Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Khát Thú

Khát Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323823

Bình chọn: 9.00/10/382 lượt.

iễn viên, nhất định sẽ nổi tiếng, không chỉ nói đến bề ngoài xuất chúng, kỹ thuật diễn xuất của hắn cũng như thật.

Nhìn bộ dạng này, như thể hắn thực sự có giá trị to lớn lắm ấy.

“Tiền là vật ngoài thân, bây giờ cả thân thể lẫn trái tim tôi đều tổn thương, nếu anh thật lòng muốn xin lỗi, hay là chịu trách nhiệm lấy tôi đi” Kiều Diệc Oản cười không hề có ý tốt.

Những kẻ đào hoa lại vô lại sợ nhất là chịu trách nhiệm, lần này chắc sẽ dọa chết hắn?

“Được” Anh ta lập tức đáp ứng.

Kiều Diệc Oản nghẹn họng, há hốc mồm, trợn mắt nhìn anh hồi lâu mới kêu lên: “Này, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với anh thế?”

Sao cô lại không biết mình có tiềm lực như thế nhỉ?

Hay là công phu trên giường của cô quá cao mình?

Nhưng một kẻ say đến bất tỉnh nhân sự lại còn lần đầu trải nghiệm thì có cái công phu gì được?

Kiều Diệc Oản càng nghĩ càng không tin nổi, nhìn chằm chằm vào cái miệng đầy lời nói dối của người kia như nhìn quái vật.

“Bất kể nói thế nào, tôi cũng thật sự vô cùng xin lỗi” Giọng Hà Dĩ Mục trầm thấp, khàn khàn, đầy từ tính, hắn lại dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào cô mà nói chuyện, Kiều Diệc Oản cũng cảm thấy phát ngại.

Cô cau mày nghĩ ngợi, mặc dù rất muốn điên lên quát mắng một trận, nhưng suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ được lời gì cay độc.

Aiz, Nếu cô mà là chị ba, chắc chắn đã mắng cho tên đàn ông này một trận xối xả.

“Thôi, tính tôi xui xẻo.” Cô phiền não quay đầu, không muốn nhìn hắn thêm cái nào nữa.

Hắn nói đến tiền bạc, thậm chí còn sẵn sàng cưới cô, nhất định chỉ là nói đại thế thôi.

Cô không phải đứa ngốc mà tin thật.

Hà Dĩ Mục đứng lên, cử động tay chân cứng ngắc một lượt, sau đó nhìn lại cô đang nằm trên giường nhắm mắt lại.

Cô nhóc hờn dỗi, có chút bất lực.

Ấn tượng của cô về anh chắc đã xuống đáy rồi.

Nhìn cô có vẻ mới 20 tuổi, gương mặt nhỏ nhắn, một đôi mắt to trong veo như mặt hồ, má phải còn một má lúm đồng tiền nho nhỏ, mái tóc đen nhánh ngang vai, thoạt nhìn trông cô như một sinh viên đại học thanh thuần.

Dáng vẻ thanh lệ, thuần khiết của cô hoàn toàn khác với những cô gái quen biết từ việc xã giao.

“Cô có thể từ từ suy nghĩ, bất luận là điều kiện gì, tôi cũng đều chịu trách nhiệm” Sau khi trầm giọng nói xong, nhẹ nhàng đặt danh thiếp lên gối cô “Cô có thể liên lạc với tôi qua cái này”

“Đúng rồi, túi xách của tôi đâu?” Kiều Diệc Oản cũng không thèm nhìn tấm danh thiếp kia lấy một cái, chợt nhớ ra lớn tiếng chất vấn.

Hà Dĩ Mục đưa túi xách ở trên tủ đầu giường cho cô, tay vội chân loạn cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra, ấn một dãy số, sau đó bày ra khuôn mặt tươi cười ngọt ngào.

“Anh, là em đây. Hôm qua ngại quá, tạm thời bị một người bạn lôi đi, đã định gọi điện cho anh, nhưng mà bị hết pin, sau đó lại uống rượu say mất… Xin lỗi nha, lần sau em sẽ không thế nữa… Em biết rồi, em nhất định sẽ ngoan, em là đứa trẻ ngoan mà… Chị đang ở cạnh anh à? Nhắn với chị ấy em xin lỗi nhé, em không cố ý đi trước khỏi tiệc cưới của anh đâu… Ha ha, đúng vậy, sau này em nhất định sẽ còn quấy rầy, đến nhà anh ăn không ở không, ai bảo anh là anh của em, tay nghề của chị lại cứng như vậy, anh, anh mạnh khỏe hạnh phúc nhé… Em không sao, hôm qua uống nhiều quá, đang ngủ ở nhà bạn. Được rồi, không sao đâu, anh, anh đi trăng mật vui vẻ nhé… Đúng rồi, anh, hôm nay em theo công ty ra ngoài chọn cảnh, chắc sẽ không về nhanh… Em sẽ tự chăm sóc mình, anh cũng vậy, đừng tham công tiếc việc quá, cẩn thận đau dạ dày… Thế nhé, bye bye.”

Kiều Diệc Oản để điện thoại di động xuống, bộ dạng ngọt ngào hoàn toàn biến mất, thay vào đó là gương mặt âm trầm.

Hà Dĩ Mục nhìn sắc mặt biến đổi của cô rất thú vị.

“Anh nhìn cái gì?” Cô nện điện thoại di động vào người anh.

“Nhìn cô bề ngoài thanh thuần, cứ tưởng là tiểu thiên sức thuần khiết, thì ra cũng biết nói láo mặt không đỏ thở không gấp, cảm giác ảo tưởng có phần tan biến”

“Một đại nam nhân thản nhiên nói ra những lời buồn nôn như vậy mà không biết xấu hổ? Bây giờ đến đứa trẻ 3 tuổi cũng hiểu đó là những lời nói dối có ý tốt, chẳng nhẽ tôi còn phải báo cáo với cả thiên hạ, công bố cho toàn thế giới biết tôi bị vị hôn thê của anh thọc cho một dao à?”

“Tôi rất trịnh trọng nói cho cô biết, tôi và cô ta đã chia tay nửa năm trước, bạn tôi có thể làm chứng. Chẳng qua nếu cô vì thế mà không ai thèm lấy, tôi nhất định sẽ phụ trách”.

Kiều Diệc Oản nhìn anh như thể người trên sao hỏa xuống.

“Anh và cô ta chia tay liên quan gì đến tôi? Còn nữa đấy, có phải anh ước gì được gánh cái trách nhiệm này không? Bò già ăn cỏ non một lần, chẳng lẽ còn muốn nhổ cả rễ? Đúng là lão già chết không biết xấu hổ”

“Tôi mới 32 tuổi thôi” Người đàn ông cảm thấy hơi bị đả kích.

“So với sinh viên năm thứ nhất đáng kiêu ngạo lắm đấy?”

“Oản oản” Hà Dĩ Mục ngồi xuống bên cạnh cô như không có chuyện gì, kéo tay cô “Em không muốn hỏi một chút tại sao đêm qua anh lại thừa dịp em uống say để chiếm đoạt em sao?”

“Sao anh biết tên tôi” Kiều Diệc Oản chú ý đến một kẻ người dưng nước lã tự nhiên gọi cô là Oản oản, trừ ông bà, chưa ai gọi cô như vậy cả.

“Lúc làm thủ tục nhập viện n