Khát Thú

Khát Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324003

Bình chọn: 8.5.00/10/400 lượt.

ấy hào quang vây quanh công tử Hà Thị, còn Kiều Diệc Oản chỉ thấy một Hà Dĩ Mục là một người đàn ông sống sờ sờ ở đây.

“Cái này…” Kiều Diệc Oản cắn cắn ngón trỏ của mình, vắt hết óc suy nghĩ, chợt kêu to “Hà Dĩ Mục, chẳng lẽ anh chính là tổng giám đốc Hà mà anh tôi nói? Cái gì mà kim cương vương tử tiếng tăm như cồn”

Hà Dĩ Mục thở dài “Tổng giám đốc Hà là anh, về phần cái gì kim cương vương tử, đó là người khác nói lung tung”

“A…..A a a” Kiều Diệc Oản nắm tóc “Thì ra là anh thực sự là đồ ngốc, a a a , tại sao tôi lại không muốn một trăm tỉ chứ?”

Chút tiền này, người đàn ông này tuyệt đối cung cấp được.

Anh cười rộ, dùng mũi di xuống chóp mũi cô “Tiểu ngu ngốc, ai bảo em không thèm quan tâm đến anh, em chỉ cần hỏi anh, anh sẽ nói toàn bộ với em”

Hằng Viễn là nhãn hiệu Kim Cương nổi lên nhanh chóng trong 10 năm gần đây ở Chấu Á.

Ông trùm giấu mặt của nó chính là Hà Dĩ Mục, chính cống là “ông vua hột xoàn”.

Lúc còn đi học Kiều Diệc Viễn đã làm ở đây, sau khi tốt nghiệp trở thành nhân viên chính thức, anh luôn yêu thích công việc này.

“Kiều Diệc Viễn rất có kinh nghiệm, vì muốn đảm nhiệm công việc này, còn cố ý đi học giám định kim Cương” Hà Dĩ Mục nói rất ngụ ý.

“Anh… có ý gì?”

Ý thức được người đàn ông trước mắt chính cống là một đại nhân vật, Kiều Diệc Oản càng thêm cảnh giác.

“Oản oản” Ánh mắt anh trở nên âm trầm “Bây giờ Kiều Diệc Viễn có hai con đường lựa chọn, một đường thành công, một đường cụt, tất cả đều nằm trong tay em”

Sắc mặt Kiều Diệc Oản tái xanh, biết là anh rõ ràng đang uy hiếp mình.

Cô nghiến răng gằn ra hai chữ “Hèn hạ”

“Oản oản, chỉ vì em, anh cái gì cũng làm ra được” Vẻ mặt Hà Dĩ Mục vẫn tự nhiên như cũ “Nghe nói vốn của Kiều thị gần đây bị thiếu hụt, nếu anh để cho công ty tài chính dưới tay Hà thị chặt đứt nguồn tiền của Kiều thị, em nghĩ thế nào?’

Người đàn ông này, ngay cả cha mẹ cô cũng khống chế được?

“Chắc em không biết rõ, Hà gia năm đó là phú thương đầu tiên từ Đại Lục đến Đài Loan, tổ tiên của anh ngay khi đến Đài Loan đã mua một vùng đất rộng lớn, bây giờ Hà gia vẫn là đại địa chủ, nhà anh khởi gia chính là dựa vào công ty địa ốc, sản nghiệp tài chính sau đó cũng phát triển lớn mạnh, trở thành cây trụ thứ hai trong tập đoàn Hà thị.”

Mà công ty Kim Cương Hằng Viễn, cũng chỉ là lúc anh 20 tuổi đi học chơi cổ phiếu tính toán buôn bán, trải qua 12 năm thành cây trụ thứ 3 của Hà Thị.

Kiều Diệc Oản nhìn anh, rất lâu không nói gì.

Cái thế giới này thật là bất công.

Đối với phần lớn người, kiếm tiền là chuyện cực khổ, có thể chu cấp cho nhu cầu sinh hoạt cần thiết hàng ngày đã không dễ dàng, nhưng với một đứa con cưng như Hà Dĩ Mục mà nói, kiếm tiền cứ đơn giản như ăn cơm uống nước, kiếm tiền chẳng qua cũng chỉ là để tăng thêm mấy đông lẻ giá trị sau con người bọn họ mà thôi.

Hà Dĩ Mục không biết trong thâm tâm cô phức tạp thế nào.

Anh ôm cô chặt hơn, muốn hôn cô.

“Hà Dĩ Mục, tôi thực sự ghét anh”

“Anh thích em”

“Tôi ghét anh”

“Anh yêu em”

“Nếu tôi là vị hôn thê của anh, tôi cũng sẽ chia tay anh”

“Đó là việc trước đây, bây giờ kết hôn với anh đi”

“A… Ai muốn kết hôn với anh?”

“Tiểu ngu ngốc”

“Đừng có liếm tôi, anh là chó à? Đồ xấu xa? Chẳng phải anh là kim Cương vương tử sao? Sao không cho tôi một cái nhẫn kim Cương?”

Cô cúi đầu nhìn anh vừa đưa vào tay cô một chiếc nhẫn.

“Anh giao cả người cho em, có được không? So với tất cả kim Cương anh còn đáng tiền hơn”

“Không biết xấu hổ, mèo khen mèo dài đuôi”

Được đeo vào ngón áp út thon dài trắng nõn của cô là một chiếc nhẫn bạch kim đắt tiền tạo hình đơn giản, rất khác biệt mà xinh đẹp.

Anh giơ ngón tay cô lên, trên chiếc nhẫn hôn lên hôn xuống.

Kiều Diệc Oản nhìn anh, nghĩ mãi không thông.

Cô chỉ là một người hết sức bình thường, không có mơ mộng chim sẻ biến thành phượng hoàng, nhưng sao Phượng Hoàng cứ bắt lấy chim sẻ không chịu thả thế?

Cuối cùng, sau khi bị anh lột mất quần áo, như dã thú đói khát đè cô xuống thì cô mới dùng cánh tay che mắt, lẩm bẩm hỏi khẽ “Hà Dĩ Mục, anh rốt cuộc muốn em thế nào?”

Nhưng cô cũng không mong đợi anh trả lời.

Mà anh đang mải đắm chìm trong thân thể mềm mại của cô, chỉ muốn chết luôn trong đó, không muốn rời ra.

Trước đây anh có thể trải qua một năm sống vô nghĩa, chỉ thỉnh thoảng dùng tay phải thân mật là có thể giải quyết dục vọng, nhưng bây giờ từng giây từng phút muốn ân ái với cô, không lúc nào muốn chia lìa.

Người nào yêu trước thì thua.

Người nào yêu nhiều thì khổ.

Nhưng anh chẳng hề quan tâm chút nào.

Ngày hôm sau

Sáng sớm Hà Dĩ Mục đã kéo Kiều Diệc Oản ra khỏi giường.

“Hà Dĩ Mục… đáng ghét… Để em ngủ đi…”

Kiều Diệc Oản đau đầu muốn vỡ, mắt còn không mở ra nổi, cả người ê ẩm đau đớn, thật sự muốn tiếp tục nằm ườn trên giường.

Cả ngày hôm qua cộng với cả đêm, hơn nữa hai đêm trước, hai người bọn họ gần như đều quấn lấy nhau trên giường, khiến cô bị thiếu ngủ trầm trọng.

Sau khi rửa mặt, đầu Kiều Diệc Oản mới tỉnh táo một chút, đến bên bàn ăn ngồi xuống, uống một ngụm sữa bò sau đó lại bắt đầu muốn ngủ.

Hà Dĩ Mục dứt khoát bế cô vào lòng, đút ch


Disneyland 1972 Love the old s