hồ nhìn thấy mái điện Dao Quang cong cong, Lâm Ca không để ý chiếc đũa đã rơi tự lúc nào, trong lòng si ngốc suy nghĩ, phía sau kia, nàng đang ở đâu, bây giờ đã gần đến giờ Ngọ, nàng ở trong tẩm điện, hay là đang trang điểm bên cửa sổ.
Trần Ngang ngồi gần Lâm Ca, thấy hắn gắp một chút rau, rồi ngồi ngẩn người, nhìn theo ánh mắt của hắn, thấy điện Dao Quang, trong lòng buồn cười, giật giật ống tay áo hắn một cái, nhỏ giọng nói: “Nếu thích, sao không cầu bệ hạ cưới nàng đi?”
Tâm sự bị nhìn thấu, Lâm Ca liền đỏ mặt, may là hắn ở trong quân hai năm, da mặt bị phơi đen còn chưa khôi phục, cho dù mặt đỏ, cũng không bị ai phát hiện ra, bưng lên ly rượu nói với Trần Ngang: “Huynh đừng có cười ta, huynh biết không phải sao?” Nói xong nhìn về phía Phùng Duệ, thấy hắn nói chuyện với Tổ Hoa rất vui vẻ, Lâm Ca lại thở dài: “Ngày đó quân tử nhất ngôn, hôm nay hối hận không kịp.” Nói xong một ngụm uống hết ly rượu, mắt lại nhìn về phía Điện Dao Quang.
Trần Ngang thấy Lâm Ca vẫn như thế, cười một cái rồi không nói gì nữa, tin Phùng Duệ muốn gả công chúa Hội Kê cho Tổ Hoa, có người đoán được, bữa tiệc hôm nay, chỉ sợ là muốn nói đến chuyện này, hắn chắc là hối tiếc không kịp đi, Trần Ngang gắp một miếng cá, tay kia không tự giác lại chạm vào túi hương trên đai lưng, lăng mộ của nàng, nghe nói được chăm sóc tốt lắm, muội muội của nàng cũng sắp xuất giá, nàng có thể an tâm rồi.
Tâm tư Lâm Ca không yên, ngay cả mặt mũi nhóm nữ ca múa, chính là Thải Liên Khúc thường nghe, nữ ca thanh âm yêu kiều, vũ nữ kỹ thuật nhảy nhẹ nhàng uyển chuyển, tất cả đều không nhập vào tâm của Lâm Ca, trong lòng hắn giờ đây chỉ có nữ tử kia, hận không thể nói với Phùng Duệ, hắn cầu hôn với Hội Kê công chúa.
Ca múa đã hết, Phùng Duệ vừa uống một chén với Tổ Hoa, cười nói: “Tổ tướng quân vì nước mà vất vả, đến hôm nay còn chưa có thành gia, thật sự là trẫm sơ sẩy.” Tổ Hoa nghe được Phùng Duệ nói như vậy, đang ngồi liền hạ thấp người nói: “Nghiệp lớn Bắc Phạt, sắp thành lại bại, thần sao dám nhận hai chữ vất vả.”
Phùng Duệ chẳng qua nói vài câu khách khí, cười gật đầu, tiếp tục nói: “Trẫm có một muội muội, tên hiệu Hội Kê…” Lời nói còn chưa xong, Lâm Ca đã vội vàng đứng dậy, quỳ một gối xuống khẩn cầu: “Thần, cầu xin được cưới Hội Kê công chúa.”
Lâm Ca nói xong, ly rượu dừng ở bên môi Phùng Duệ một lúc, sau đó chậm rãi bỏ xuống, nhìn Lâm Ca: “Khanh còn nhớ lời khanh nói với trẫm ngày trước không?” Lúc này mặt Lâm Ca đỏ bừng, sao lại không nhớ? Ba năm trước, cũng ở nơi này, Phùng Duệ cười nói với hắn, nghĩ đem Lan Lăng công chúa gả cho hắn, hăn liền thẳng thừng từ chối, không muốn trở thành chủ tử.
Trên mặt Phùng Duệ bình tĩnh không gợn sóng, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Ca, chậm rãi nói: “Khanh cũng biết, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy? (ý là: nói ra phải làm được á)” Lâm Ca á khẩu: “Thần biết, nhưng…” Lâm Ca hít một hơi: “Thần, vẫn cầu hôn Hội Kê công chúa.”
Thấy Lâm Ca không chịu lùi bước, vẫn ngang bướng giữ ý của mình, Phùng Duệ nhíu mày, nhìn về phía mọi người, lúc này Tổ Hoa cúi đầu, nhìn không thấy biểu tình trên mặt hắn, không biết là vui hay buồn, Phùng Duệ càng nhăn mặt, xem ra với hôn sự này, có thể Tổ Hoa cũng không muốn, Trần Ngang nghe Lâm Ca nói câu kia, cười thầm trong lòng, cuối cùng nhịn không được liền nói ra, lại không nghĩ xem bệ hạ nghĩ thế nào.
Đột nhiên thấy Phùng Duệ nhìn mình, Trần Ngang cố gắng đoan chính ngồi yên, dùng tay áo rộng thùng thình che đi ý cười trên mặt mình. Yến hội một mảnh im lặng, đang quỳ, trên trán Lâm Ca bắt đầu đầy mồ hôi, hắn biết làm như vậy thực sự rất lỗ mãng, nhưng hắn không thể nhìn Phùng Viện gả cho người khác, lúc này mở miệng, còn tốt hơn là sau khi chiếu thư được hạ?
Phùng Duệ phất phất tay áo, mở miệng muốn nói chuyện, Lâm Ca lại sợ Phùng Duệ không để ý tới lời mình nói, vẫn gả Hội Kê công chúa cho Tổ Hoa, lại lớn tiếng lặp lại: “Thần, cầu hôn Hội Kê công chúa.” Miệng cứng lại, đầu có chút đau, Phùng Duệ không còn lời nào để nói với tên Lâm Ca này.
Trần Ngang thấy thế, trong lòng vừa tức Lâm Ca lại vừa buồn cười, hành động làm mất mặt hoàng đế như vậy, đúng là chỉ có hắn mới làm ra được, vội đứng dậy nói: “Bệ hạ, giờ cũng không còn sớm, thần là ngoại thần, thấy không tốt khi vẫn ở trong cung.”
Phùng Duệ vung tay áo lên, thản nhiên nói: “Y theo ngươi tấu, tan tiệc.” Nói xong đứng dậy bước đi, lúc đi qua Lâm Ca, cũng không cho hắn đứng dậy, chỉ trừng mắt nhìn hắn một cái.
Nếu hoàng đế đi rồi, Lâm Ca quỳ nữa cũng không có ý nghĩa, Trần Ngang tiến lên kéo hắn: “Tốt lắm, ngươi mau đứng lên đi, chưa thấy ai lỗ mãng như ngươi, cứ hành động như vậy, bệ hạ…” Nói xong Trần Ngang có chút nhớ nhung mà cười, chỉ là nhịn xuống, giữ chặt cánh tay hắn: “Ngươi muốn lấy công chúa, phải nghĩ biện pháp, cứ như vậy tự nhiên đưa ra, thật sự làm cho bệ hạ khó xử.”
Lâm Ca nhìn Trần Ngang một cái, tay sờ sờ đầu, có chút thất bại nói: “Không phải ngươi nói, ta lên cầu hôn công chúa sao?” Trần Ngang xì một tiếng cười: “Trời a, ngươi thật lỗ mãng, còn muốn trách ta.” Lâm Ca nghe xong, chưa nói gì, thấy Tổ
