại gọi cho Nam
Tịch Tuyệt: “Namtử, là bác. Giúp bác một việc… Ừm, cảm ơn cháu.”
Trên bàn, một chồng báo dày cộm, dưới ánh sáng mặt trời ấm áp lại
càng ánh lên sắc vàng. Ngay trang nhất là một bức hình thật to, một đôi
nam nữ thâm tình đang hôn nhau, người con trai khôi ngô tuấn tú, trên
khóe môi có một cái nốt ruồi; cô gái xinh mắt ươn ướt nước. Người ngoài
nhìn vào sẽ thấy vô cùng hạnh phúc. Hai người ở giữa quầng sáng của đèn
sân khấu, xung quanh đều là bóng đen.
Hóa ra, đằng sau ánh ban mai chói lọi sẽ là bóng đen bất tận, vĩnh viễn không có lối thoát….
“Xuân cung đồ mười tám tư thế”
Là sách bìa cứng, mặt có mấy chữ tựa đề còn có chút óng ánh. Không hổ là đồ vật của hoa khôi có bảo vật này không sợ Hạng sư phụ không thu
nhận cô.
Xem trong tiếng cười thanh thót của nữ tử cùng tiếng bước chân rất nhỏ của nàng là tiếng bước chân trầm ổn của
một nam nhân khác.
Mộ Tây hoang mang để quyển bí kíp vào trong người, lo lắng nhìn xung
quanh một vòng, cái này là đồ giấu dưới giường của một đại hoa khôi.
A, hoa khôi là người như thế nào chứ, là người chuyên đi tiếp khách nam nhân a!
Mộ Tây lặng lẽ ở trong kiệu lấy ra quyển sách: đây là bí quyết của
hoa khôi, quốc sắc thiên hương quả là danh bất hư truyền. Hơn nữa quần
áo của cô ấy trông thật là mới. Cái loại vải vàng thượng hạng này nữ tử
bình thường không ai dám mặc. Tóc cũng thật đẹp. Mộ Tây sờ sờ quần áo
mình lại sửa sang lại đầu tóc, so với người khác dáng vẻ mình thật rất
quê mùa rồi.
Hoa khôi đang ngồi cùng với một vị mặc áo bào trắng, bởi vì quỳ trên
mặt đất nên cô nhìn thấy rất rõ đôi giày đen của nam nhân kia, loại giày này có lẽ là quân nhân. Nghe nói trong quân doanh nam nhân ai cũng rất
dũng mãnh, chẳng lẽ đúng như vậy, Mộ Tây hưng phấn đến trước lỗ nhỏ trên tường xem xét.
Quả nhiên, sau tuần trà, đôi bàn tay trắng nõn bắt đầu chạm đến trước ngực áo bào trằng của nam nhân kia. Mộ Tây nuốt nuốt nước miếng, thật
sự rất kích thích nha!
Nam nhân đặt đôi bàn tay to lớn lên eo nhỏ của hoa khôi, cùng thì
thầm to nhỏ, hoa khôi bị người nọ để lên bàn. Nằm lên trên bắt đầu cởi
quần áo… Váy khoa khôi bị cởi ra, vứt lên trên giường, chặn mất tầm mắt
của Mộ Tây.
Thơm quá, Mộ Tây hít sâu một hơi, một mùi thơm khó tả lan trong mũi
nàng, nàng nắm chặt váy hít một hơi thật dài, lại nhìn thấy nửa người
trên của hoa khôi đã