êng đầu là có thể nhìn thấy ánh sáng
khổ sở trong mắt Phó tổng thi hành luôn luôn ôn tồn nho nhã, còn có quả đấm vừa
rồi đánh anh còn chưa kịp buông ra, khóe miệng Chiêm Diệc Dương nhếch lên,
không vội vã đứng dậy, mà là ôm lấy mặt người phụ nữ này, cách một khoảng cách
hỏi cô: "Anh là ai?"
Cô liều mạng muốn hôn, bất đắc dĩ bị giam cầm cổ, cọ
thế nào, lắc đầu thế nào cũng không thoát khỏi được, không thể làm gì khác hơn
là nghe anh hướng dẫn từng bước: "Đừng động, chớ lắc đầu, nhìn rõ ràng,
chớ nhận lầm."
Cô giống như là vắt hết óc hồi tưởng, nóng nảy bất an
đều viết ở trên mặt, thật lâu sau mới ngập ngừng nói: "Chiêm. . . . Diệc
Dương."
Chiêm Diệc Dương cười khẽ, vén toàn bộ tóc cô ra sau,
nhìn vào mắt cô, còn có đôi môi: "Cô gái ngoan." Tỏ ý thưởng, hôn vào
mí mắt, mi tâm, chóp mũi cô, cuối cùng là. . . .
"Đủ rồi!"
Con thú bị vây khốn trước đó vẫn ẩn nhẫn không phát
rốt cuộc động, chợt nâng lên Hồ Nhất Hạ, muốn ẵm cô đi.
Chiêm Diệc Dương nhanh chóng đứng dậy ngăn ở trước mặt
anh ta.
Hồ Nhất Hạ bỏ lỡ một cái hôn, rõ ràng không vui, nhìn
Chiêm Diệc Dương nhấp môi.
Hứa Phương Chu nhìn một màn này, hồi tưởng lại hình
ảnh Chiêm Diệc Dương đột nhiên xuất hiện ôm lấy cô lúc nãy, trong mắt dần dần
thoáng hiện lửa giận không cách nào ngăn chặn: "Anh đến cùng muốn làm cái
gì?"
Chiêm Diệc Dương nhếch khóe miệng, hơi đau, anh nhíu
mày, khóe miệng lại có nụ cười: "Muốn tôi làm cái gì, trước khi anh xuất
hiện đều đã làm."
". . . . . ."
* * *
****
Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trên mí mắt, Hồ Nhất Hạ
cực kỳ thõa mãn duỗi người một cái. Nhưng lưng mỏi vươn đến một nửa, lại đụng
phải lực cản, cẩn thận sờ sờ, tựa hồ là sợi tóc mượt.
Phản ứng đầu tiên chính là con Tiểu Hắc Lãnh Tĩnh
nuôi lại tới giành chăn của cô ngủ, Hồ Nhất Hạ nhất thời giận, nhắm mắt lại sờ
tới chỗ vốn nên là lỗ tai chó, kéo ra: "Đáng chết, lại leo lên giường
tao!"
"Hử?" Vang lên lại là một giọng nam mê mang,
mà cái tay kéo lỗ tai của cô cũng đồng thời bị người ta đẻ xuống. Đợi đã nào!
Tay của đàn ông? !
Dùng mấy giây thời gian nhớ lại hình ảnh tối hôm qua,
Hồ Nhất Hạ lặng lẽ hí mắt, vừa nhìn liền thấy lồng ngực rõ ràng của một người
đàn ông, màu da khỏe mạnh. Nhìn lại mình một chút, trên người chỉ có một cái áo
sơ mi nam, hai chân không có gì.
Sóng mắt Hồ Nhất Hạ chuyển một cái, thật là vui mừng,
nuốt ngụm nước bọt để làm trơ cổ họng bị rượu làm nghẽn, chậm rãi ngẩng đầu
lên: "Hứa Phương. . . ."
Chữ "Chu" cuối củng đã bị mắc lại ở cổ họng,
như một cây xương cứng, nghẹn đến cô không thốt nên lời. Chiêm Diệc Dương thì
ngược lại, trên mặt tỏ vẻ hơi buồn ngủ, bộ dạng thư giãn thích ý: "Chào
buổi sáng."
Hồ Nhất Hạ vụt ngồi dậy. Chiêm Diệc Dương đang muốn
chống lên nửa người trên, cô đột nhiên đưa tay qua nhéo mặt của anh, vừa nhéo
còn vừa nói lẩm bẩm: "Không đúng, nhất định là nằm mơ, nhất định nhất định
là nằm mơ!"
Chiêm Diệc Dương thật vất vả mới hất tay cô ra được,
tóc bị cô xoa ngổn ngang. Hồ Nhất Hạ thật muốn chết, hai tay ôm đầu, mang theo
tiếng khóc nức nở lẩm bẩm, Chiêm Diệc Dương nghe không rõ cô nói gì, đầu ngón
tay mới vừa đụng phải cô, cô lại tránh ra nhanh như chạm điện, nhặt quần áo
trên đất lên mặc vào người, động tác mặc bất giác ngừng —— y phục đã sớm rách
nát không thể mặc nữa!
Vẻ mặt Hồ Nhất Hạ như đưa đám, không thể tưởng tượng
nổi nhìn người khác, trong ánh mắt tràn đầy lên án. Chiêm Diệc Dương nhún vai
một cái: "Làm em tự xé rách."
Hồ Nhất Hạ hoàn toàn bị anh xoay chóng mặt, quỳ gối
trên mặt thảm làm như tượng đá hồi lâu, mới không cam không nguyện hỏi:
"Anh anh anh, anh kéo tôi luyện Bích Huyết kiếm rồi hả?"
Nghĩ lại, nhờ người họ Chiêm ban tặng, kỳ sinh lý của
mình mới lộn xộn, lúc này dì cả mới tới hai ngày đã đi, nhưng vừa nghĩ lại, cho
dù không phải "Bích Huyết kiếm", tội của anh cũng không thể xá.
Anh còn tỏ vẻ đương nhiên: "Thứ nhất, anh chưa
bao giờ luyện Bích Huyết kiếm gì, thứ hai, muốn luyện cũng do em mạnh mẽ kéo
anh luyện."
"Không thể nào!" Hồ Nhất Hạ gắt gao nhìn
chằm chằm tên lường gạt, "Chỉ cần không phải rượu trắng và Whisky, tôi
uống nửa bình cũng không loạn tí
Trong nháy mắt, trên mặt Chiêm Diệc Dương tràn ra biểu
tình "Trời cũng giúp ta", Hồ Nhất Hạ nhìn mà ngẩn ra, nhưng một giây
kế tiếp anh lại khôi phục vẻ mặt không có biểu tình, thật giống như trước đó
đều là ảo giác của cô.
Hồ Nhất Hạ nghĩ tới nghĩ lui không ra được kết luận,
không ngừng nhức đầu, cả người đều đau, liền trở mình nhảy lên giường,
"Anh nói, quầy rượu làm sao có thể có rượu trắng tại sao có thể có rượu
trắng tại sao có thể có rượu trắng? ? ?"
Cô cứ lặp lại như một cuộn băng bị mắc kẹt, Chiêm Diệc
Dương xoa xoa lỗ tai, giọng nói bình tĩnh không ngại: "Ly màu đỏ tôi đặc
biệt bảo người ta thêm rượu trắng."
Hồ Nhất Hạ mộng mị, "Đợi chút, không phải ly màu
lam?"
"Em nghe lầm."
Lúc này Hồ đồng chí hoàn toàn lăng loạn: "Vậy. .
. . Hứa Phương Chu đâu?"
Cô cúi đầu, bỏ lỡ sắc mặt âm trầm lúc xoay người của
anh, giọng nói lạnh nhạt của anh ngược lại tru
